Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 390:
Tiêu Thiều lặng lẽ đứng trong bóng đêm, sau khoảng nửa nén hương, cánh cửa phòng chợt bị đẩy ra, giọng Tưởng Nguyễn lạnh lùng vọng tới: “Còn kh mau vào trong?”
“Ôi chao, Thiếu phu nhân quả là nữ tử khí phách phi thường!” Cẩm Tam thở dài khen ngợi. “Tâm địa khoan dung đại độ như thế này, quả thực đốt đèn lồng cũng khó tìm.” Cẩm Tam vui mừng nói, ta đã sớm quên mất câu ‘Thiếu phu nhân nhất định sẽ kh tha thứ cho ngài’ vừa rốt cuộc là thốt ra từ miệng ai.
Tiêu Thiều đâu còn tâm trí để nghe Cẩm Tam lải nhải bên tai. Ngay khi cửa mở, lập tức lách tiến vào. Vừa bước chân vào, Lộ Châu đã kinh ngạc, lắp bắp: “Vương... Vương gia.”
“Ngươi ra ngoài trước .” Tưởng Nguyễn nói với nàng. Lộ Châu do dự Tưởng Nguyễn một cái, nhưng vẫn nghe lời lui ra ngoài. Lộ Châu khỏi, bên trong chỉ còn lại hai họ. Tưởng Nguyễn ngồi xuống trước bàn trà, ung dung chờ Tiêu Thiều cất lời trước.
Tiêu Thiều trầm mặc, ngồi đối diện nàng, trầm ngâm giây lát, cuối cùng mới mở lời: “Nàng đã biết?”
“ nghĩ ta đã biết từ bao giờ?” Tưởng Nguyễn kh trả lời mà hỏi ngược lại.
Tiêu Thiều kh biết nói tiếp thế nào. Một lúc sau, mới trầm giọng nói: “Xin lỗi, đã kh báo trước với nàng.”
Tưởng Nguyễn trợn tròn mắt , cười lạnh: “Nếu nói trước với ta, làm thể diễn trọn vẹn vở kịch ngày hôm nay? Chỉ sợ mọi mưu đồ đã sớm bị khác thấu.”
Tiêu Thiều nghe vậy ngẩn ngơ, tiếp đó kinh ngạc vui mừng Tưởng Nguyễn: “Vậy nàng kh tức giận?”
“Ta tức giận.” Tưởng Nguyễn lạnh lùng đáp.
Tiêu Thiều lại ngẩn ra: “Vì ?”
“ còn hỏi ta?” Tưởng Nguyễn bị chọc cho bật cười thành tiếng, đoạn chỉ thẳng tên : “Tiêu Thiều! Thuộc hạ của là , thì nha hoàn của ta kh là ? đóng kịch, Cẩm Nhị dĩ nhiên cũng diễn kịch, dĩ nhiên hai chủ tớ các chẳng tổn hại chút nào, nhưng Lộ Châu lại bị giày vò đến n nỗi này! Ta biết làm việc chỉ chú trọng đạt được mục đích, kh màng đến tình cảm, Cẩm Y Vệ hành sự bất chấp thủ đoạn, nhưng Tiêu Thiều, tuyệt đối kh nên dùng những thủ đoạn dơ bẩn này trên nha hoàn của ta!”
Những lời này nàng nói ra vừa nh vừa dồn dập, hiển nhiên là nỗi ấm ức đã ấp ủ trong lòng từ lâu. Oán khí của Tưởng Nguyễn dành cho Tiêu Thiều vô cùng sâu sắc, sau khi nói xong, nàng trầm mặc chờ Tiêu Thiều hồi đáp. Tiêu Thiều lại ngẩn , vội vàng giải thích: “Việc này kh do ta phân phó.”
Tưởng Nguyễn sửng sốt, chỉ nghe Tiêu Thiều tiếp lời: “Trước đó Cẩm Nhị cũng chưa hề biết kế hoạch này, ta chỉ cảm th hoài nghi. Hôm đó ta kh bẩm báo với ta, mà tự ều tra trước, sau khi mọi chuyện tra rõ mới nói với ta. Nhưng trước lúc đó, ta đã diễn trò trở mặt với Lộ Châu .”
“ nói Cẩm Nhị tự ý quyết định làm việc đó?” Tưởng Nguyễn khẽ cau đôi mày th tú.
Tiêu Thiều đáp: “ ta hoài nghi phía sau Liêu Mộng kẻ đứng sau giật dây, mà kẻ đó lại khả năng liên quan mật thiết đến Nam Cương. Nếu cứ cứng rắn phơi bày, e rằng Lộ Châu sẽ gặp nguy hiểm. Cộng thêm Nam Cương vô cùng xảo trá, Cẩm Nhị kh thể để lộ bất kỳ sự bất thường nào. Để đạt được mục đích khiến hai bọn ta chia rẽ, thể chúng sẽ hạ sát thủ với Lộ Châu.” Lời này tuy kh trực tiếp nói đỡ cho Cẩm Nhị, nhưng cũng đã giải thích thấu đáo nguyên do hành động của ta. Tiêu Thiều chăm chú Tưởng Nguyễn: “Làm thế nào nàng phát hiện ra?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-390.html.]
Chuyện này các Cẩm y vệ chẳng hay biết, trừ Tiêu Thiều và Cẩm Nhị ra. Để bảo đảm kh xảy ra biến cố, cũng là vì kh bứt dây động rừng, kinh động đến kẻ đứng sau, mọi việc mới được niêm phong cẩn mật. Tất nhiên, kh thể nào ai nói cho Tưởng Nguyễn biết, chỉ thể do chính nàng nhận ra. Tưởng Nguyễn liếc Tiêu Thiều, cất lời: “Tính tình Cẩm Nhị thế nào ta còn chẳng rõ , y chú trọng yêu thương nhan sắc, đối với những nữ nhân kh mang ác ý luôn chừa ba phần đường sống. Xưa kia y hay trà trộn vào chốn lầu x tửu quán, loại mánh khóe nào của nữ nhân mà y chưa từng th qua? Liêu Mộng kia cũng kh là tuyệt sắc giai nhân, ta th còn chẳng đẹp bằng đầu bảng kỹ viện. Làm thể khiến Cẩm Nhị nàng ta bằng cặp mắt khác xưa? Cho nên ta mới th thập phần quái lạ.”
Kẻ đứng sau rắp tâm hiểm ác, nay nghĩ lại, đầu tiên lợi dụng Liêu Mộng khiến Cẩm Nhị và Lộ Châu bất hòa. Mà Tiêu Thiều cùng ta đều mang khí chất hộ đoản (bao che) và kiêu ngạo từ tận cốt tủy, tất nhiên sẽ kh dễ dàng nhận thua. Loại một khi đã cố chấp với ều gì, tr chấp sẽ khó mà hóa giải. Vạn sự vạn vật trên đời, khó lường nhất chính là nhân tâm. Nhân tâm một khi đã rạn nứt, kẽ hở sẽ ngày càng lan rộng, nếu vào thời cơ thích hợp tăng thêm một ít nhân tố bên ngoài, sự xa cách lòng nhau tất nhiên là ều kh thể tránh khỏi. Cho nên mới Diêu Niệm Niệm và Tề Phong.
Tề Phong đối với Tưởng Nguyễn vốn mang tâm tư khác, tuy nhiên vì thân phận của Tiêu Thiều và Tưởng Nguyễn nên đã giấu tình cảm thật sâu dưới đáy lòng. Nhưng cũng kh vì thế mà Tiêu Thiều hoàn toàn kh khúc mắc. Từ tận xương tủy Tiêu Thiều là một nam nhân hết sức ưu việt, biết nam nhân khác mơ ước đến nữ nhân của tất nhiên kh vui, huống chi còn tận mắt chứng kiến cảnh tượng nhức mắt kia. Đối với một vốn kiêu ngạo từ trong xương như , kh thể nghi ngờ đó chính là một đả kích lớn.
Mà một phong thư cùng một xiêm áo của Diêu Niệm Niệm lại càng khiến ta rối loạn tâm trí. Trên đời kh thứ gì đáng sợ bằng sự tự suy diễn mơ hồ của nữ nhân. Chỉ bằng những suy tưởng viển v trong đầu, những thứ Diêu Niệm Niệm gửi đến đủ sức khiến một nữ nhân mất hết lòng tin với phu quân của .
Những thứ này như kh bắt mắt, lại tựa những viên ngọc vụn, từ từ xâu chuỗi lại, tạo thành một kế hoạch liên hoàn. Mà mục đích cuối cùng của kế hoạch này, chính là muốn Tưởng Nguyễn và Tiêu Thiều cách lòng.
Chẳng qua kế hoạch hoàn mỹ đến đâu cũng sẽ sơ hở, huống chi Tưởng Nguyễn ta là am hiểu tâm tính con . Lòng là thứ dễ thay đổi nhất. Mưu kế của đối phương tuy tốt, nhưng đã thất bại ngay từ bước khởi đầu. Kẻ địch vạn vạn kh ngờ được, Cẩm Nhị đã thành biến số trong ván cờ này.
Cẩm Nhị vốn là một hay lăn lộn giữa chốn bụi hoa, từ sau khi gia nhập Cẩm y vệ, y thường xuyên mai phục ở kỹ viện để làm nhiệm vụ, gặp tràng diễn trò đã luyện đến mức thuần thục, tinh diệu. Kh thể nghi ngờ rằng Liêu Mộng là một đối thủ kh tệ. Gia thế và mối quan hệ thâm căn cố đế của nàng ta với Hoàng gia đều là sự thực, mà bản thân Liêu Mộng cũng là một nữ nhân xinh đẹp th minh. Tất thảy các thứ này tạo ra một kế hoạch kh kẽ hở, khiến ta khó hoài nghi. Nhưng ngay bước đầu của kế hoạch này, đã phạm một sai lầm mấu chốt, chính là những kẻ kia quên mất thân phận của Cẩm Nhị.
Cẩm Nhị là Cẩm y vệ, là Hoàng gia Nhị thiếu gia, lẽ đối phương đã nghiêm túc cẩn thận ều tra qua mới cho ra kết luận này, thế nhưng vẫn chưa đủ. Liêu Mộng th minh, kh sai, nhưng đối với một nam tử lăn lộn giữa chốn th lâu nhiều năm như thế mà nói, chút thủ đoạn cỏn con của nàng ta kh đủ lọt vào mắt x của y.
Ngay từ khi bắt đầu Cẩm Nhị đã phát giác nữ tử này dụng ý khác, thế nhưng sự nhạy bén của Cẩm y vệ khiến biết, chuyện kh chỉ dừng ở mức này. Hình như phía sau Liêu Mộng còn cao nhân chỉ ểm, nàng ta chỉ là một con cờ, mà ngay cả con cờ là nàng ta cũng thể xoay vòng kẻ khác, tâm tư kín đáo kh thể kh khiến ta cảnh giác. Đã vậy, chi bằng vờ như kh biết, xem thử rốt cuộc đối phương mục đích gì.
Sau khi dò xét kỹ càng, Cẩm Nhị nhận ra ểm khả nghi, hoài nghi việc này liên quan đến Nam Cương, nên kh hành động thiếu suy nghĩ. Vì bảo vệ Lộ Châu cũng vì xác nhận, tương kế tựu kế với kế hoạch của Liêu Mộng mà diễn một vở tuồng, sau đó lặng lẽ tìm cơ hội nói rõ chuyện này với Tiêu Thiều. Đáng thương cho Liêu Mộng, ả ta quả thật cho rằng thủ đoạn của cao minh, kh phí bao nhiêu sức đã nắm được Cẩm Nhị, lại kh biết nhất cử nhất động của đã sớm bị ta thấu.
Tưởng Nguyễn cau mày, nhớ tới một chuyện khác, hỏi: “Thế đêm hôm đó, Cẩm Nhị thật sự cùng Liêu Mộng. Hy sinh đến vậy thật sự quá lớn .”
Đêm đó Cẩm Nhị kh về phủ, quay đầu đã nói muốn hủy hôn với Lộ Châu. Hạ nhân trong phủ bàn tán, thể là do khả năng kia, Tưởng Nguyễn vô tình nghe được chỉ cảm th hoang đường. Tuy nhiên nay nhớ tới, nàng hỏi một câu, ít nhất thay Lộ Châu hỏi ra những lời này.
Tiêu Thiều kh ngờ nàng còn nhớ việc này, sửng sốt giây lát lắc đầu nói: “Kh , Cẩm Nhị biện pháp thoát thân.”
Tưởng Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, nói: “Nếu y vẫn giữ được thân trong sạch, thế thì vẫn còn cơ hội để cứu vãn.”
Tiêu Thiều: “. . . .”
Tưởng Nguyễn kh bỏ qua cho , cười như kh cười nói: “Trong sạch của ta thì đã giữ trọn vẹn, vậy còn thì ?”
“Ta?” Tiêu Thiều khó hiểu. Lại nghe Tưởng Nguyễn kh nh kh chậm nói: “M ngày nay cùng Diêu Niệm Niệm diễn trò kh thuận lợi hay ? Chẳng hay bị nàng ta chiếm tiện nghi hay mượn cớ đó mà tương kế tựu kế l lòng giai nhân chăng?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.