Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 38:
Tưởng lão phu nhân trước giờ sùng Phật, vừa nghe Tưởng Nguyễn nhắc đến nhân quả liền tán thành ngay: “Lời Đại nha đầu nói kh hề sai. Tưởng phủ chúng ta kh là nơi vô tình bạc nghĩa. ta bị khoét mất đôi mắt ngay tại phủ đệ này, suy cho cùng, vẫn là do ngươi cai quản chưa nghiêm cẩn. Nếu chỉ là một hạ nhân thấp kém, giao cho Đại nha đầu xử trí cũng kh . Dù , đó cũng là hạ nhân ở viện nàng, tùy nàng quyết định.”
Tưởng Nguyễn mỉm cười khẽ cúi đầu. “Đa tạ Tổ mẫu đã rộng lòng.”
Hạ Nghiên ngẩn một lát, nh chóng nở nụ cười nói: “Nếu Mẫu thân đã hạ lời, con dâu kh dám nhiều lời. Nhưng Nguyễn nương đón bà ta vào viện, định để bà ta làm gì? Chẳng lẽ cũng là làm những c việc tay chân thô bỉ như trước ?”
Tưởng Nguyễn khẽ bật cười: “Mẫu thân chớ nên quá lo nghĩ. Giờ đây Chu ma ma đã là của Nguyễn Cư, thì cứ để bà tiếp tục làm một ma ma phục vụ như trước là được.”
Ánh mắt Hạ Nghiên lóe lên một tia sáng: “Nguyễn nương, con là khuê nữ chưa xuất giá, ma ma hầu hạ bên cạnh lại là mù, ngoài vào e sẽ kh hay ho.”
“ ều gì kh ổn?” Tưởng Nguyễn nhàn nhạt hỏi lại. “Thế gian này, đâu chuyện gì cũng thể rõ qua vẻ bề ngoài.”
“Đủ !” Tưởng lão phu nhân chút thiếu kiên nhẫn, dứt khoát nói. “Hiện tại Đại nha đầu còn nhỏ, kh cần quá câu nệ mặt mũi, hạ nhân dùng tiện tay là được. Bây giờ mà lo lắng thì vẫn còn quá sớm.” Bà Tưởng Nguyễn, khẽ nhíu mày: “M ngày nữa là tiệc mừng thọ của Thẩm thị lang phu nhân, mời các tiểu thư Tưởng phủ cùng tham dự. Ngươi là đích mẫu, chớ nên suốt ngày chỉ chăm lo chuyện viện . Hãy nh chóng sai may thêm cho Đại nha đầu vài bộ xiêm y mới thật tề chỉnh. Ngươi xem hôm nay Đại nha đầu ăn vận thế nào? Nếu để ngoài th, e rằng họ sẽ nói Tưởng phủ khắt khe, bạc đãi đích nữ.”
Khi vừa về phủ, Tưởng Nguyễn đã thay y phục, vẫn là bộ áo kép màu x đậm đơn giản. Mặc dù dung mạo nàng xinh đẹp, ngay cả xiêm y cũ kỹ cũng kh làm lu mờ được vẻ đẹp , nhưng khi đứng cạnh Tưởng Tố Tố, sự tương phản lập tức hiện rõ. Tưởng Tố Tố ưa chuộng y phục màu trắng, trang sức cũng vô cùng giản dị, thoạt thì đơn thuần th lệ. Nhưng chỉ cần kỹ, chất liệu tơ lụa đều là hàng thượng hạng đắt tiền, đường thêu trên xiêm y sử dụng châm pháp tinh xảo. Tuy kh đeo nhiều trang sức, chỉ vỏn vẹn vài món đơn giản, nhưng mỗi món đều giá trị kh nhỏ. Vừa đã biết nàng ta là một khuê tú được nu chiều, khí chất thoát tục hơn .
“Nguyễn nha đầu quả thực kh bằng Lệ nha đầu. Ngươi là đích mẫu, nên để tâm hơn nữa.” Tưởng lão phu nhân giáo huấn.
Hạ Nghiên vẻ mặt xấu hổ nói: “Tất cả đều là lỗi tại con dâu. M ngày nay Nguyễn nương sắp trở về, con dâu bận lo thu xếp c việc trong phủ nên đã quên mất việc này. Lát nữa con dâu sẽ lập tức sai mời thợ may của Như Ý Lầu đến, may cho Nguyễn nương m bộ xiêm y mới. Đích nữ của Tưởng phủ chúng ta, thể kh rạng rỡ cho được.”
Vài lời này vừa biện minh cho sự vất vả lo toan của vì Tưởng phủ, lại lập tức nói ra ý định mời thợ may tới ngay. Sự hiểu lễ nghĩa, biết sai mà chịu sửa này khiến sắc mặt Tưởng lão phu nhân dịu kh ít. Bà lại dạy dỗ thêm vài câu bảo th mệt mỏi, m Tưởng Nguyễn lập tức cáo lui.
Vừa bước ra khỏi cửa, Tưởng Tố Tố đã gọi Tưởng Nguyễn lại: “Đại tỷ kh ghé qua viện Tố Tố ngồi chơi một lát ?”
Tưởng Nguyễn đáp: “Để ngày khác . Ta vẫn còn vài thứ chưa thu xếp xong xuôi.”
“ Đại tỷ kh ưa kh?” Tưởng Tố Tố tỏ vẻ luống cuống. “Tố Tố làm gì sai trái ?”
“ lại chuyện đó?” Vẻ mặt Tưởng Nguyễn tỏ ra kinh ngạc, giọng nói càng thêm nhu hòa, trấn an: “Ta là đích trưởng tỷ của , là thân của ta, làm ta thể kh thích được? đừng suy nghĩ vẩn vơ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-38.html.]
Sắc mặt Tưởng Tố Tố thoáng chốc ngưng đọng, nàng ta ngẩng mặt lên nói: “Đại tỷ nói vậy thì đã yên tâm. M ngày nữa cùng đến phủ Thẩm tiểu thư, nhất định sẽ chiếu cố tỷ thật chu đáo.”
Sau khi Tưởng Tố Tố rời , Lộ Châu theo bóng lưng nàng ta, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, nô tỳ cứ cảm th Nhị tiểu thư ều gì đó lạ lùng?”
“Lạ ở ểm nào?” Tưởng Nguyễn hỏi lại.
Lộ Châu trầm ngâm một lát: “Nô tỳ cũng kh biết rõ. Chỉ cảm th Nhị tiểu thư và Phu nhân tính cách quá đỗi nhu hòa. Tiểu thư hành xử như vậy, nếu là khác ắt hẳn đã nổi cơn thịnh nộ, nhưng Nhị tiểu thư và Phu nhân vẫn tươi cười rạng rỡ, cực kỳ ôn tồn. Trên đời này thể như vậy chứ, ngay cả tượng đất cũng ba phần thổ tính cơ mà?”
Tưởng Nguyễn khẽ cười. Hạ Nghiên là hiểu lễ nghi tri thức, Tưởng Tố Tố lại sở hữu dung mạo thoát tục. Th d, chính là xiềng xích trói buộc các nàng. Họ đã định sẵn kh thể c khai làm những việc dơ bẩn, trước mặt ngoài luôn giữ vững hình tượng hào phóng, khéo léo. Vừa nàng đã nhấn mạnh thân phận đích trưởng nữ, kh biết Tưởng Tố Tố đã khó nhịn nổi sự nén giận đến mức nào? Song, đây chỉ mới là bước khởi đầu thôi.
Quả nhiên, động tác của Hạ Nghiên mau lẹ. Lúc xế chiều, chưởng quỹ Như Ý Lâu đã tìm đến Nguyễn Cư. Chưởng quỹ của Như Ý Lâu là một nữ nhân trẻ tuổi, tên là Liễu Như Ý. Tại kinh thành, Như Ý Lâu được liệt vào hàng tiệm may đệ nhất, chuyên cung cấp y phục cho giới khuê các.
Dạo trước, câu chuyện về đích trưởng nữ Tưởng phủ là đề tài bàn tán xôn xao khắp kinh thành, nên trong lòng Liễu Như Ý đối với vị Tưởng tiểu thư này cũng đầy hiếu kỳ. Khi bước chân đến trước cửa Nguyễn Cư, nàng th tấm biển với hai chữ to lớn, rồng bay phượng múa: Nguyễn Cư. Chữ viết quả thực khí thế phi phàm, phong lưu tiêu sái, tựa như bảo kiếm chưa tuốt khỏi vỏ, ẩn chứa một sự sắc bén mơ hồ. Liễu Như Ý thường xuyên giao thiệp với các thế gia vọng tộc, cũng chút kiến giải về văn phòng tứ bảo, lúc này th nét chữ đẹp đến thế thì kh nhịn được mà thầm khen ngợi. Từ trước đến nay, khắp kinh thành đều tán thưởng nét chữ của Bát hoàng tử là phong lưu phóng khoáng, nhưng nàng cảm th, chữ viết trên tấm biển này tuyệt nhiên kh hề thua kém.
Liên Kiều dẫn đường, th Liễu Như Ý vẫn chăm chú vào bảng hiệu, liền cười nói: “Đây là bút tích của tiểu thư nhà ta.”
Liễu Như Ý tán thưởng: “Nét chữ tuyệt hảo.” ta nói th chữ như th , Liễu Như Ý chưa từng diện kiến vị đại tiểu thư này, nhưng đã sớm sinh thiện cảm.
Khi vào đến phòng, Liên Kiều bẩm báo: “Tiểu thư, Liễu cô cô của Như Ý Lâu đã tới.”
Tưởng Nguyễn đặt quyển sách đang đọc xuống, ngước mắt . Liễu Như Ý sững sờ. Tuy thường xuyên may y phục cho nhiều quý nhân, trong những năm làm nghề đã gặp vô số mỹ nhân, nhưng Liễu Như Ý vẫn kh giấu được vẻ kinh ngạc khi tr th Tưởng Nguyễn.
lẽ do vừa đọc sách xong, Tưởng Nguyễn chút mệt mỏi, thân hình mềm mại tựa lên chiếc ghế quý phi, toát ra một vẻ lười biếng khó tả. Trong đôi mắt ngỡ như quyến rũ lại ẩn chứa sự lạnh lùng chưa kịp thu lại, giống như đóa hoa Nguyệt Quý kiêu sa, vừa lạnh nhạt vừa mang theo sức cám dỗ c.h.ế.t .
Nàng mỉm cười với Liễu Như Ý, vẻ đẹp lạnh lẽo kia tiêu tan, thay vào đó là sự ôn hòa rực rỡ như nước suối mùa xuân. “Liễu cô cô.”
Liễu Như Ý thu hồi sự kinh ngạc, cười đáp: “Ta đến để may y phục cho Tưởng tiểu thư. Ở đây vài khúc gấm, mời tiểu thư tùy ý lựa chọn.”
Trên bàn bày m khúc gấm thượng hạng, màu sắc tươi tắn, màu thu vàng, màu mật đào dịu dàng, màu đỏ rực, màu vàng nhạt... đều là những màu sắc hợp với nữ nhân trẻ tuổi. Hạ Nghiên đã cố ý chọn toàn những khúc gấm tươi sáng, kh chê vào đâu được. Nhưng nếu Tưởng Nguyễn thường xuyên mặc các y phục màu sắc như thế, nàng sẽ biến thành cái nền hoàn hảo cho Tưởng Tố Tố. Bởi vì, càng rực rỡ bao nhiêu thì càng tô ểm cho Tưởng Tố Tố trong bộ bạch y tinh khiết, khiến phong thái nàng ta thêm phần xuất thần tựa tiên nữ.
Tưởng Nguyễn chỉ vào khúc gấm màu đỏ thẫm được đặt chính giữa, thốt lên: “L khúc này.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.