Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 395:
Tin đồn này kh rõ khởi phát từ nơi nào, nhưng càng lan truyền lại càng trở nên quyết liệt, càng lúc càng dữ dội, k hướng trở thành lời sấm truyền. Lời đồn này khác hẳn những tin đồn nhảm nhí, sơ sài trước kia, nó miêu tả cặn kẽ toàn bộ quá trình Diêu Niệm Niệm bị uy hiếp. Hóa ra, Nam Cương đã nắm được yếu ểm của Diêu gia, muốn ép Diêu Niệm Niệm thay đổi lập trường chính trị, nội ứng ngoại hợp, trở thành gián ệp cho Nam Cương tại Đại Cẩm. Nhưng Diêu tiểu thư tính tình trung liệt, lại sợ Nam Cương đẩy Diêu phủ vào họa diệt vong, đành cắn răng tự vận để bảo toàn cả gia tộc.
Tin đồn vừa lan ra, toàn bộ kinh thành xôn xao. Việc Đại Cẩm và Nam Cương từng trải qua cuộc chiến sinh tử nhiều năm trước, cả thiên hạ đều tỏ tường. Khi Cẩm triều tiêu diệt Nam Cương, dã tâm của Nam Cương vẫn chưa hề bị dập tắt, nay lại kéo nhau quay lại. Việc Diêu tiểu thư dùng phương thức bi thảm nhất tự kết liễu đời ngay trước cửa phủ, quả thực là thể lý giải được.
Diêu Tổng đốc giận dữ tột độ, nỗi căm phẫn và đau đớn tột cùng vì cái c.h.ế.t của con gái cuối cùng cũng tìm được chỗ để trút. Dù trước đó trách cứ Diêu Niệm Niệm vì đã kh chịu thổ lộ tâm tư cùng nhà, nhưng khi tin đồn này lan ra, nỗi oan khuất và sự trung liệt vì muốn bảo vệ phủ đệ, thà c.h.ế.t chứ kh th địch bán nước của nàng đã xóa tan mọi sự kh vui còn sót lại trong lòng Diêu Tổng đốc. Thay vào đó là sự áy náy vô hạn, là nỗi hận bản thân vô năng, khiến ruột gan đứt từng khúc trước sự hy sinh cao cả của con gái. Vốn dĩ đã ý thoái ẩn triều đình, an hưởng tuổi già, nay ý niệm đó hoàn toàn thay đổi. Giờ đây, Diêu Tổng đốc chỉ còn một chấp niệm: khiến kẻ đã bức tử Diêu Niệm Niệm nợ m.á.u trả bằng máu!
Diêu Tổng đốc vốn uy vọng lớn trong kinh thành, lập tức sai thủ hạ liên lạc với Kinh Triệu Doãn, tăng cường nhân sự ều tra. Ông còn dâng tấu, xin Hoàng đế ban một đạo Thánh chỉ, ra lệnh phong tỏa toàn bộ kinh thành, kiểm soát từng ngõ ngách, thề truy bắt bằng được những kẻ Nam Cương đã hãm hại Diêu Niệm Niệm. Nhất thời, trên các phố lớn ngõ nhỏ, binh lính ngày đêm vặn hỏi ráo riết, khiến trị an trong kinh thành được cải thiện đáng kể.
Diêu gia kh chỉ dừng lại ở đó. Kh rõ Diêu Tổng đốc đã nghe ngóng tin tức từ đâu, lại lời đồn rằng, Nam Cương đang muốn nhúng tay vào cuộc chiến đoạt đích. Và vị đế vương mà chúng thầm ủng hộ, kh ai khác chính là Tuyên Ly. thể việc Nam Cương tiến vào kinh thành lần này chính là âm mưu của Bát hoàng tử.
Thuở thiếu thời, Diêu Tổng đốc từng luyện binh ở vùng duyên hải. Dù nhiều năm nay lãnh đạm với chuyện quan trường, bản tính thiết huyết của vẫn kh hề phai mờ. Cái c.h.ế.t của Diêu Niệm Niệm giáng một đả kích quá lớn lên . Vốn dĩ, Tuyên Ly từng nhiều lần lôi kéo, nhưng Diêu Tổng đốc là th minh, vẫn luôn giữ thái độ trung lập. Nay, nghe được Tuyên Ly khả năng cấu kết với Nam Cương, sinh ra căm hận cả Bát hoàng tử. Ngay đêm hôm đó, Diêu Tổng đốc đã nhờ truyền lời đến Tuyên Phái trong cung, bày tỏ quyết định: Diêu gia, từ nay sẽ toàn tâm toàn ý ủng hộ Thập Tam hoàng tử.
Kinh thành vô cùng huyên náo. M ngày nay Tiêu Thiều nhàn rỗi, cùng Tưởng Nguyễn đọc sách thưởng trà. Khi nghe Cẩm Tam báo cáo những tin tức này, chân mày khóe mắt Tưởng Nguyễn đều kh giấu được ý cười.
Tin tức về việc Nam Cương ép Diêu Niệm Niệm tuẫn tiết là do nàng tung ra. Cẩm Y Vệ thu thập tình báo, đương nhiên cũng thể chế tạo tình báo. Nàng sai dẫn dắt những lời đồn đãi này, quả nhiên hiệu quả đạt được nằm trong dự liệu. Cẩm Tam kinh ngạc: “ Diêu Tổng đốc lại nh chóng tin vào lời đồn như vậy? Khiến chiêu thức phía sau chúng ta chuẩn bị đều trở nên vô dụng. Chẳng lẽ quả thật vì cái c.h.ế.t của Diêu tiểu thư mà ta tâm thần mụ mị?” Việc đạt được mục đích thuận lợi đến thế khiến Cẩm Tam cảm th buồn bực.
“Ngươi thực sự nghĩ rằng ta vì cái c.h.ế.t của Diêu Niệm Niệm mà đau lòng đến mức tâm trí mụ mị ?” Tưởng Nguyễn hỏi ngược lại. Cẩm Tam kh hiểu, nghi hoặc nàng. Tiêu Thiều lặng lẽ nhấp trà, kh hề ý định chen lời. Tưởng Nguyễn lắc đầu nói: “Diêu Tổng đốc dĩ nhiên đau lòng, thế nhưng ta là th minh. Cái c.h.ế.t của Diêu Niệm Niệm vốn đã kỳ lạ, khó tránh sẽ d lên lời đồn đãi. Mà nay, một lời giải thích được tuồn ra, khiến Diêu Niệm Niệm trở thành kỳ nữ trung liệt vì nước mà hy sinh, đối với Diêu phủ và bản thân ta đều là việc tốt. Cho dù tin tức này là giả, Diêu Tổng đốc cũng sẽ biến nó thành sự thật.”
Một nữ tử tuẫn tiết kh rõ nguyên nhân, so với một nữ tử quyết giữ trinh liệt vì quốc gia nên bị ép tuẫn tiết, hiển nhiên thứ hai càng giá trị hơn gấp bội. Cẩm Tam chợt ngộ ra, nói: “Thì ra là thế. Diêu Tổng đốc thương con gái như vậy, mà cuối cùng vẫn muốn tận dụng một lần cuối cùng. Xem ra, cảm tình cũng chẳng đáng giá gì.”
“Cũng kh hẳn.” Tưởng Nguyễn mỉm cười giải thích: “Đối với Diêu Niệm Niệm, sau khi nàng mất, được một th d tốt đã là ều cuối cùng Diêu Tổng đốc thể tr thủ cho con gái . Vì vậy, cách làm của ta kh hề sai, vẫn là lo nghĩ vì Diêu Niệm Niệm, chỉ là ta bình tĩnh và lý trí hơn mà thôi.” Tưởng Nguyễn dứt lời, về phía Tiêu Thiều đang ngồi bên cạnh, tựa như một pho tượng. “Tuy nhiên, tin tức về mối quan hệ giữa Nam Cương và Tuyên Ly, là do tuồn ra ngoài kh?”
Nàng chỉ sai đồn đãi nguyên nhân cái c.h.ế.t của Diêu Niệm Niệm, chứ chưa hề để lộ tin về sự cấu kết giữa Tuyên Ly và Nam Cương. Thế nhưng nay Diêu gia đã tỏ rõ ý muốn ủng hộ Tuyên Phái, đứng về phe y. Trong thư Tuyên Phái gửi về cũng tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Tưởng Nguyễn nghĩ nghĩ lại, chỉ thể là Tiêu Thiều. Một mũi tên trúng hai đích, quả thật chỉ mới đủ khả năng làm được.
Tiêu Thiều ngước nàng, giọng chút nghi hoặc: “Chẳng lẽ ta nói sai chỗ nào ?”
Tưởng Nguyễn im lặng. Quả thật kh nói sai, bởi vì việc Nam Cương và Tuyên Ly cấu kết là sự thật. Tiêu Thiều chỉ tuyên bố sự thật, căn bản kh là chuyện quạt gió thổi lửa. Thế nhưng việc nói ra sự thật ngay tại khoảnh khắc mấu chốt này khiến nàng cảm th gì đó kỳ lạ. Cứ th... thật vô sỉ? Tưởng Nguyễn trầm tư. Lúc trước nàng kh hề cảm th gì, nay càng hiểu rõ Tiêu Thiều, càng th rõ thủ đoạn quả quyết và ngoan tuyệt của khi đối phó kẻ thù. Khi đã quyết định một việc gì, tuyệt đối kh bỏ qua cho bất kỳ ai, trước khi đối thủ bị tiêu diệt, sẽ vắt kiệt đến giọt giá trị cuối cùng.
Tiêu Thiều th nàng trầm mặc, liền tiếp lời: “Hiện tại, Diêu gia đã huyết hải thâm thù với Tuyên Ly. Tuyên Phái và Tuyên Ly sớm muộn gì cũng đối đầu một trận. Diêu gia lại là gia tộc cân lượng lớn trong lòng Hoàng thượng. Chiêu mộ được Diêu gia kh chỉ lợi cho chính Tuyên Phái, mà thái độ của Hoàng thượng cũng sẽ những chuyển biến tích cực.” Tưởng Nguyễn khẽ rùng , lát sau mới thấu hiểu ý tứ của Tiêu Thiều, nàng hỏi: “ làm tất cả những ều này, là vì Phái nhi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-395.html.]
“Kh vì đệ , là vì nàng.” Tiêu Thiều sửa lời nàng. Tưởng Nguyễn thoáng nghẹn lời, nàng biết Cẩm Tam vẫn còn ở đây, nếu tiếp tục lời Tiêu Thiều e rằng sẽ xảy ra tình cảnh lúng túng, nên vội chuyển đề tài: “Thôi được , hiện giờ Tuyên Ly đã mất Diêu gia. Về phần đồng minh, chắc hẳn lũ Nam Cương đang vội vã chạy trốn. Chúng ta khiến chúng nếm trải cảm giác trở thành chuột dơ bẩn bị truy đuổi. Lần này Diêu Tổng đốc đã thỉnh Thánh chỉ, Kinh Triệu Doãn cũng kh dám sơ suất. Khắp kinh thành giới nghiêm, kiểm soát nghiêm ngặt đến mức này, chắc c giờ phút này lũ Nam Cương đã kh thể chịu đựng nổi.” Tưởng Nguyễn khẽ cười: “Mới nghĩ đến thôi, đã th vui vẻ vô cùng.”
…
Quả đúng như lời Tưởng Nguyễn dự liệu, m ngày gần đây, từng nhà trong kinh thành đều bị tra xét kỹ lưỡng, chỉ cần chút khả nghi đều kh bị bu tha. Vì lẽ đó, những Nam Cương được phân tán mai phục khắp kinh thành đều cảm th áp lực chưa từng . Xưa nay bọn chúng luôn hành động trong bóng tối, kẻ khác ngoài sáng. Lần này lại đổi ngược, đến lượt bọn chúng ở ngoài sáng, còn khác ở trong tối, lần đầu tiên cảm th tay chân luống cuống. Chúng vừa giận vừa hận, thầm mắng Diêu gia quá ngạo mạn, trắng trợn ngăn cản của chúng, lại quên mất rằng bản thân mới chính là thám tử của nước khác.
Vẫn là căn nhà cũ đó, nhưng giờ đây bên cạnh Nguyên Xuyên lại thêm một nữ nhân. Đó là một cô gái trẻ tuổi, thoạt tuổi tác kh lớn, đôi mắt linh hoạt, sáng ngời một cách kỳ ảo, làn da trắng như tuyết. Nàng ta vận sa y màu đỏ tươi, mặc cho đầu xuân giá rét nhưng dường như kh hề cảm th lạnh. Trên mặt đeo một chiếc khăn voan cùng màu, chỉ để lộ nửa khuôn mặt. Dù vậy, vẫn thể nhận ra nàng là một mỹ nhân tuyệt sắc, vẻ đẹp toát ra từ khí chất thoát tục, tựa như kh hề nhuốm chút khói lửa nhân gian.
“Thánh nữ, chúng ta lại mất thêm hai , đều đã bị binh lính triều đình bắt .” Nguyên Xuyên thấp giọng bẩm báo.
“Những kẻ bị dẫn giải trên đường, nếu kh thể tự sát, nghĩ cách diệt khẩu chúng .” Giọng nữ tử du dương dễ nghe, đôi mắt linh động như chứa đựng tinh hoa, nhưng lời nói thốt ra lại khiến ta kh rét mà run. Đám đó đều là tử sĩ, khi bị lục soát từng nhà, kh thể tránh khỏi việc bị bắt. Nếu tự sát được thì tốt, nhưng nếu đã bị tháo vũ khí và độc dược, kh thể c.h.ế.t được, dĩ nhiên nghĩ cách thủ tiêu cho sạch sẽ.
“Cứ tiếp tục như thế này kh ổn chút nào.” Nguyên Xuyên nói. Mỗi ngày đều bị bắt. Những này là nguyên vô cùng trân quý, mai phục trong kinh thành để thám thính tin tức, ngày thường trà trộn trong đám đ kh thể ra ểm khác biệt. Nhưng khi bị kiểm soát, chúng lại kh cách nào chứng minh thân phận, dễ dàng bị bắt thóp. Lần này, Kinh Triệu doãn quả thực quyết tâm, căn bản kh một con cá nào lọt lưới. Cứ tiếp diễn, thám tử sẽ bị bắt gần như sạch hết. Chờ thám tử bị bắt gần hết, chúng ta trong kinh thành Đại Cẩm chẳng khác nào mù kẻ ếc, vĩnh viễn nằm ở phía bị động.
“Ngươi nghĩ ta kh muốn ư?” Cô gái lạnh lùng nói. “Tùy tiện ra tay, e rằng ngay cả ngươi và ta đều sẽ bại lộ.”
“Lần này Nguyên Xuyên ta khinh địch,” Nguyên Xuyên nói. “Kh ngờ Tưởng Nguyễn lại ra tay tàn nhẫn như vậy, ngay cả ểm này cũng tận dụng triệt để.” Càng kh ngờ thủ đoạn nàng thô bạo đến nhường này, trực tiếp truy quét họ như chuột cống.
“Kh trách ngươi.” Cô gái trầm lặng một lát nói. “Hãy nghĩ cách truyền tin cho Tuyên Ly.”
Việc tìm Tuyên Ly tới cứu nguy là cách tốt nhất lúc này. Trong Kinh Triệu doãn vốn của Tuyên Ly. Tuy nhiều như thế kh thể cứu thoát hết, nhưng ít nhất cũng thể giúp chúng thoát khỏi quẫn cảnh này. Nếu kh, cứ rối loạn như ruồi bâu đầu thế này thì quả thực quá thảm hại.
Chẳng qua đám Nguyên Xuyên đâu ngờ được, giờ phút này Tuyên Ly còn đang tự lo thân chưa xong. Tại phủ Bát hoàng tử, Tuyên Ly lá thư trong tay, khóe môi nở nụ cười gượng gạo, tiếp đó sắc mặt liền trở nên x mét. Giọng trầm thấp nhưng ẩn chứa cơn thịnh nộ tột độ, cất lời: “Diêu gia tại lại cậy nhờ Tuyên Phái? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”
Thuộc hạ và nhóm môn khách đều kh dám lên tiếng. Đột nhiên một vào, dâng lên Tuyên Ly một phong mật thư. Kh rõ bên trong viết gì, Tuyên Ly vội vã xem xong, nét mặt thay đổi vài lần, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, xé nát bức thư thành mảnh vụn. “Thì ra là thế!”
“Vậy ện hạ, cần sai …” Thị vệ đưa tin hỏi.
“Kh cần!” Tuyên Ly nghiến răng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.