Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 404:

Chương trước Chương sau

"Ta hiểu." Tưởng Nguyễn vùi trong vòng tay Tiêu Thiều. Trên tỏa ra mùi cỏ x mát lạnh, mang theo hơi sương giá, nhưng lại khiến nàng cảm th vô cùng yên tâm. Nàng cất lời: "Chẳng qua cần biết, lẽ Hoàng thượng đã sớm liệu trước được cục diện ngày hôm nay. Ta nghĩ, ta cố ý sắp đặt trở thành đế vương, nhất định đã bố trí mọi thứ đâu vào đ, để thuận lợi ngồi lên ngôi vị này. Mà thứ quan trọng nhất, bảo đảm duy nhất, chính là... thánh chỉ."

lẽ Tiêu Thiều vẫn chưa hiểu rõ tâm tư của vị Hoàng đế kia. Cẩm Y Vệ trải rộng khắp thiên hạ, nắm giữ mạng lưới tình báo cao minh bậc nhất, nhưng Tiêu Thiều rốt cuộc chỉ là một sát thủ lạnh lùng, là thủ lĩnh Cẩm Y Vệ, kh kẻ giỏi suy đoán lòng . Đối với Hoàng đế, quá mức lạnh nhạt, kh hề vì mối quan hệ huyết thống mà thân cận, trái lại còn luôn vạch rõ giới hạn với đó.

Thế nhưng Tưởng Nguyễn lại khác. Kiếp trước, nàng từng sống trong cung nhiều năm, vì muốn phò trợ Tuyên Ly, nàng đã dùng đủ mọi cách để tìm hiểu tường tận về Hoàng đế. Quá trình dĩ nhiên nàng đã trả một cái giá đắt, nhưng cũng nhờ vậy mà nàng hiểu rõ hơn về vị quân vương này. Bất luận ngoài nhận ra , một khi đã ngồi ở ngôi vị cửu ngũ chí tôn, hẳn ta thấu rõ mọi thủ đoạn đấu đá chốn cung đình. Kiếp trước, ta cũng từng dùng mưu kế tương tự, bí mật viết xong thánh chỉ từ sớm, chính vì vậy, việc thay đổi ngôi vị Thái tử đã khiến lòng bàng hoàng. Chiêu bài này của Hoàng đế, trước thủ đoạn thiết huyết của Tuyên Ly, đã bị bóp c.h.ế.t ngay khi còn chưa kịp thi triển.

Nay chuyện cũ tái diễn lần nữa. Hoàng đế đã lập sẵn thánh chỉ từ trước, Tưởng Nguyễn thể xác định, của Tuyên Ly đã biết được tin tức này, hơn nữa còn rõ được chọn kh , nên mới quyết tuyệt ra tay như vậy. Bọn chúng muốn bóp c.h.ế.t Hoàng đế, sau đó d chính ngôn thuận, dùng thủ đoạn của riêng để đoạt l ngôi vị. Chỉ là, kiếp trước kh Thập Tam Hoàng tử Tuyên Phái, Tuyên Ly kh gặp bất kỳ chướng ngại nào, còn nay, Tuyên Phái đã x ra như xé rách bầu trời.

"Việc g.i.ế.c Lý c c, lẽ là muốn tìm một kẻ thay thế vị trí của Lý c c, nhằm truy tìm thánh chỉ bí mật kia." Tưởng Nguyễn nhẹ giọng nói. "Ta nghĩ, kh chỉ thánh chỉ đâu. Với tâm tư sâu xa của Hoàng đế, lẽ ta đã âm thầm dặn dò những đại thần tâm phúc, để lúc cần thiết, họ sẽ đứng ra chứng thực thân phận của ." Trong thời ểm then chốt này, thân phận của Tiêu Thiều kh thể bị quá nhiều biết, nếu kh y sẽ trở thành mục tiêu c kích hàng đầu. Hoàng đế bức ép Tiêu Thiều là một chuyện, nhưng ta vẫn muốn cố gắng hết sức để bảo vệ tính mạng của .

"Ta sẽ tìm ra thánh chỉ." Tiêu Thiều khẽ đáp. "Sau đó sẽ hủy , bóp nát mọi m mối. Thế gian sẽ kh một ai hay biết."

Thứ đốt , kh đơn thuần chỉ là một phần thánh chỉ, mà còn là tương lai, là con đường đế vương của chính . Trong lòng Tưởng Nguyễn bỗng dâng lên nỗi chua xót khôn nguôi. Vốn kh nên như vậy. Tiêu Thiều vốn mang mệnh đế vương, kiếp trước rõ ràng đã ngồi lên vị trí chí tôn của giang sơn Đại Cẩm, nhưng kiếp này, nàng đã ngang ngược sửa lại số mạng của , khiến kh còn là đế vương nữa.

Nhưng vậy thì hề gì? Nàng kh muốn bu tay. Nếu Tiêu Thiều nguyện ý xưng đế, nàng sẽ trợ giúp đăng cơ; còn nếu kh muốn, dù liều tấm thân này, nàng cũng tuyệt đối kh để cho những kẻ kia được toại nguyện. Bảo vệ những thứ trân quý của bản thân, đây mới là ý nghĩa nàng được trọng sinh.

Tiêu Thiều nhận ra sự khác thường trong ánh mắt Tưởng Nguyễn, khóe môi khẽ nhếch, cúi xuống hôn lên trán nàng, cất tiếng: “Kh cần bận lòng. Cứ giao việc này cho ta xử lý.”

“Được.” Tưởng Nguyễn nở nụ cười, đáp lời: “Ta giao phó cho .”

Phu thê trò chuyện thêm vài câu, Tiêu Thiều mới đứng dậy tắm rửa. kh hề hay biết, khi xoay , nụ cười trên gương mặt Tưởng Nguyễn đã vụt tắt, ánh mắt trở nên thăm thẳm, kh còn vẻ cởi mở như vừa nãy. Nàng chậm rãi tự nhủ: “Nếu kh muốn làm hoàng đế, vậy ta tất nhiên gánh vác thay .” Nàng rủ mi mắt xuống, khẽ khàng nói: “Việc này, cứ giao cho ta .”

Đêm khuya tĩnh mịch này, tại phủ Cẩm vương vẫn còn một bóng , đứng ở một góc yên lặng trong hoa viên. Trước mặt đó đặt một chiếc chậu sắt lớn, trong chậu ánh lửa lập lòe cùng với vàng mã, hương nến, đang lặng lẽ hóa tiền gi cho cố nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-404.html.]

Gió lạnh thổi qua se sắt. Dù đã là đầu xuân, đêm vẫn buốt giá, nhưng này chỉ vận độc chiếc trường sam đơn bạc, một bộ y phục x màu của thư sinh bình thường nhất. Y ngồi bệt dưới đất, bên cạnh chậu sắt còn một bầu rượu cùng hai ly nhỏ, nhưng nơi đây lại chỉ độc nhất một y.

này kh ai khác, chính là Lâm quản gia. Ông ngọn lửa lập lòe mà thất thần, dường như đang đắm chìm trong hồi ức xa xưa, đột nhiên cười lớn: “Lão Lý này, ta nói ngươi đúng là ngu xuẩn quá đỗi. Đã lăn lộn đến vị trí Đại tổng quản , còn để trúng quỷ kế của khác? Xem kìa, lần này hay , ta còn chưa kịp tìm ngươi ôn chuyện, ngươi đã trước một bước. Giờ ta cô độc một ngồi đây uống rượu giải sầu, mà lạnh lẽo quá.” Lời nói tuy vẻ hài hước, gương mặt cũng nở nụ cười, như kh hề bi thương, nhưng ẩn sâu trong nét cười , lại chất chứa m phần cô đơn cùng chua xót.

“Năm xưa ba chúng ta – ngươi, ta và Thái tử gia – từng phong quang khắp kinh thành. Ai dà, dù ngươi chỉ là thái giám, nhưng tướng mạo cũng kh đến nỗi tệ hại, dù kh thể sánh bằng ta và Thái tử gia. Khi ba chúng ta xuất hiện, kh biết bao nhiêu khuê các cô nương ngoái đầu theo. Đáng tiếc, nếu kh ngươi là một thái giám, thật sự là tiếc nuối lớn.” Lâm quản gia tự lẩm bẩm, như cảm th vô cùng thú vị, bất giác cười vang. Ánh mắt dường như xuyên qua ngọn lửa trước mặt, tr th rõ ràng những chuyện xưa cũ.

Thuở , Hồng Hi Thái tử vẫn là một c tử văn nhã thoát tục, ta là Thám hoa lang tuấn mỹ hào hoa, còn Tiểu Lý tử tuy là thái giám, lại hơn ở tính tình cơ trí, thích ham vui và hình dáng cũng th tú. Mỗi lần Hồng Hi Thái tử xuất cung, tất sẽ dẫn theo hai họ. Ba cùng nhau vui vẻ, đúng là hình mẫu ba quân tử trong miệng thuyết thư tiên sinh. Hồng Hi Thái tử vốn là tính tình bình dị gần gũi, từ sau khi kết duyên cùng Thái tử phi Hướng Tiểu Viên, mỗi lần họ mua sắm đồ dùng cho nữ quyến, tuyệt nhiên kh hề phân biệt tôn ti trật tự. Trước mặt Hồng Hi Thái tử, ba bọn họ thật sự bình đẳng như nhau.

Chính bởi sự bình đẳng , nên khi tin dữ về cái c.h.ế.t của Hồng Hi Thái tử truyền về, Tiểu Lý tử và Lâm quản gia đều đau đớn khôn cùng, thật lòng thương xót. Lâm quản gia chọn từ quan quy ẩn, chuyên tâm bảo vệ huyết mạch duy nhất mà bạn tốt đã gửi gắm. Còn Tiểu Lý tử quyết định ở lại cung cấm. Việc đó kh nghĩa Tiểu Lý tử là kẻ lang tâm cẩu phế; đây lẽ là một cách khác mà y dùng để tưởng nhớ cố nhân của – ở lại đây, phụ tá vị quân vương hiện tại, dù chỉ là bưng trà dâng nước, chỉ cần thể dốc chút sức lực vì cơ nghiệp giang sơn mà bạn tốt đã đổi bằng sinh mạng, thì cũng mãn nguyện .

Thế nên, qua bao nhiêu năm tháng, Lâm quản gia đã trở thành một quản gia đích thực, như thể quên hết mọi văn thao võ lược, ngày ngày bận rộn với những chuyện nhỏ nhặt trong phủ, dồn hết toàn bộ tinh lực lên Tiêu Thiều. Còn Tiểu Lý tử nơi cung cấm, nhờ vào sự cơ trí nhạy bén của , cuối cùng cũng trở thành Đại tổng quản thân cận bên cạnh Hoàng đế, Lý c c.

Đã bao năm trôi qua, họ chưa từng liên lạc, nhưng đều biết đối phương vẫn bình an vô sự, mỗi một lựa chọn riêng. Lâm quản gia ngửa đầu, rót đầy hai chén rượu đặt trước mặt. Ông cầm một chén lên tay, rải đều chén còn lại xuống mặt đất.

“Ba chúng ta, xem như ngươi và Thái tử gia đã đoàn tụ nơi suối vàng, nhưng ta thì kh thể. Ta còn Thiếu chủ bình an vô sự, Thiếu phu nhân sinh hạ tiểu Thế tử. Thiếu chủ và Thiếu phu nhân sống thật tốt mới được. Kh, dù cho là như vậy cũng chưa đủ. Ta sống thật tốt. Ta đã sớm nói , Thái tử gia cũng được, ngươi cũng thế, chẳng ai cái phúc lớn bằng lão Lâm này. Lão Lâm ta thể th bọn họ sống tốt hơn từng ngày, cái phúc , các ngươi nào được để mà th!” Lâm quản gia cười ha hả, nụ cười thoáng chốc chút dáng dấp của thuở nào. Nhưng nếu kỹ, trước ánh lửa chập chờn, khóe mắt khẽ lóe lên một tia lệ quang.

Lão trầm giọng nói: “Dù hôm nay Thiếu phu nhân kh minh ngôn, nhưng lão đây cũng đã thấu tỏ. Thái tử gia, lẽ ngài đang vui mừng nhỉ, con dâu ngài th minh đến vậy, nếu ngài còn sống, chắc c sẽ vui vẻ. Chỉ ều vị đệ đệ kia của ngài, hình như vẫn nhất mực muốn giao vị trí kia cho Thiếu chủ. Mà Thiếu chủ nhất định sẽ kh đồng ý. Ai dà, Thái tử gia, nếu ngài còn sống thì tốt , ngài thể để con trai bị kẻ khác ức h.i.ế.p như thế chứ.” Lão lại ực thêm một hớp rượu. “Lão Lý kia cũng thật là, bản thân là Đại Tổng quản, theo ta nhiều năm như vậy, ngay cả một quyết định của chủ nhân cũng kh thể can thiệp. Ông kh thể khuyên nhủ Hoàng thượng ? Yên ổn kh muốn, lại ép buộc khác làm Hoàng đế, cơ trí năm xưa đã bay đâu mất ?”

Kh ai đáp lời Lâm quản gia. Một lão ngồi giữa màn đêm, lẩm bẩm lầu bầu như một kẻ ên loạn. Lão lại thở dài nói: “Lão phu cũng từng phong lưu lỗi lạc một thời cơ đ.” Lão trầm ngâm giây lát, móc ra một bình sứ nhỏ từ trong ngực. Lão siết chặt bình sứ trong tay, đột nhiên bật cười. “Cho đến ngày hôm nay, ta đã biết, ta muốn th Thiếu chủ sống vui vẻ hạnh phúc. Kh biết còn cơ hội hay kh. Bầu trời Kinh thành sắp sửa đổi thay, phủ Cẩm Vương chúng ta tuy kh Đ Cung, nhưng theo Thiếu chủ nhiều năm như vậy, nơi này đã là nhà của lão Lâm. bao nhiêu kẻ dòm ngó, nay ta dốc sức bảo vệ nó.” Lão nghiêng bình sứ, đổ ra lòng bàn tay một viên thuốc.

Viên thuốc tr chẳng gì đặc biệt. Lâm quản gia cười lớn, khí thế hướng về phía ánh lửa mà hét lên một câu: “Đã nhiều năm trôi qua, lão phu vẫn là một kẻ phong lưu phóng khoáng như vậy!” Lão dứt khoát ném viên thuốc vào miệng, nuốt xuống, hồi lâu sau mới cầm bầu rượu trước mặt lên ực một ngụm.

Nuốt viên thuốc này xong, Lâm quản gia kh vẻ gì khác biệt, chỉ là tr thư thái hơn, như thể đã hạ được một quyết tâm to lớn.

“Đã đến lúc dùng diện mạo chân thật để gặp .” Lâm quản gia yên lặng ném gi tiền vào chậu lửa. “Lần này, ta sẽ bảo vệ Thiếu chủ thật chu toàn, Thái tử gia, xin cứ giao phó cho ta .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...