Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 402:
Minh Nguyệt đã theo hầu Tuyên Phái lâu năm, vốn xuất thân từ Cẩm Y Vệ, nên một số việc trong lòng y mơ hồ đoán được đại khái. Quả thật, Tuyên Ly ra chiêu bất ngờ, nắm chắc quyền khống chế, thoạt như đang chiếm thế thượng phong. Nhưng Minh Nguyệt hiểu rõ, thực tế kh vậy.
Vị thiếu niên tuấn tú trước mặt này, từ lâu về trước đã thấu rõ ý đồ của Tuyên Ly. Dù khó tưởng tượng nổi và chẳng thể lý giải vì lẽ gì, nhưng Minh Nguyệt biết, Tuyên Phái đã bắt đầu đối phó Tuyên Ly từ thuở y còn chưa được ai coi trọng, bị đời coi là một hoàng tử phế vật vô dụng. Ấy vậy mà chính hoàng tử phế vật này, đã sắp đặt một ván cờ tuyệt diệu: Khi Tuyên Ly sai hạ độc Hoàng đế, Tuyên Phái đã biết rõ, tuy nhiên y kh hề hé răng hay ra tay, cứ như hoàn toàn kh hay biết, chẳng bất kỳ hành động ngăn cản nào.
L bất biến ứng vạn biến, mượn đao sát nhân, khiến đối phương lầm tưởng, Tuyên Phái đã làm vô cùng xuất sắc. Mỗi một cuộc chiến đoạt vị đều bước qua m.á.u của tiên đế, tình thân huyết thống cốt nhục vốn dĩ chẳng quan trọng. Tuyên Phái muốn tr đoạt ngôi vị kia cùng Tuyên Ly, việc đầu tiên thực hiện chính là phế truất Hoàng đế hiện tại.
Đối với một kẻ trưởng thành, những việc này kh đáng nói. Với một đầy dã tâm và giỏi che giấu như Tuyên Ly, đó là chuyện đương nhiên. Thế nhưng, Tuyên Phái hiện giờ chỉ là một thiếu niên chưa cập kê, tuổi còn nhỏ mà thủ đoạn đã quyết tuyệt đến vậy, mang trong khí thế và nhãn quan của đế vương, tuyệt đối kh hạng hữu d vô thực.
Sau khi Hoàng đế phát hiện ra đứa con trai Tuyên Phái này, đối xử với y cũng kh tệ. Một đột nhiên nhận được sự quan tâm, yêu thương của phụ thân, hẳn nên cực kỳ quý trọng phần tình cảm đó mới . Nhưng Tuyên Phái lại kh thế, y hờ hững Hoàng đế c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn, kh hề một tia d.a.o động nào. Hoàng gia vốn vô tình, nhưng sự ung dung và dửng dưng đến độ này khiến Minh Nguyệt âm thầm kinh hãi. Biểu hiện và tâm tính của vị thiếu niên này, thực sự thích hợp làm đế vương hơn Tuyên Ly nhiều phần.
Minh Nguyệt kh hay biết, Tuyên Phái chưa trời sinh đã quyết tuyệt như thế. Trải qua những biến cố ở đời trước, Tuyên Phái thấu hiểu tình thân trong chốn hoàng gia. Hoàng đế sở dĩ coi trọng y, cũng chỉ vì những biểu hiện xuất sắc gần đây. Nếu kh những thứ này, y vẫn mãi chỉ là một hoàng tử phế vật. Kiếp trước Tưởng Nguyễn rơi vào kết cục bi thảm trong cung, Hoàng đế há lại thể kh dính líu? Trong mắt Tuyên Phái, thân duy nhất trên đời này chỉ Tưởng Nguyễn, còn Hoàng đế chỉ là một quân vương, kh phụ thân. Mà tuổi thọ của ta đã được định sẵn từ kiếp trước; chung quy, ta đều sẽ c.h.ế.t dưới tay đứa con ruột Tuyên Ly. Tuyên Phái muốn lợi dụng ểm này, nên kh hề ngăn cản kế hoạch của Tuyên Ly.
Y từ từ hít sâu một hơi, nói: “Bước tiếp theo của Tuyên Ly, dĩ nhiên là nhắm vào thánh chỉ. muốn đoạt l thánh chỉ lập thái tử, nên sẽ ra tay dứt khoát, khiến khác trở tay kh kịp. Đây chính là thủ đoạn thường dùng.”
Trong lòng Minh Nguyệt nảy sinh chút nghi hoặc. Nghe Tuyên Phái nói, cứ như y đã cùng Tuyên Ly giao thủ nhiều năm, vô cùng hiểu rõ đối phương vậy, nhưng trước nay Tuyên Phái chưa từng trực tiếp đối đầu với Tuyên Ly, chỉ là ở vị thế đối lập mà thôi. Dù vậy, Minh Nguyệt vẫn hỏi: “Điện hạ nghĩ nên ứng phó ra ?”
Tuyên Phái khẽ cười. Ngũ quan của y tinh xảo, nụ cười này khiến gương mặt thêm phần phong nhã, thoáng nét giống với Tưởng Nguyễn. “Kh cần bận tâm. Đánh rắn động cỏ, chuyện này chúng ta tất nhiên sẽ kh làm.”
…
Lý c c ra từ tẩm cung Hoàng đế, lo âu vào bên trong một cái. Sức khỏe của Hoàng đế suy yếu đã lâu. Chuyện này biết, nhưng khi chỉ cho rằng vì tuổi cao, năm tháng chẳng bu tha ai. Mọi đế vương nào cũng sẽ già yếu, là ều kh thể tránh khỏi. Nhưng Hoàng đế ngã xuống lần này lại quá đỗi đột ngột.
Trước mắt văn võ bá quan, đột ngột ngã quỵ, đối với các quan viên Đại Cẩm mà nói, đây gần như là một ềm báo, báo hiệu một trận sóng gió kh nhỏ sắp sửa nổi lên. Lý c c ở trong cung nhiều năm, biết rằng một thời đại cuối cùng sẽ kết thúc, đây là sự thật kh thể tránh khỏi. Đế vương băng hà, thân là tổng quản lâu năm bên cạnh Hoàng đế, cũng theo hầu. Lý c c kh sợ chết, ều sợ là mọi thứ sẽ kh thể dễ dàng lắng xuống.
Đế vương Đại Cẩm, cho dù rơi vào con đường đoạt đích hay kh, trước khi Hoàng đế băng hà, vị trí Thái tử ngồi vững. Thế nhưng nay cục diện đã đổi khác, vị trí Đ cung vẫn còn trống, đồng nghĩa với việc, một khi Hoàng đế băng hà, Đại Cẩm tất sẽ loạn thành một đoàn. Cộng thêm sự mưu mô của Nam Cương, tình thế thể nói là cực kỳ bất lợi. Hoàng đế hẳn sẽ kh cho phép chuyện này xảy ra, nhưng hết lần này đến lần khác, khi mọi cho rằng ta sắp lập tân Thái tử, thì ta lại lạnh nhạt với hai vị Hoàng tử, kh đưa ra quyết định cuối cùng.
Thập Tam hoàng tử Tuyên Phái tuổi còn nhỏ, kh đủ trọng lượng, vì lẽ đó kh động thái nào. Lý c c th rõ, Bát hoàng tử đã ngồi kh yên, phe cánh của bắt đầu bành trướng nh chóng. lẽ cũng đang nghi ngờ, tại Hoàng đế kh lập tân Thái tử?
Tại ư?
Dĩ nhiên là bởi vì kia. Lý c c thở dài, trong chớp mắt dường như trở nên già nua. Ông biết ý định trong lòng Hoàng đế, lẽ kia cũng biết. Thế nhưng y lại dùng thái độ cường ngạnh, cực đoan để từ chối sự sắp đặt của Hoàng đế. Y kh muốn nhận sự tính toán này.
kia... Lý c c thở dài não nề. Nhiều năm qua, số lần thở dài cộng lại cũng kh bằng m ngày gần đây. Nếu là khác, Lý c c tin chắc kh ai dám kháng cự quyết định của Hoàng đế, bất luận vì chúng sinh đại cuộc, hay vì sự cám dỗ của vị trí chí tôn kia. Nhưng kia, xưa nay hành sự theo ý , cũng chẳng coi trọng bất cứ ều gì, e rằng sẽ dứt khoát bu xuôi, bỏ mặc tất cả.
Hai cường ngạnh như nhau cùng ở một nơi, kết cục sẽ ra ? Lý c c kh muốn nghĩ nữa. Vừa nghĩ đến đã khiến đau đầu vô cùng. M ngày gần đây, kh ít nói gần nói xa thăm dò tình hình, thám tử của Bát hoàng tử phái cũng hữu ý vô tình dò hỏi . Lý c c làm khéo đưa đẩy, bình yên sống qua m thập niên trong cung, dù ai th cũng nể mặt m phần, nhưng nay lại trở nên bó tay vô sách, cảm th lâm vào tử cục. Thật sự bắt đầu cảm th đã già .
Lúc này, Lý c c đột nhiên bất giác nhớ tới một . Thời gian kia vào cung gần như cùng một lúc với . Lúc vẫn là một tiểu thái giám vô d, nọ là học trò ở Quốc tử giám. Kh biết họ đã trở thành bạn bè thân thiết như thế nào. Sau đó Lý c c bắt đầu từ từ đứng vững gót chân trong cung, kia đã là Thám hoa lang đương triều. Lý c c vẫn chút đố kỵ với đó, kết quả ngay lúc đắc thế, nọ bởi vì một chuyện, dứt khoát từ quan quy ẩn, rời trong sự khó hiểu của các đồng liêu.
Chỉ Lý c c biết lý do đó rời , bởi vì đó mới là kẻ thấu rõ ràng nhất. lẽ trước khi từ quan, nọ đã lường trước được cục diện hỗn loạn hôm nay, nên mới giã từ quan trường khi đang trên đỉnh vinh quang, sớm rời khỏi vòng xoáy tr chấp này. Nếu nọ còn tại thế, hiện giờ sẽ làm thế nào để ứng phó trước hoàn cảnh rối ren này?
“C c, C c.” Tiểu Trần tử gọi. Lý c c chợt tỉnh hồn, lúc này mới phát hiện bất tri bất giác đã miên man suy nghĩ xa. đột nhiên lại nghĩ vậy? Quả nhiên là vì già chăng?
Lý c c khẽ thở dài, Tiểu Trần tử th vậy liền an ủi: “Nghĩa phụ đang lo lắng cho long thể của Bệ hạ ư? Bệ hạ chân long hộ thể, dĩ nhiên sẽ gặp dữ hóa lành, nhất định sẽ vô sự, Nghĩa phụ kh cần quá lo lắng.”
Tiểu Trần tử được một tay Lý c c nâng đỡ. Ai n đều rõ thái giám kh con cháu, nhưng kh mọi kẻ hoạn quan đều cam tâm nhận mệnh này. Lý c c luôn đối đãi tốt với Tiểu Trần tử, những lúc gã phạm sai lầm, chỉ cần thuận miệng nói đỡ vài câu là cứu được mạng. Tiểu Trần tử vì vậy mà bái Lý c c làm nghĩa phụ. Th Nghĩa phụ lo lắng khác thường, sắc mặt kh tốt, gã tự nhiên quan tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-402.html.]
“Aizz,” Lý c c lại thở dài một tiếng, trẻ tuổi trước mặt. Ông còn thể an vị ở chức vụ này bao lâu nữa đây? Trái lại, đứa trẻ trước mắt lại luôn lỗ mãng ngây thơ, nếu kh che chở, e rằng đã c.h.ế.t kh biết bao nhiêu lần trong chốn thâm cung hiểm ác này . Sau khi khuất, còn ai thể giúp nó gặp dữ hóa lành? Lý c c th phiền muộn kh thôi, Tiểu Trần tử dặn dò: “M ngày này ngươi chớ lộ diện bên ngoài, nếu thể, ta sẽ sắp xếp cho ngươi tạm thời xuất cung tránh một phen. Cứ nói là về quê chịu tang, tóm lại là đừng nán lại trong cung nữa.”
“Tại ?” Tiểu Trần tử hiếu kỳ hỏi. “Nghĩa phụ, Long thể Bệ hạ tuy khiếm an, nhưng chung quy cũng kh liên lụy gì quá lớn đến đám nô tài hèn mọn chúng ta, lại cần xuất cung ạ?”
“Đừng hỏi nhiều như vậy!” Lý c c trợn mắt gã. Đạo sinh tồn nơi cung cấm, biết càng nhiều c.h.ế.t càng sớm, đó là lẽ thường tình mà đứa trẻ này trời sinh đã kh hiểu chuyện, lần nào cũng muốn đ.â.m đầu vào tường.
“Nghĩa phụ, ngài nói xem chốn cung đình này tiếp theo sẽ ra ? Bát ện hạ và Thập Tam ện hạ sẽ tr giành quyết liệt hay kh? Lúc trước khi ta làm việc bên ngoài, Bát ện hạ từng khen ngợi ta, hình như ý muốn chiêu mộ ta. Ngài xem, ta cũng sẽ được cơ hội thăng tiến kh?” Tiểu Trần tử kh hề che giấu sự vui mừng, dường như chỉ cần Tuyên Ly ban cho chút ân ển, gã sẽ lập tức quy phục. Điều này vốn kh hiếm, phàm là tiểu thái giám trong cung, kh ai cam lòng mãi mãi lu mờ, ai cũng mong được phất lên, ít nhất là vị trí Đại tổng quản kia vẫn cám dỗ. Việc Tiểu Trần tử nói thẳng ra dã tâm của lúc này lại quá đỗi ngu xuẩn.
Lý c c nghe vậy thì kinh hãi, hiểu rõ ý định của Hoàng đế hơn bất kỳ ai. Nếu Tiểu Trần tử thực sự đầu phục phe Bát hoàng tử, đừng nói đến chỗ dựa, đến một chút lợi lộc nhỏ nhoi cũng kh , cuối cùng còn bị liên lụy. Lý c c luôn kín miệng, những kẻ muốn moi tin tức từ đều thất bại, nhưng nay đối mặt với nghĩa tử, sự kh đành lòng đã chiến tg kinh nghiệm giữ b lâu. Lý c c kéo Tiểu Trần tử sang một bên, hạ giọng khuyên: “Nhỏ tiếng một chút! Chuyện này ngươi chớ tham dự. Tuyệt đối kh được tùy tiện đồng ý lời chiêu mộ từ phía Bát hoàng tử.”
“Vì ?” Tiểu Trần tử tò mò hỏi.
Tiểu tử này chuyện gì cũng muốn hỏi, Lý c c cảm th sốt ruột, nhưng linh tính mách bảo rằng nếu kh nói rõ, Tiểu Trần tử sẽ kh từ bỏ ý định. Bất đắc dĩ, đành hàm hồ tiết lộ: “Ý định của Bệ hạ kh ai thể dò xét. Bát ện hạ... kh được chọn. Ngươi chớ đùa với lửa, e rằng ngày tự rước l cái c.h.ế.t thảm khốc.”
Chỉ một câu nói , th minh lập tức lĩnh hội được hàm ý của Lý c c. Lời đã quá rõ ràng: ý của Hoàng đế kh đặt trên Bát hoàng tử, lựa chọn Bát hoàng tử sẽ thua hết tất cả. Lý c c nói thêm: “Nhớ kỹ lời ta nói hôm nay. Lời này ngàn vạn lần kh được hé răng với bất kỳ nào khác.”
Trái tim Tiểu Trần tử đập mạnh một tiếng, gã gật đầu. Dù ngu ngốc đến m, gã cũng nghe ra ẩn ý sâu xa trong lời Nghĩa phụ. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm giữ chức Đại tổng quản bên cạnh Hoàng đế, Lý c c làm ra việc kh phù hợp với thân phận. Ông đã tiết lộ tin tức cơ mật của Hoàng đế cho ngoài. Dù khéo đưa đẩy và lạnh lùng đến đâu, thì đối với nghĩa tử này, rốt cuộc vẫn coi như con ruột, kh muốn nó vào con đường chết.
Lý c c vừa dứt lời, bên ngoài đã tiểu thái giám đến báo: Ý Đức Thái hậu ở cung Từ Ninh triệu kiến. Lý c c đích thân một chuyến, kh hề hay biết rằng phía sau lưng , Tiểu Trần tử, kẻ vốn đang cúi đầu, đã từ từ ngẩng lên. Gương mặt ngây ngô khờ khạo thường ngày nay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là biểu cảm sâu kh lường được, ánh mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo. Gã đảo tròng mắt một vòng, lập tức cúi đầu xuống, làm như chưa từng chuyện gì xảy ra, cất bước ra.
…
Việc Hoàng đế lâm trọng bệnh đã dẫn đến một trận sóng to gió lớn trong cung, nhưng mọi chuyện kh dừng lại ở đó. Sự việc kế tiếp phát sinh khiến triều đình chấn động: Lý c c mất tích.
Thân là Đại tổng quản thân cận bên cạnh Hoàng đế, Lý c c phụ trách mọi sinh hoạt và ẩm thực của ngài, là hiểu rõ Hoàng đế nhất. Sự biến mất của đã kinh động đến cả Ý Đức Thái hậu. Kẻ trực đêm nói rằng ban đêm kh th bước ra khỏi tẩm cung, vậy tất nhiên Lý c c vẫn còn ở trong cung cấm.
Sau khi gần như lật tung cả Hoàng cung để tìm kiếm, rốt cuộc phát hiện t.h.i t.h.ể của Lý c c dưới chiếc giếng khô phía sau Cảnh Dương cung. Trên t.h.i t.h.ể kh dấu vết dị thường, thậm chí còn âm thầm tìm được di thư trên , nói rằng Lý c c đã nhảy xuống giếng tự vẫn. Một Đại tổng quản tại lại tự sát? Di thư Lý c c để lại chỉ bày tỏ bản thân lỗi với Hoàng đế, kh thể tiếp tục hầu hạ. Nhưng những kẻ hữu tâm lại suy đoán, lẽ Lý c c đã th Long thể Hoàng đế kh còn dài, cảm xúc nặng nề, cực kỳ sợ hãi, nên mới tìm đến cái chết.
Việc này tuy vẻ hoang đường, nhưng chưa hẳn là kh thể lý giải. Thân là Đại tổng quản, vận mệnh ta vốn tương quan đến Hoàng đế. Ngỗ tác đã nghiệm thi, Lý c c quả thực nhảy giếng tự vẫn, nhưng cái c.h.ế.t lại kh sớm kh muộn, hết lần này tới lần khác lại phát sinh đúng lúc Hoàng đế đang bệnh nặng, ngoài khả năng này thì còn thể là gì? Quan trọng nhất là, ngoại trừ sự tương quan này, chẳng ai tìm được nguyên cớ nào khác khiến Đại tổng quản tự vẫn.
Lý c c dù cũng giữ chức Đại tổng quản trong cung, bên cạnh Hoàng đế nhiều năm, kh c lao thì cũng khổ lao. Song, Lý c c lại kh thân nhân. Bỗng chốc, một tiểu thái giám tự xưng là nghĩa tử của Lý c c, nguyện lo liệu hậu sự chu toàn, đưa ta nhập quan. Hành động tình nghĩa này được cấp trên tán thưởng, vì thế, tài sản và ngân lượng của Lý c c đương nhiên rơi vào tay tiểu Trần tử. Tiểu Trần tử cũng nhờ đó mà được trọng dụng, dần dần được chút dáng vẻ của vị Đại tổng quản năm xưa.
Khi Tưởng Nguyễn nghe báo chuyện Lý c c, nàng đang cùng Lâm quản gia bàn luận sổ sách, Cẩm Y Vệ bẩm báo mà kh tránh mặt . Cái c.h.ế.t của Lý c c quả thực quá đỗi đột ngột. Tưởng Nguyễn đang trầm tư thì chợt phát hiện sắc mặt Lâm quản gia đầy vẻ hoảng hốt. Trước khắc, còn tinh thần phấn chấn bàn luận sổ sách với nàng, đột nhiên thay đổi như vậy quả ều kỳ lạ. Nàng cẩn thận kỹ, lại phát hiện trong ánh mắt Lâm quản gia thoáng qua tia ưu thương.
Ưu thương? Tưởng Nguyễn khẽ chớp mắt, lên tiếng nhắc nhở. “Lâm quản gia?”
Lâm quản gia giật tỉnh hồn, tựa như vừa phát hiện ra thất thố, nhất thời luống cuống kh biết làm , sau đó bối rối đáp. “. Thiếu phu nhân, lão nô kh làm tròn bổn phận.”
Tưởng Nguyễn mỉm cười ôn hòa. “Ta kh trách , đột ngột nghe trong cung xảy ra chuyện lớn, kinh ngạc cũng là lẽ thường. Lâm quản gia thất thần, chắc hẳn đang suy nghĩ về sự việc này. Kh hay th việc này chỗ nào đáng ngờ?”
Lâm quản gia cười khan m tiếng, vốn định nói tài sơ học thiển, nào dám thấu được gì. Nhưng đối diện với ánh mắt của Tưởng Nguyễn, lại kh thốt nên lời. Ánh mắt nàng vẫn như thuở xưa, dịu dàng mà sắc bén, gần như thể xuyên thấu lòng . lẽ nàng đã nhận ra sự bất thường của , và đang nhạy cảm truy vấn, muốn ngay lập tức hỏi ra chân tướng. Trên phương diện suy đoán lòng , quả thực hiếm ai thể vượt qua Thiếu phu nhân.
Lâm quản gia chấn chỉnh thần sắc, thu hồi hết vẻ lúng túng vừa . Trong nháy mắt, giống như biến thành một khác, trầm giọng nói: “Lý c c tại vị nhiều năm, đã trải qua bao sóng gió bách chiến, dĩ nhiên sẽ kh vì chuyện này mà tự vận. Di thư để lại lại viết toàn những chuyện chẳng liên quan, quả thực sơ hở trăm chỗ. Lão nô cả gan suy đoán, Lý c c kh tự vận, mà là bị khác g.i.ế.c hại, ngụy trang thành một vụ treo cổ mà thôi.” Lúc nói câu này, dù đã hết sức khắc chế, sự phẫn nộ vẫn thoáng lộ ra.
Tưởng Nguyễn gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng: “Kh sai. Vậy Lâm quản gia cho rằng, rốt cuộc đã bị ai mưu hại?”
“Lý c c giữ chức Đại tổng quản, tâm tư tinh tế th suốt, thường dĩ nhiên kh thể qua mặt được . Chỉ thân cận mới thể xuống tay. Nói đến thân cận thể khiến Lý c c kh chút phòng bị, dĩ nhiên là sớm chiều bên cạnh, được hoàn toàn tin tưởng. Lý c c, đã c.h.ế.t chính dưới tay tin tưởng, đó là sự thật kh thể nghi ngờ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.