Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 415:

Chương trước Chương sau

Lộ Châu lắc đầu: "Dù hiện tại ngươi kh để tâm, chung quy đến một ngày nào đó, ngươi sẽ để tâm. Ta kh muốn vì một phút bốc đồng mà khiến ngươi hối hận sau này, để hai ta mặt đối mặt mà hận thù. . ." Dù là cô gái kiên cường thế nào, đối diện với nam nhân yêu mến, vẫn luôn hèn nhát và kh tự tin, luôn hy vọng thể tốt hơn một chút, lại tốt hơn một chút, dùng dáng vẻ đẹp nhất xuất hiện trước mặt thương. Chuyện này vốn dễ hiểu. Khi yêu sẽ luôn sợ hãi rụt rè, chính là đạo lý này.

"Ta sẽ kh bao giờ hối hận," Cẩm Nhị nghiêm túc Lộ Châu, giọng trầm ổn. "Ta biết bản thân ta kh đáng tin cậy, thường xuyên chọc tức giận, còn thích bắt nạt . Nhưng Lộ Châu, từ nhỏ đến lớn, là cô nương đầu tiên khiến ta rung động. Ta kh biết nói thế nào, nhưng mỗi ngày tức giận, mỗi lần bắt nạt , ta mới cảm th chú ý tới ta, mới chịu mở lời nói chuyện với ta." Một hoa hoa c tử lăn lộn chốn th lâu nổi tiếng, đến một ngày gặp cô gái luôn khinh thường , ều khiến ta cảm th sốt ruột hơn là phát hiện thích cô nương này. Thế nên, y chỉ thể dùng những cách thức ngây thơ nhất để hấp dẫn sự chú ý của nàng. Y nói tiếp: "Nhưng ta thích, chính là bản thân , kh tướng mạo của . Tướng mạo dung nhan, cuối cùng cũng ngày phai tàn, dù là tuyệt sắc k thành cũng kh thể tg nổi thời gian. Huống hồ vết sẹo này chỉ nằm sau lưng . Cho dù nó nằm ngay trên gương mặt ngọc ngà của , thì trong lòng ta, vĩnh viễn là cô gái đẹp nhất. Về phần môn đăng hộ đối mà nói, chẳng chúng ta vẫn chưa thích hợp ? Bằng kh, ta cầu xin chủ tử ban cho một ân ển, thu ta làm hạ nhân trong Vương phủ, thế nào?"

Lộ Châu vốn đang cảm th cảm động khôn nguôi, chợt nghe đến câu sau, nàng kh nén được kinh ngạc, lập tức ngẩng đầu lên thẳng Cẩm Nhị. "Ngươi ên ?" Đối diện với nàng lại là nụ cười trêu chọc quen thuộc của Cẩm Nhị, Lộ Châu nhận ra y đang trêu , giận dữ thốt: "Ngươi dám lừa ta!"

"Cẩn thận!" Cẩm Nhị đỡ l bả vai nàng. "Đừng để động đến vết thương. Ta bôi thuốc cho . Nếu muốn đánh ta, lát nữa bôi thuốc xong đánh cũng chưa muộn. Sau này mỗi ngày ta đều sẽ đến phòng để đánh cho hả giận."

này lại giở thói miệng lưỡi trơn tru quen thuộc , nhưng lần này, Lộ Châu kh còn tâm trí tr cãi với y nữa, nàng lặng lẽ xoay lại. Gương mặt nàng khẽ ửng hồng, nhỏ giọng lầm bầm: "Đồ đê tiện." Chỉ là lời từ chối lại chẳng thể thốt ra thành lời.

Cẩm Nhị bởi vì sợ mất nàng mà cảm th trong lòng thấp thỏm, Lộ Châu lại kh sợ hãi? Giây phút sinh tử cận kề, tất thảy hình ảnh quá khứ chợt ùa về, những ân oán và tính toán vụn vặt, đột nhiên trở nên chẳng hề quan trọng. mất mới biết quý trọng. Sinh mạng quả thực là thứ vô giá. Còn những việc vụn vặt kia, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên mà tiếp diễn.

Trong cung, sắc mặt của mọi đều nặng nề khi thực hiện c việc của . Ngay cả tiểu thái giám ngày thường sáng sủa nhất cũng âm thầm đau khổ, kh dám thở mạnh, chỉ sợ bản thân lại gặp xui xẻo.

Kể từ khi Hoàng thượng lâm trọng bệnh, mọi việc trong cung đều kh thuận lợi, sóng gió liên miên. Đầu tiên là Lý c c qua đời, giờ đây Cẩm Vương phi lại mất tích. Dù Cẩm Vương phi là Tiêu gia, nhưng trước khi xuất giá, nàng cũng là quận chúa cành vàng lá ngọc của hoàng tộc, lại là được Ý Đức Thái hậu yêu thương nhất. Lần này Tưởng Nguyễn bỗng dưng mất tích, phủ Tướng quân cứ cách vài ba ngày lại đến thỉnh cầu Thái hậu thương lượng việc này. Ý Đức Thái hậu cũng giận dữ khôn nguôi, phái đội ngũ truy đuổi theo tra tìm tung tích Tưởng Nguyễn, tiếc rằng đều vô c mà lui. Nghĩ đến đây, tiểu thái giám lại thầm cảm th khó nghĩ.

Đi về phía trước vài bước, đúng lúc th Trần c c phẩy phất trần căn dặn m thái giám làm việc. th tới, Trần c c cất tiếng hỏi: "Đi đâu đó?"

"Ngự Thiện phòng nấu thuốc cho Tu Nghi nương nương." Tiểu thái giám trưng khuôn mặt tươi cười, nịnh nọt đáp lời Trần c c. đời nói nhân tài thể gặp mà kh thể cầu, nửa tháng trước, vị Trần c c này vẫn chỉ là một tiểu thái giám như , ở trong cung kh chút địa vị nào. Ăn nói vụng về, tầm kém cỏi, thường xuyên làm sai việc, nếu kh sau lưng Lý c c che chở, kh biết đã c.h.ế.t bao nhiêu lần. Kết quả, Lý c c chết, tiểu Trần tử này mượn gió đẩy thuyền mà thăng tiến, bởi vì sự hiếu nghĩa đối với Lý c c khác đều tr th, cuối cùng trực tiếp được Đổng Tu Nghi đang quản sự hiện tại thăng thành Đại tổng quản. Ý Đức Thái hậu cũng kh hề dị nghị. Nói kh đố kỵ là dối lòng, nhưng trong lòng tiểu thái giám hiểu rõ, hiện tại ta kh thể đắc tội này, chỉ thể l lòng. Ngẫm nghĩ lại thầm thở dài, đều nói một triều thiên tử một triều thần, nay Hoàng thượng bệnh nặng, Lý c c chết, đổi thành một Trần c c, kh biết Trữ quân của Đại Cẩm triều bị thay đổi luôn hay kh.

Đang trầm ngâm suy nghĩ, bỗng nghe giọng nói chói tai của Trần c c truyền tới: "Đi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-415.html.]

Tiểu thái giám vội vàng lau mồ hôi, xách đồ về phía tẩm ện của Đổng Tu Nghi. Khi đến ện của Đổng Tu Nghi, kh th bóng dáng nàng, chỉ vài cung nữ. Tiểu thái giám cười hỏi: "Tỷ tỷ, Tu Nghi nương nương kh ở đây ?"

"Nương nương đã ra ngoài ." Cung nữ th giỏ đồ ăn trong tay tiểu thái giám, thuận tay nhận l. "Là thuốc đúng kh? Ta sẽ báo cáo lại với nương nương. Ngươi về ."

Tiểu thái giám nghe vậy thì chút ấm ức, việc này đã tốn một cây trâm bạc để giành được từ tay khác, chỉ vì muốn lộ mặt trước mắt Đổng Tu Nghi. biết hiện nay quản việc hậu cung là Đổng Tu Nghi, nếu được nàng ta với con mắt khác, kh chừng sẽ cơ hội leo lên. Nhưng tình hình hiện tại chắc c kh thể. Tiểu thái giám thất vọng, song nét mặt vẫn giữ nụ cười nhiệt tình, cùng cung nữ kia nói vài câu xã giao, mới lủi thủi rời .

Giờ khắc này, Đổng Do Nhi đang đứng tại một hành lang dài trong cung, bên cạnh chỉ thân cận nha hoàn của nàng ta. Hiện tại đã khác xưa, nàng ta được toàn quyền sắp xếp chuyện của Hoàng đế, Mục Tích Nhu cơ hồ kh quản việc, hậu cung nếu kh Ý Đức Thái hậu, nàng ta đã thể một tay che trời. Nàng ta ăn vận hoa lệ, trang ểm tinh xảo, nhưng tâm tư kh đặt ở hậu cung. Mục đích của nàng ta chưa từng thay đổi. Nàng ta tới nơi này, chỉ vì chờ đợi một .

Chỉ chốc lát, một nam nhân tới từ đầu hành lang khác, kia thần sắc vội vã. Khi y tới trước mặt, Đổng Do Nhi khẽ mỉm cười, lúc này mới nghênh đón, cất lời: "Đã lâu kh gặp, Tưởng tướng quân."

nọ khẽ khựng lại, dừng bước, nghi hoặc nàng ta một cái, như đang cố nhớ lại này là ai. Chính cái thoáng qua này, lập tức khiến lòng Đổng Do Nhi đau nhói. Hóa ra, trong lòng này, ta kh là gì cả, chưa từng để lại bất kỳ dấu ấn gì ư?

Nàng ta cắn môi. Tưởng Tín Chi dường như đã nhớ ra, gật đầu nói: "Đổng Tu Nghi."

Giọng ệu khắc chế lễ độ, càng khiến lòng Đổng Do Nhi đau đớn hơn. Nàng ta nam nhân trước mặt, ngày đêm mong nhớ. So với khi trước, càng thêm trưởng thành tuấn, sự nho nhã cùng cương nghị dung hòa, tạo thành một loại mị lực khác biệt. So với Hoàng đế, vị lão nhân đáng tuổi cha nàng ta, này mang theo một sức sống và sự cuốn hút của tuổi trẻ. Đổng Do Nhi phát hiện, dù đã lâu như vậy, khi gặp lại nam nhân này, nàng ta vẫn rung động như trước, trái tim vẫn đập loạn nhịp vì .

"Ngươi còn nhớ ta kh?" Nàng ta mỉm cười dè đặt nói. "Quan hệ của ta và Nguyễn tốt."

Tưởng Tín Chi phần nghi hoặc. Y kh thiếu niên non nớt, nên biết rõ ánh mắt Đổng Do Nhi chút kỳ lạ. Mà giờ khắc này, Đổng Do Nhi lại nói như vậy, lập tức khiến y cảm th nghịch ý. Tưởng Nguyễn là hạng gì Tưởng Tín Chi rõ, mặc dù ngoài mặt lạnh lùng, trên thực tế đối đãi với thật tâm luôn nồng hậu. Lâm Tự Hương và Triệu Cẩn đều là bạn thân của Tưởng Nguyễn, nàng cũng sẽ nhắc tới, lúc còn âm thầm chỉ ểm vài chuyện. Nhưng đối với Đổng Do Nhi này, Tưởng Nguyễn chưa hề nói qua một lời. Đối với quyết định của , Tưởng Tín Chi chưa từng hoài nghi, cho nên lời nói của Đổng Do Nhi khiến y cảm th kh thích. Huống chi, đối với Đổng Do Nhi, y đích xác kh ấn tượng gì sâu đậm. Thế nên, Tưởng Tín Chi nghe vậy, chỉ lạnh nhạt nói: "À, là tại hạ trí nhớ kém cỏi."

Lòng Đổng Do Nhi đau xót khôn nguôi, Tưởng Tín Chi thể thốt ra những lời hờ hững như vậy, nói như thế, chẳng đang ngầm thừa nhận căn bản kh hề nhớ đến sự tồn tại của nàng ta ? Vì lẽ gì khiến nàng ta đau lòng như thế. Một cảm xúc phức tạp, mãnh liệt trào dâng trong lòng Đổng Do Nhi. Nàng ta biết hôm nay Tưởng Tín Chi vào cung thương nghị với Ý Đức Thái hậu về chuyện Tưởng Nguyễn bị bắt, nên cố ý đứng đợi nơi này. Nàng ta muốn để Tưởng Tín Chi th nàng, kh còn xem thường nàng như năm xưa nữa.

Thế nhưng giờ đây nàng ta đã là một nương nương cao cao tại thượng, được trong cung kính sợ, tôn kính, nhưng vì nam nhân này vẫn xem nhẹ nàng ta như thế? Tại ? bởi vì nữ nhân kia kh?

Đổng Do Nhi cố nén sự khó chịu đang trỗi dậy, cố gắng giữ cho biểu cảm của kh trở nên dữ tợn, nàng ta cất lời: “Nghe nói Tưởng tướng quân… muốn thành thân cùng tiểu thư Triệu gia?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...