Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 448:
Dưới chân sơn cốc, gió thổi lớn, tuyết sương buổi sớm mai vẫn còn lạnh. Trong lùm cỏ dại, một chiếc hố sâu hoắm và rộng lớn, được trải rơm rạ, hình như còn đang tỏa ra một mùi hương thoang thoảng.
Hai th niên ăn mặc như tiều phu, lưng cõng gùi hái thuốc, từ xa đã tr th hầm bẫy bị lõm thành một lỗ sâu hoắm, động tĩnh này xem ra kh hề nhỏ. Một tr vẻ trẻ hơn liền lên tiếng: “Ca ca, xem, là một con mồi lớn kh? Phúc phận của mẫu thân chúng ta đây !”
lớn tuổi hơn nghe vậy, trên mặt nở nụ cười, đáp lời: “Đi, qua xem một chút.”
Chiếc bẫy thú này do mọi cùng làm, bình thường đa số chỉ bắt được thỏ, sói và các loại thú tầm thường, kh dã thú lớn gì, nên hố bẫy cũng chỉ vừa đủ. Ai ngờ hôm nay vận may lại tốt đến vậy, bẫy được một con thú lớn. Trong lòng hai tất nhiên vô cùng vui vẻ, bọn họ sờ lưỡi hái và cung tên sau lưng, cong lưng cẩn trọng tiến tới miệng hố.
Tiểu Sơn đệ kh kiên nhẫn được như ca ca, mới được m bước đã chạy bước nhỏ tới, kh kịp chờ đợi mà xuống hố, khiến ca ca nó lo lắng quát khẽ: “Tiểu Sơn đệ đứng lại! Cẩn thận bị thứ dưới hố làm bị thương!”
Tiểu Sơn mãi kh hề nhúc nhích, cứ thò đầu vào trong, dường như muốn thấu thứ gì đó. Đại Sơn th hành động của đệ đệ vẻ kỳ lạ, nỗi lo càng tăng thêm. nhớ lời các thợ săn trong núi từng kể về dã thú giả vờ bị thương để dụ . Nếu Tiểu Sơn bị thứ kia ngoạm l cổ thì ? Đại Sơn càng nghĩ càng cảm th bất an, lập tức cầm lưỡi hái lao tới.
Nào ngờ, mới chạy được m bước, Tiểu Sơn đã ngẩng đầu lên, quay lại Đại Sơn, thất vọng nói: “Ca, kh dã thú, bên trong là một nữ nhân.”
Đại Sơn khựng , cũng ngẩn ngơ, vội bước lên trước vào trong. Quả nhiên, nhờ ánh mặt trời rọi xuống, trong hố bẫy trải rơm rạ, một bóng nằm đó. hình dáng, rõ ràng là một nữ tử.
Hai đệ nhau, cuối cùng Đại Sơn quyết đoán: “Mau cứu lên đã.”
Tiểu Sơn tụt xuống. Hai , một trong hố, một ngoài hố, khó khăn lắm mới kéo được nữ tử kia lên. Tiểu Sơn bò lên theo, khuỵu xuống đất, thở hổn hển: “Mệt c.h.ế.t đệ. Ca, cô nương này đã tắt thở ?”
“Đừng nói càn!” Đại Sơn ngăn đệ đệ nói bậy, đưa ngón tay đặt dưới mũi nàng. Hơi thở tuy yếu ớt, nhưng vẫn còn. thở phào nhẹ nhõm, may thay vẫn còn sống.
Tiểu Sơn th vậy, mới đứng dậy: “Ca, nàng sắp c.h.ế.t kh? mãi kh th tỉnh lại?”
Đại Sơn trầm ngâm giây lát, nói: “Chúng ta đưa nàng về nhà. Dù cũng là một mạng .”
Mặc dù Tiểu Sơn kh cam tâm tình nguyện, nhưng vẫn cùng trưởng đưa về. Vừa về đến cổng, một phụ nhân dáng đẫy đà quấn khăn che đầu bước ra, th hai thì ngạc nhiên: “Đại Sơn, hai đứa đã về ? quên thứ gì à?” Vừa dứt lời, th Đại Sơn đang cõng một nữ tử trên lưng, bà sửng sốt: “Đây là...”
Tiểu Sơn nh miệng đáp: “Trên đường , ca con nhặt được nàng. Mẫu thân xem thử .”
“Ôi chao, thật đáng thương! Đại Sơn, con mau cõng nàng vào phòng ta. Tiểu Sơn, con chạy nh mời Vương đại phu tới ngay!” Phụ nhân hiển nhiên là tốt bụng, bà liên tục thúc giục con trai cõng cô gái đặt lên giường .
Vương đại phu đến nh. Ông là lương y duy nhất trong thôn, ngày thường ta nhức đầu sổ mũi đều cậy nhờ . Dân làng tính tình chất phác, biết chuyện Đại Sơn nhặt được một cô gái bị thương cũng vội vàng chạy tới. Sau khi bắt mạch xong, Vương đại phu vuốt chòm râu bạc, nói: “Cô nương này té xuống từ chỗ cao. Thiên may là giữa chừng vướng cành cây, giảm bớt lực va chạm, nên chỉ bị thương ở cánh tay. Cuối cùng rơi xuống hố bẫy của hai đệ các ngươi, chỉ bị thương ngoài da. Chẳng qua, cái thai trong bụng hơi nguy hiểm. May mắn là trước đó cô nương đã uống một lượng lớn thuốc an thai, bằng kh lúc này chỉ sợ thần tiên cũng khó cứu. Tuy nhiên, cái thai vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi hiểm nguy, lại thêm cơ thể nàng hiện tại quá đỗi yếu ớt. Quế tẩu, lão phu sẽ kê đơn thuốc an thai, ngươi bảo Tiểu Sơn vào núi hái chút dược liệu cho cô nương này. Ngoài ra, cần đặc biệt chú trọng bồi bổ thân thể cho nàng, phụ nữ mang thai l việc ều dưỡng làm trọng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-448.html.]
Quế tẩu kh ngờ nữ tử này lại đang mang thai, nghe Vương đại phu nói nàng té xuống từ chỗ cao, bà thầm nghĩ chẳng lẽ là bị phụ tình nên tìm đến cái chết? Thật là một nữ tử hồng nhan bạc phận. Vì thế, bà càng thêm thương cảm cho con gái nằm trên giường, vội vàng cám ơn Vương đại phu sai Đại Sơn, Tiểu Sơn lên núi hái thuốc ngay.
…
Tựa như vừa mới ngã xuống từ nơi xa, khi Tưởng Nguyễn tỉnh lại, tâm trí vẫn còn hoang mang. Động tác đầu tiên của nàng là cúi đầu vuốt ve bụng . May mắn thay, hài tử vẫn còn đó. Nàng khẽ an tâm. Ngay sau đó, sự nghi hoặc dâng lên. Khoảnh khắc cuối cùng, nàng bị Nguyên Xuyên bức bách đến vách núi, ngã xuống vực sâu thẳm, đáng lẽ c.h.ế.t . Chẳng lẽ, đây là thế giới sau khi chết?
Đương nhiên, nơi này kh thế giới sau khi chết, nàng đã rõ. Nàng chậm rãi quan sát bốn phía. Đây là một gian phòng đất ở n thôn, chút tương đồng với nơi Trương Lan ở ền trang. Chỉ ều, phòng này sáng sủa, rộng rãi hơn, th gió tốt hơn. Chăn là loại thêu hoa văn sen lá màu x trắng, đường may khéo léo. Tuy chất liệu vải tương đối êm ái nhưng cũng chỉ là loại tầm thường.
Nàng đang kinh ngạc quan sát xung qu thì cửa “két” một tiếng bị đẩy ra. Một phụ nhân dáng phúc hậu, chân nhỏ, mặc áo vải lam bước vào. Bà nở một nụ cười hòa nhã, đỗi chân thật, bưng theo một chén thuốc đen sánh. Th nàng tỉnh dậy, bà ngạc nhiên mừng rỡ, vội đặt chén thuốc sang một bên, ngồi xuống mép giường, nàng nói: “Cô nương, nàng tỉnh . Nàng đã ngủ suốt ba ngày ba đêm đó.”
“Tẩu tẩu, đây là chốn nào?” Tưởng Nguyễn mỉm cười hỏi. Nàng hiểu đạo lý đưa tay kh đánh mặt tươi, huống hồ qua vị phụ nhân này chỉ là một n phụ chất phác.
Quế tẩu đáp: “Nàng rơi vào bẫy thú của con ta, là nó cõng nàng về. Đại phu trong thôn bắt mạch, nói cơ thể nàng quá yếu ớt, may thay hài tử vẫn bình an. Đây là thuốc an thai, nàng uống trước . Nơi này của chúng ta là trấn Th Bình. Nàng cứ gọi ta là Quế tẩu là được, kh cần khách sáo gọi phu nhân chi đâu.”
Quế tẩu cười cởi mở, lời nói chân thành mộc mạc, khiến khác tự khắc sinh lòng thiện cảm. Tưởng Nguyễn chú ý th trên tay bà những vết chai sần do việc đồng áng để lại, nàng khẽ mỉm cười, kh nói nhiều lời. Nàng lắng nghe, gọi một tiếng Quế tẩu, đoạn bưng chén thuốc lên uống cạn sạch. Xong xuôi, nàng nói với Quế tẩu: “Quế tẩu cứu mạng ta, chính là ân nhân tái sinh của ta. Đại ân đại đức này, Tưởng Nguyễn ta vô cùng cảm kích, xin ghi nhớ trong lòng, chắc c sẽ kh bao giờ dám quên…”
“Đừng nói vậy!” Quế tẩu giật , vội vã khuyên giải. “Mạng là quý giá, thể th c.h.ế.t mà kh cứu? Hai đứa Đại Sơn cứu cô chẳng vì mong hồi báo. Cô nương thân thể còn yếu, chi bằng cứ ở lại nơi đây tịnh dưỡng. Cô rơi vào bẫy thú của Đại Sơn, đó âu cũng là ý trời sắp đặt. Chẳng cần câu nệ.” Suy nghĩ giây lát, Quế tẩu lại nói. “Chỉ là... nhà cô nương ở đâu? Cô nương đột nhiên mất tích, e rằng nhà đang lo lắng khôn nguôi. muốn ta nhờ đưa tin báo bình an cho họ kh?”
Tưởng Nguyễn khẽ biến sắc, ánh mắt càng thêm sâu thẳm. Hiển nhiên Nguyên Xuyên muốn đảm bảo nàng chết, việc nàng rơi xuống từ vách đá như vậy, nhất định sẽ phái truy tìm. Nếu lỡ chẳng may chúng tìm được nơi này, há chẳng sẽ liên lụy đến những vô tội này ư?
Quế tẩu th nàng nhíu mày, tưởng rằng nàng đang khúc mắc chưa thể gỡ bỏ, liền cẩn thận dò hỏi: “Nếu cô nương ều khó xử, chi bằng cứ ở lại nơi đây. trong thôn đều là những lương thiện, ta sống hơn nửa đời , chuyện gì mà chưa từng gặp qua? Đã chứng kiến biết bao phụ nữ khổ mệnh, nay cũng vài lời muốn gửi gắm cô nương. Thế đạo hiểm ác, cuộc sống quả thực kh dễ dàng, nhưng chung quy còn sống sót mới là ều quan trọng nhất. Tuyệt đối kh nên vì bất cứ chuyện gì mà bu bỏ sinh mệnh của .”
Thoạt đầu Tưởng Nguyễn chưa hiểu rõ ẩn ý của Quế tẩu, cho đến khi Quế tẩu nhẹ nhàng đặt tay lên bụng nàng, khẽ nói: “Huống hồ cô nương còn đang mang cốt nhục. Dù cho bất trắc nào xảy ra nữa, đứa trẻ này là vô tội. Cô đã thân làm mẹ, nuôi nấng nó nên .”
Cuối cùng Tưởng Nguyễn cũng hiểu ra dụng ý của Quế tẩu, hẳn là tẩu cho rằng nàng vì gặp nhân tình tệ bạc mà tìm đến cái chết. Tâm tư khẽ xoay chuyển, nàng mỉm cười nói với Quế tẩu: “Thật kh dám giấu giếm, chuyện kh hẳn như tẩu nghĩ. Quế tẩu chỉ biết bề nổi mà kh thấu đáo nội tình. Sau khi song thân ta qua đời, ta thành thân với đã hôn ước từ nhỏ. Ta mang thai, nhưng phát hiện ra tâm địa lang sói của , kh chỉ muốn chiếm đoạt hết gia sản nhà ta mà còn muốn g.i.ế.c ta diệt khẩu. Đêm hôm đó ta lén trốn, bị bọn chúng bức bách nhảy xuống vực sâu, may mắn thay lại được đến chốn này.”
Câu chuyện nàng kể tuy kh chưa từng xảy ra trên đời, nhưng vẫn khiến Quế tẩu nghe mà trợn tròn mắt, giận dữ nói: “Lại kẻ mang lòng lang dạ thú đến thế! Cô nương, nàng chớ sợ hãi, chúng ta báo quan. Chẳng lẽ trên đời này lại kh còn thiên lý hay ! Đi, thôn chúng ta cũng biết chữ, lập tức viết thư cáo trạng!”
Sau khi nói xong, Tưởng Nguyễn vẫn cẩn thận quan sát thần sắc của Quế tẩu, xác nhận sự căm phẫn kia là chân thật, nàng mới yên tâm. Nàng lắc đầu, cười khổ đáp: “Vô dụng thôi. kẻ chống lưng trong triều, quan lại tất nhiên quan quan tương hộ, căn bản sẽ kh ai đứng ra chủ trì c đạo thay ta. Huống hồ, nay ta kh muốn kinh động kẻ ác. Chỉ mong được yên ổn sinh hạ đứa bé. Chẳng qua, sẽ kh dễ dàng bu tha ta, ta sợ sẽ liên lụy đến mọi .”
“Cô nương chớ lo lắng,” Quế tẩu lắc đầu nói. “Nơi này của chúng ta vô cùng kín đáo. Năm xưa, vì muốn lánh khỏi thế sự nhiễu nhương, các bậc hiền nhân trong thôn đã dẫn chúng ta đến chốn thâm sơn cùng cốc này. bên ngoài tuyệt nhiên kh biết sự tồn tại của chúng ta. Muốn ra vào thế giới bên ngoài, dùng dây leo mà trèo lên. Kẻ phụ tình kia ba đầu sáu tay cũng kh thể tìm tới được đây đâu.”
Tưởng Nguyễn vốn chỉ muốn thăm dò xem nơi này thật sự an toàn kh, nghe xong thì thoáng chốc yên lòng. Với bản tính đa nghi của Nguyên Xuyên, nhất định sẽ phái tìm kiếm. Nếu trải qua ba ngày ba đêm mà bọn chúng vẫn kh mò tới đây, rõ ràng nơi này vô cùng bí mật. Nàng mỉm cười, đáp: “Vậy thì làm phiền Quế tẩu .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.