Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 392:

Chương trước Chương sau

Sớm hôm sau, Tưởng Nguyễn dậy trễ hơn thường lệ. Các hầu trong Tướng quân phủ đã được Lý thị căn dặn, kh ai dám đánh thức nàng. Đến khi Tưởng Nguyễn tỉnh giấc, sắc trời đã sáng choang. Bên cạnh đã kh còn bóng dáng Tiêu Thiều, căn phòng sạch sẽ tinh tươm, cứ như đêm qua kh hề phát sinh chuyện gì. Nàng từ từ nhỏm dậy, cảm th toàn thân đau nhức muốn chết, trên bờ vai trắng ngần mơ hồ lộ ra những vết đỏ mờ ám. Tưởng Nguyễn im lặng một hồi, m chục ngày kh gặp Tiêu Thiều, làm việc càng lúc càng thô bạo, cường thế, đúng thật là ý vị thâm trường của tiểu biệt tg tân hôn.

Tưởng Nguyễn gọi Liên Kiều và Lộ Châu vào hầu hạ rửa mặt chải đầu. Lúc Liên Kiều chải tóc cho nàng, vẻ mặt chút lúng túng. Tưởng Nguyễn th thế, liền hỏi: “ vậy?”

“Thiếu phu nhân nên thay y phục khác ạ.” Liên Kiều mặt đỏ bừng, ánh mắt thẳng sau cổ Tưởng Nguyễn. Th Tưởng Nguyễn còn đang ngơ ngác, nàng cắm đầu l một chiếc gương đồng tới, để Tưởng Nguyễn tự . Chỉ th trên chiếc cổ trắng ngần là từng vết đỏ đậm nhạt, hết sức mập mờ, khiến ta liên tưởng đến sự hoan ái mãnh liệt. Tưởng Nguyễn sửng sốt, thầm mắng Tiêu Thiều một trận tơi bời trong lòng. Lúc này mới bảo Lộ Châu l xiêm y cổ đứng để che những dấu vết đỏ kia.

Lộ Châu cẩn thận quan sát sắc mặt nàng, th mặc dù nàng vẻ trách cứ nhưng kh hề tức giận. Nàng thầm nghĩ, Cẩm Vương đêm qua tới thăm hẳn là đã khiến Thiếu phu nhân thay đổi tâm tình, ít nhất sự lạnh nhạt trên mặt đã vơi bớt nhiều. Ước chừng hai phu thê đã hòa hảo như lúc ban đầu, ngăn cách tiêu trừ, đây tất nhiên là việc kh thể tốt hơn. Lộ Châu thật lòng vui mừng cho Tưởng Nguyễn, kh để ý đã đối diện với cái chằm chằm của nàng. Lộ Châu ngẩn ra, dè dặt hỏi: “Thiếu phu nhân, việc gì cần nô tỳ làm ạ?”

Tưởng Nguyễn lắc đầu: “Kh gì.” Đêm qua Tiêu Thiều đã xác nhận phỏng đoán của nàng. Cẩm Nhị quả thật chỉ gặp một màn kịch được sắp đặt tinh vi. Tuy nhiên, vở kịch này Tiêu Thiều biết, ta biết, Cẩm Nhị biết, nhưng Lộ Châu lại kh hay biết gì cả. Lộ Châu đối với Cẩm Nhị là tình cảm gì, cuộc sống và tình cảm của khác ta kh thể quyết định thay. Cho nên bất luận chuyện này giải quyết thế nào, vẫn xem bản thân Cẩm Nhị và Lộ Châu lựa chọn ra . Tưởng Nguyễn khẽ thở dài, đoạn Thiên Trúc dặn dò: “Mau thu dọn đồ đạc, hôm nay chúng ta trở về Vương phủ.”

“Về phủ?” Thiên Trúc kinh ngạc. Mặc dù biết đêm qua hai nhất định đã hòa hảo, nhưng đột nhiên lại muốn trở về Vương phủ là vì lý do gì? Tưởng Nguyễn chỉ ềm tĩnh nói: “Kh cả, hành động bất ngờ mới là tốt nhất.” Dứt lời, nàng đứng dậy bước ra ngoài trước: “Ta nói với Tổ phụ Tổ mẫu một tiếng.”

Lý thị nghe Tưởng Nguyễn đột ngột muốn về thì hơi kinh ngạc, mười m ngày qua, Triệu gia vì sự mặt của Tưởng Nguyễn mà đều vui mừng. Mặc dù tính cách Tưởng Nguyễn kh quá nồng hậu, nhưng nàng khéo léo đối nhân xử thế. Kiếp trước ở trong cung đã học được kh ít kinh nghiệm từ Tuyên Ly, nay đối với Triệu gia thiện ý với thì nàng càng chân tâm đối đãi. Triệu gia đã sớm coi nàng như thành viên trong nhà. Nàng đột nhiên muốn , tạm kh nói đến những khác, Lý thị tất nhiên kh đành lòng. Tưởng Nguyễn chỉ nói Tiêu Thiều tới thúc giục, Lý thị đương nhiên kh thể ngăn cản. Tình cảm phu thê mới cưới tốt đẹp, thể để nàng ngày ngày ở lại nhà mẹ. Kẻo lại khiến tình cảm phu thê lạnh nhạt. Thế nên Lý thị cười nói:

“Đã như vậy, ta cũng kh tiện giữ lại. Đợi chút nữa ta cho quản gia chuẩn bị chút lễ vật, mang theo biếu Tiêu Thiều. A Nguyễn, sau này thường xuyên về phủ Tướng quân thăm nom. Nơi này vĩnh viễn là nhà của con, tổ mẫu luôn mong con trở về.”

Tưởng Nguyễn cười đồng ý, kết quả chờ khi th xe ngựa phủ Tướng quân chuẩn bị thì kinh ngạc đến ngây . Xe ngựa phía sau chất đống lễ vật, gần như mọi thứ thể nghĩ tới Lý thị đều đã sắp xếp hết lên xe. Đồ trưởng bối ban tặng nào dám chối từ, đâu thể trả lại. Tưởng Nguyễn dở khóc dở cười, nhiều đồ như vậy, kh giống đáp lễ, mà giống dọn nhà hơn.

Thiên Trúc do dự: “Thiếu phu nhân, đoàn xe sẽ chậm.”

Hai chiếc xe ngựa, một chiếc Tưởng Nguyễn ngồi, một chiếc dùng để chở quà. Vì xe chở quà kia, xe ngựa của Tưởng Nguyễn sẽ chậm . Vốn phủ Tướng quân cách phủ Cẩm vương kh quá xa, nhưng chặng đường về vì thế mà tốn thời gian hơn gấp m lần.

Liên Kiều nghĩ cách nói: “Kh bằng Thiếu phu nhân trước, xe chở quà thì cứ từ từ theo sau. Ban ngày ban mặt, sẽ kh kẻ nào dám cướp xe đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-392.html.]

Tưởng Nguyễn lắc đầu: “Kh đâu, chậm rãi cũng về tới.” M ngày nay ở phủ Tướng quân, nàng kh âm thầm quan sát gửi thư cho Tuyên Phái như lúc ở Vương phủ, vì vậy tin tức cũng bị tụt lại khá nhiều. Bất đồng với Tiêu Thiều, Tiêu Thiều lợi dụng Cẩm y vệ thu thập tình báo, Tưởng Nguyễn dùng mắt , dựa vào cuộc sống thường ngày mà chắt lọc ra những sự dị thường thể phát sinh.

Lúc tới đường cái, chợt nghe bên ngoài xe ngựa truyền tới một tiếng nữ tử trong trẻo: “Dám hỏi đây là xe ngựa của Hoằng An quận chúa đ ư?”

Tưởng Nguyễn ngồi trong xe, xe ngừng lại. Thiên Trúc dẫn đầu nhảy xuống, bên ngoài hỏi: “Là phương nào?”

đứng ngoài chỉ là một cô nương trẻ tuổi ăn mặc như nha hoàn. Từ vải vóc thể ra gia cảnh bất phàm. Nha hoàn kia kh ngờ một nữ tử mặt mày lạnh lùng như thế từ bên trong nhảy ra, mở miệng đã kh khách khí hỏi là ai, bị dọa sợ hết hồn. Giây sau nàng ta l lại bình tĩnh, đang định mở lời, một giọng nói dịu dàng từ bên cạnh truyền tới: “Là ta, nha hoàn của ta vô lễ, lẽ đã mạo phạm đến Quận chúa, xin Quận chúa thứ lỗi. Vừa ta th xe ngựa của phủ Tướng quân, đoán hẳn Quận chúa ngồi bên trong, nên mới đường đột lên tiếng chào hỏi.”

Lời nói này mười phần thân thiết, tựa như đang đối mặt với cố nhân. Một lát sau, màn xe bị vén lên, Tưởng Nguyễn từ bên trong ra. Thiên Trúc đứng bên Tưởng Nguyễn, cô gái trước mặt. Nữ nhân này kh ai khác, chính là tiểu thư Diêu gia, Diêu Niệm Niệm.

Tưởng Nguyễn cũng cười: “Thật trùng hợp, kh ngờ sẽ gặp được Diêu tiểu thư ở đây, quả nhiên là hữu duyên.”

Diêu Niệm Niệm cũng gật đầu cười nói: “Đúng vậy. Niệm Niệm đột ngột tiến lên qu rầy, kh ngờ lại quá đỗi đường đột thất lễ, thật sự thiếu suy xét. Chẳng qua nghĩ rằng từng m lần cơ duyên với Vương gia, nên nghĩ cũng nên chào hỏi mới .”

Lộ Châu ở bên trong nghe thế thì cau mày. Diêu Niệm Niệm này từng câu từng chữ đều treo Tiêu Thiều trên miệng là ý gì? Từng lời đều muốn khiến Tưởng Nguyễn hiểu lầm. Lộ Châu khó nén nổi sự lo lắng, lòng thầm nghĩ khó khăn lắm đêm qua Tưởng Nguyễn và Tiêu Thiều mới tháo gỡ hết hiềm khích lúc trước, hôm nay Diêu Niệm Niệm này lập tức tới qu rối, tâm tư thật sự đáng hận. Liên Kiều kéo Lộ Châu lại, tránh cho nàng nhất thời mất lý trí x ra. Dẫu Liên Kiều cũng ềm tĩnh hơn chút, nhưng dù vậy, cũng chẳng ưa nổi những lời Diêu Niệm Niệm nói.

Ai ngờ Tưởng Nguyễn căn bản kh tiếp lời Diêu Niệm Niệm, trên mặt vẫn nở nụ cười mỉm, ung dung nói: “Nhắc đến, ta còn chuyện muốn mời Diêu tiểu thư hỗ trợ.”

Thần sắc Diêu Niệm Niệm hơi thay đổi, ngay sau đó cười đáp: “Nếu thể giúp Quận chúa, tất nhiên ta sẽ toàn lực ứng phó.”

“Sắp đến đại thọ của ngoại tổ mẫu ta, ta định thêu một bức Thiên thủ Quan Âm để tặng . ều trên hình thêu Quan Âm kh thể thiếu ngọc trân châu. Ta nghe nói Gia Lâm Nam Hải sản xuất đá mặt trăng, dùng để mài thành ngọc châu là rực rỡ và xinh đẹp nhất. Nhưng gần đây cửa hàng trong kinh thành lại thiếu hụt loại ngọc châu này. Nay biết được Diêu đại nhân là Tân Hải Tổng đốc, lần sau lúc tới Nam Hải thể giúp ta mang về một ít hay kh? Ta tất nhiên sẽ hậu tạ sâu dày.”

Trong xe ngựa, Lộ Châu và Liên Kiều đều nghi hoặc, rốt cuộc Tưởng Nguyễn định thêu Thiên Thủ Quan Âm từ lúc nào. lẽ Diêu Niệm Niệm cũng kh ngờ Tưởng Nguyễn chẳng hề hồi đáp lời , ngược lại còn đưa ra lời thỉnh cầu khó lường như vậy. Diêu Tổng đốc là Tân Hải Tổng đốc, phần lớn thời gian trấn thủ Nam Hải. Khi còn bé Diêu Niệm Niệm từng cư ngụ ở Nam Hải, sau khi trưởng thành mới được đưa về kinh thành. Chuyện nhỏ này đương nhiên kh làm khó được nàng. Diêu Niệm Niệm cười nói: “Kh cần cảm ơn, nếu ta đã giao hảo với Vương gia, dĩ nhiên cũng là bằng hữu của Quận chúa. Việc bằng hữu ủy thác, lẽ nào ta lại kh giúp? Sau khi về ta sẽ thỉnh cầu phụ thân một tiếng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...