Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 455:

Chương trước Chương sau

Tuyên Phái Mục Tích Nhu, trầm giọng nói: “Hiện tại, trẫm cho nàng một cơ hội. Nàng thể sửa đổi ều kiện của .”

Sau khi Mục gia tạo phản, Mục Tích Nhu biết lần này Mục gia kh đường sống. Nhưng nàng vẫn yêu Mục Phong, nguyện dùng tính mạng và sự tự do của đổi l mạng sống cho Mục Phong. Giao dịch với Tuyên Phái kh hề đơn giản, nhưng Mục Tích Nhu vẫn muốn làm.

Minh Nguyệt l làm khó hiểu. Nàng luôn cảm th Tuyên Phái đối với Mục Tích Nhu đặc biệt nhân từ và chiếu cố, dường như đã trao cho nàng quá nhiều cơ hội. Thủ đoạn và tâm cơ độc địa của Tuyên Phái, Minh Nguyệt đã chứng kiến kh ít. Việc y đối xử tốt với Mục Tích Nhu như vậy, hẳn là ẩn chứa một nguyên nhân đặc biệt khó lường.

“Đa tạ Bệ hạ tác thành, nhưng ta kh cần.” Mục Tích Nhu đáp. “Ta chỉ hy vọng Bệ hạ thể chừa cho đại ca ta một con đường sống.”

“Trẫm kh là kẻ nuốt lời,” Tuyên Phái cười nhẹ. “Nàng thay trẫm làm nhiều chuyện như vậy, trẫm tất nhiên sẽ giữ đúng lời hứa. ều, Mục Tích Nhu, nàng đã nghĩ kỹ chưa? Vị đại ca tốt bụng kia của nàng, từ khi nàng vào cung chưa một lần thăm hỏi, Mục gia tạo phản, lẽ nào kh biết? Biết rõ nàng vẫn còn ở trong cung, cũng chẳng hề ý cứu nàng. Biết rằng để nàng lại tất nhiên sẽ trở thành kẻ thế tội, nhưng vẫn dửng dưng kh hề ý muốn cứu vớt nàng. Trẫm thể nói cho nàng hay, trong mắt nàng, cả nhà Mục gia đều là kẻ ác, chỉ riêng là lương thiện, nhưng đáng tiếc, trong mắt trẫm, và Mục gia đều cùng một loại. Cái gọi là thiện ý trong mắt nàng, chỉ là thứ cố tình muốn nàng th mà thôi.”

Mục Tích Nhu là th minh, nàng kh trực tiếp phản bác Tuyên Phái, chỉ lặng lẽ chằm chằm mặt đất. Tuyên Phái trầm ngâm giây lát cười nói. “Thôi, trẫm nói trăm ngàn lần nàng cũng chưa chắc đã hiểu, kh bằng để nàng tự th rõ gương mặt thật của .”

Mục Tích Nhu chợt ngẩng đầu. Tuyên Phái nháy mắt với Minh Nguyệt, Minh Nguyệt lập tức tới bên cạnh Mục Tích Nhu, ểm huyệt đạo, dẫn nàng ra sau bình phong. Nàng đứng nép vào đó, được Minh Nguyệt đỡ l. nh sau đó, một nam nhân được áp giải vào ện.

nọ kh ai khác, chính là Mục Phong.

“Mục Đại Lang,” Tuyên Phái vẫn giữ dáng vẻ bất cần đời, cười nói. “Đã lâu kh gặp.”

Trên triều đường, Mục Phong vốn thuộc lớp tiểu quan trẻ tuổi đầy triển vọng, một như thế ngày sau thể tiền đồ vô hạn. Dù bây giờ thoạt kh bắt mắt, nhưng gã vẫn quan trọng trong mắt những kẻ tầm xa. Tuyên Phái và này cũng kh chưa từng gặp mặt, nhưng lẽ trong mắt Mục Phong, Tuyên Phái chưa đủ để gã đầu hàng, một tiểu tử chưa dứt sữa thì Mục Phong sẽ kh thèm để vào mắt.

Nhưng giờ đây Mục Phong đã trở thành tù nhân, còn Tuyên Phái từ một hoàng tử phế vật đã biến thành đứng trên vạn . Gã ngẩng đầu lên, thiếu niên đang ngự trên cao kia khí độ văn hoa, kh những kh bị long bào đè nén, trái lại, long bào càng khiến y tr vẻ sâu kh lường được. Nay gã bị bắt, đời này kh còn khả năng thăng quan tiến chức nữa.

“Kh cần lo lắng, hôm nay trẫm tìm ngươi tới đây, chỉ vì hỏi ngươi một chuyện, nghe nói ngươi và Mục Chiêu Nghi cảm tình tốt?” Tuyên Phái hỏi.

Mục Phong thoạt đầu sửng sốt, sau đó như nghĩ tới ều gì, nở một nụ cười nhếch mép. “À, nữ nhân kia là một dã loại, nghe nói về sau đã trở thành của ện hạ. Kh ngờ ện hạ còn trẻ tuổi như vậy, cũng chịu đựng được loại tiện nhân . Kh sai, cô ta đối với ta một mảnh tình thâm, nhưng Mục gia ta chưa bao giờ thu nhận dã loại, lại là nữ nhân lai lịch bất chính, chỉ đáng để đùa vui một chút mà thôi. Vốn đưa cô ta vào cung, cũng vì muốn cô ta trở thành một con cờ hữu ích, kh ngờ tiện nhân đó lại dám th đồng cấu kết với kẻ khác. Quả nhiên là loại giống y hệt mẹ nó, dâm phụ!” Gã phun một bãi đờm ra đất.

Mục Phong này cũng coi như một hảo hán, biết rõ khó thoát khỏi cái chết, ngay cả lời cầu xin cũng kh thèm nói. Gã nghĩ rằng nếu vị Hoàng đế thiếu niên này và Mục Tích Nhu tư tình, thì nói những lời này khiến y buồn nôn cũng tốt. Cho nên gã cố ý nói vô cùng thô tục, dĩ nhiên, cũng chân thật.

Tuyên Phái kh biểu cảm đặc biệt gì, thậm chí còn nở một nụ cười châm biếm. Sau tấm bình phong, Mục Tích Nhu bị Minh Nguyệt ểm huyệt kh thể động đậy, đôi mắt trừng lớn, giọt nước mắt nóng bỏng lăn dài xuống. Minh Nguyệt thầm thở dài trong lòng. Nữ nhân này bình thường lạnh lùng như khối băng, bây giờ thần sắc lại đau đớn như muốn chết, hẳn là tổn thương lớn. Dẫu thứ khiến nàng kiên cường sống sót ở chốn hậu cung bạc bẽo đến hiện tại, chính là hình bóng Mục Phong. Mà nay nàng biết bản thân trong mắt Mục Phong ngay cả cỏ rác cũng kh bằng, tất cả sự kiên cường sụp đổ, dĩ nhiên kh thể chịu đựng nổi.

“Ồ, hóa ra ngươi coi cô là dâm phụ, nhưng cô đối với ngươi tốt đó.” Tuyên Phái nghi hoặc nói. “Làm đây, vốn dĩ trẫm định nể mặt nàng mà chừa cho ngươi một con đường sống. Giờ xem ra, ngươi khinh thường ân huệ này .” vỗ tay một cái, Minh Nguyệt lập tức giải huyệt cho Mục Tích Nhu. Mục Tích Nhu nh chóng lau những vệt nước mắt trên mặt, tay nàng còn hơi run rẩy, nhưng giây tiếp theo nàng bấm chặt vào lòng bàn tay, sắc mặt nàng lập tức trở nên lạnh lùng như băng sương.

Nàng bước ra ngoài.

Mục Phong sửng sốt, Minh Nguyệt cùng theo ra ngoài. Mục Tích Nhu biết đây là Tuyên Phái cố ý phơi bày tất cả, nàng kh hiểu ý đồ thực sự của y. Nếu nàng kh biết những chuyện này, lẽ vẫn ôm hy vọng tốt đẹp mong Mục Phong sống tốt. Nhưng sau khi biết chân tướng, với tính tình yêu ghét rõ ràng của nàng, ắt chỉ thể trở thành kẻ thù với Mục Phong.

Kh một nữ nhân nào thể kh hận kẻ nam nhân chỉ muốn lợi dụng tình yêu của , cho dù tình yêu đó sâu đậm đến nhường nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-455.html.]

Nàng cười lạnh, lạnh lẽo như đóa sen tuyết nở ra từ hồ băng, nàng cất lời. “Vậy thật đa tạ đại ca đã đối đãi với ta như thế.”

Mục Phong ngẩn , ngay khoảnh khắc th Mục Tích Nhu, gã lại chút sợ hãi. Chuyện nữ nhân này ái mộ gã biết, nên gã lợi dụng tình yêu đó. Địa vị Mục Tích Nhu ở Mục phủ thấp kém, chỉ cần đối với nàng tốt một chút, nàng sẽ một lòng cảm kích đó. Mục Phong luôn lợi dụng nàng, khiến nàng vào cung, được Hoàng đế sủng ái, tất cả chỉ là lợi dụng. Một con cờ, gã chưa từng để trong lòng, nhưng giờ phút này th Mục Tích Nhu xuất hiện, đôi mắt kia hồ như kh chút tình cảm nào, đột nhiên khiến gã cảm th sợ hãi.

“Mục Chiêu Nghi,” Tuyên Phái cười lười biếng. “Trẫm từng đồng ý thực hiện một nguyện vọng của nàng, bây giờ nàng nói . muốn thả đại ca của nàng kh?”

Trong lòng Mục Phong cả kinh, gã kh tin Tuyên Phái lòng tốt thả , nhưng nếu là trước kia, Mục Tích Nhu dùng hết mọi sức lực bảo vệ gã, gã sẽ kh bất an. Còn lời nói hôm nay... Trong lòng gã chợt dâng lên sự bất an tột độ.

“Bệ hạ nhân từ, nhưng thần há dám vọng tưởng can thiệp vào việc triều chính. Thần liều mạng cầu xin Bệ hạ một lời cam kết, nay chỉ mong Bệ hạ ân chuẩn cho thần một thỉnh cầu.” Mục Tích Nhu nói.

“Nàng cứ nói.”

“Mục gia đã theo phản vương mưu nghịch, chiếu theo luật lý tội kh thể dung thứ, tru di cửu tộc. Song, thần biết rõ Đại Lang Mục gia cực kỳ quan trọng đối với Mục tộc. Chi bằng l gã làm gương, treo gã lên cửa thành Ngọ Môn đến chết. Nếu Mục gia đến cứu, thể một mẻ bắt gọn; nếu Mục gia kh cứu, cũng đủ để g.i.ế.c gà dọa khỉ, răn đe thiên hạ. Còn đối với toàn phủ Mục gia trên dưới, tội ác tày trời, bất luận già trẻ, đều nên xử vạn tiễn xuyên tâm, thiên đao vạn quả.” Mục Tích Nhu gằn từng chữ một.

Mục Phong hít một hơi khí lạnh, ngàn vạn lần kh ngờ những lời lẽ tàn độc này lại thốt ra từ miệng Mục Tích Nhu. Gã biết Mục gia bạc đãi nàng, nhưng nàng vẫn vì Mục gia mà vào cung. Cớ hôm nay lại nói ra lời cay nghiệt như vậy? Án treo ở cửa thành đến chết, chỉ nghĩ thôi cũng khiến ta kh khỏi rùng . Nàng còn muốn mượn cơ hội này để một mẻ bắt trọn Mục gia. Quả thật, nữ nhân này tâm tư hiểm độc!

“Mục Chiêu Nghi quả nhiên th tuệ, khó trách Phụ hoàng năm xưa lại sủng ái nàng nhất.” Tuyên Phái thở dài. “Trẫm th đề xuất này thỏa đáng. Trẫm sẽ hạ chiếu, việc này giao cho kh lo liệu.”

Mục Phong vội vã nói: " ! ! nỡ lòng nào quên những ngày tháng trước kia ca ca đối đãi với ? Thuở bị kẻ khác ức hiếp, chính là ca ca đứng ra che chở cho ! Những lời vừa chỉ là nói lẫy, kh thể nào vô tình tuyệt tình đến mức , đúng kh? !"

Mục Tích Nhu lãnh đạm gã. Ánh nước trong đáy mắt nàng lóe lên vụt tắt, chỉ còn lại sự lạnh lẽo vô tận. “Mục thiếu gia, ta kh ca ca. Ta sinh ra ở sơn thôn hoang dã, kh rõ cha mẹ. mà ngươi nhắc tới? lẽ đã c.h.ế.t từ lâu .”

Tuyên Phái trầm giọng quát: “Dẫn gã !” Mục Phong thét lên thảm thiết, bị thị vệ lôi .

Điện thất khôi phục lại sự tĩnh lặng. Mục Tích Nhu lần nữa quỳ xuống, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, mặc dù lòng bàn tay đã rỉ máu.

Nàng khẽ nói: “Cầu xin Bệ hạ ân chuẩn cho thần được xuất gia tu hành, quãng đời còn lại xin được thắp hương niệm Phật.”

Tuyên Phái nàng thật sâu, đáp: “Chuẩn tấu.”

Mục Tích Nhu dập đầu tạ ơn, sau đó mới rời . Đợi sau khi Mục Tích Nhu khỏi, Minh Nguyệt kh nhịn được hỏi Tuyên Phái: “Bệ hạ vì lại làm như vậy?”

Để Mục Tích Nhu tận mắt th bộ mặt thật của ca ca mà nàng hằng thương nhớ, khiến nàng tuy bảo toàn được tính mạng nhưng lại mất hết dũng khí để sống tiếp, hoàn toàn nản lòng thoái chí với nhân thế. Minh Nguyệt cứ ngỡ Tuyên Phái đối xử đặc biệt với Mục Tích Nhu nên mới chiếu cố nàng như vậy. Nhưng xem ra, việc này chỉ đơn thuần là muốn Mục Tích Nhu tỉnh ngộ, chứ kh hề cố ý sắp đặt kết cục. "Vì lại làm vậy?"

Tuyên Phái lạnh nhạt nói: “Nàng sẽ hiểu ra thôi.”

Thà đau ngắn còn hơn đau dài. Những chuyện Mục Tích Nhu gặp luôn khiến nghĩ tới một khác kh may mắn như Mục Tích Nhu kiếp này, bị biến thành quân cờ, cuối cùng bỏ mạng nơi thâm cung. Mỗi khi th Mục Tích Nhu, lại như th đó. Cho dù chỉ vì số phận tương đồng, cũng sẽ kh để bi kịch cũ lặp lại.

Một lần làm kẻ ngốc là đủ lắm . những , lầm một lần cũng đã là quá đủ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...