Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 50:
Kỳ cuối năm vừa qua, nhật quang đã mang theo chút xuân ý. M hôm nay, ánh dương rạng rỡ, trong kinh thành cũng trở nên cực kỳ náo nhiệt, khắp chốn đều nhuốm đầy kh khí vui tươi.
Nhưng chư vị thư sinh Quốc Tử Giám lại chẳng còn tâm trí để cảm thụ xuân sắc. Tất cả đều đang chuẩn bị cho kỳ khoa thi diễn ra mười m ngày sau. Bên trong học đường, các sĩ tử luận đàm hăng say, ngoài sân, Chủ Bạc đang đàm luận cùng Tế Tửu.
“Kỳ khoa thi lần này, hạ quan th chư vị học trò đều là nhân tài đáng giá.” Tống Chủ Bạc liếc vào bên trong.
Trần Tế Tửu đã gần bốn mươi tuổi, tóc đã pha sương, mang phong thái tiên phong đạo cốt, vuốt râu, cất lời. “Ngươi nói nghe thử xem.”
“Chính là Mạc Th, Vương Lăng Bình, Liễu Mẫn.” Tống Chủ Bạc trầm ngâm đáp. “Ba trò này ở Tứ thư Ngũ kinh, luật pháp và sách lược đều thành tích nổi bật.”
Trần Tế Tửu kh đáp ngay, im lặng một lúc. Tống Chủ Bạc cẩn thận y, chần chờ hỏi. “Đại nhân th ều gì kh ổn chăng? Xin cứ thẳng t.”
Lúc này Trần Tế Tửu mới lắc đầu nói. “Liễu Mẫn đúng là kh tệ, nhưng ở phương diện sách lược thì chút khư khư giữ ý, kh tường tận thế cục trong triều, tính tình quá cực đoan.”
“Vậy thì…” Tống Chủ Bạc cũng nhíu mày. “Liễu Mẫn này gia thế nghèo khó, kh biết thế cục trong triều cũng là lẽ thường tình.”
“Ta th Tưởng Siêu kh tệ.” Trần Tế Tửu ngắt lời y. “Ta đã xem bài văn làm, vẹn toàn mọi lẽ, cũng coi như là một nhân tài.”
Tống Chủ Bạc lắc đầu. “Quá khôn khéo, chỉ toàn lý lẽ su, chưa chắc đã là ều tốt.”
Trần Tế Tửu chớp mắt, tiếp đó cười nói. “Hai chúng ta nghị luận cũng vô ích, tóm lại cuối cùng vẫn do Thánh thượng ngự quyết thôi.”
Tống Chủ Bạc cũng cười nói: “.”
Sau khi kết thúc khóa học buổi sáng, chư vị thư sinh tụ tập thành nhóm rời khỏi Quốc Tử Giám. Dẫn đầu ra chính là Tưởng Siêu, lúc này cười rạng rỡ, đang trò chuyện cùng hai đồng học bên cạnh.
“Vương càng ngày càng tinh th, làm tiểu đệ đây tự hổ thẹn.” Trên mặt Tưởng Siêu hiện lên vẻ khiêm tốn nhàn nhạt.
Vương Tử Lăng chắp tay. “Tưởng đừng quá xem nhẹ , ở phương diện sách lược, ta luôn kh bằng ngươi.”
Thiếu niên áo x bên cạnh cười nói. “Hai vị đài còn tự khiêm nhường như thế, ta chỉ thể tự th bất tài vô dụng mà thôi.” này chính là Mạc Th, lúc này tâm trạng cực kỳ tốt, phất tay. “M hôm nay học hành đến nỗi đầu đau nhức, nên tìm chỗ vui vẻ một trận. Hôm nay ta bao khoản chi tiêu, chúng ta cùng tới Đ Phong lâu tụ họp, các th ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-50.html.]
Đang nói, các học sinh xung qu nghe vậy cũng cười ùa tới. “Mạc đã bao trọn, hà cớ gì lại kh mời chúng ta chứ? Đâu thể keo kiệt đến thế được!”
Mạc Th cười sảng khoái. “Còn dám nói ta hẹp hòi ư? Được , hôm nay ta rộng rãi một phen, thiết đãi chư vị một bữa thịnh soạn, như vậy mới kh phụ lòng mong đợi của các vị đồng học!”
Đoàn cười nói ra ngoài, đều là những thiếu niên nhiệt huyết hăng hái. Nhưng sau lưng họ, sau cánh cửa lớn Quốc Tử Giám, vẫn còn một đứng lặng. Y vóc dáng cao lớn, mặc chiếc trường bào đã bạc màu vì giặt giũ, mặt mũi th tú trắng trẻo, nhưng lại hiện rõ nét uất hận cô độc. dõi mắt đám ở đằng xa, trên gương mặt thoáng qua một tia khinh miệt.
Đây chính là Liễu Mẫn trong lời Tống Chủ Bạc và Trần Tế Tửu. Khác với đa số học sinh Quốc Tử Giám, y kh xuất thân từ gia đình quyền quý. Gia cảnh Liễu Mẫn khó khăn, ở nhà chỉ còn mỗi mẫu thân góa bụa. Mẫu thân một bằng hữu khuê phòng là phu nhân trong kinh thành, vì thế đã tìm cách để Liễu Mẫn được tiến vào Quốc Tử Giám. Mẫu thân Liễu Mẫn vốn là cực kỳ coi trọng thể diện, nhưng vì muốn con trai được nhập học mà hạ nhờ vả bằng hữu cũ. Sau khi nhập học, Liễu Mẫn đã thề thành c rực rỡ, để sau này báo đáp c ơn dưỡng dục của mẫu thân.
Phần lớn học sinh nơi đây đều là c tử thế gia, chỉ ham chơi lêu lổng, toàn những kẻ hư d mà thôi, khiến Liễu Mẫn càng cảm th khinh thường. duy nhất th khả dĩ là Mạc Th, dù cũng là c tử thế gia, nhưng lại kh giao hảo với kẻ nghèo hèn như y. Liễu Mẫn chính thức trở thành lập dị trong Quốc Tử Giám, trước giờ đều độc lai độc vãng.
Liễu Mẫn trở lại học xá của Quốc Tử Giám, trong đó chỉ một . Mặc dù Quốc Tử Giám thiết lập học xá, nhưng đối với những vị c tử kia, nơi này chẳng thể sánh bằng phủ đệ xa hoa ở nhà, bọn họ đều kh muốn ở lại học xá. Việc này vô tình tạo ều kiện thuận lợi cho Liễu Mẫn, một y chiếm trọn căn phòng lớn rộng rãi.
đặt bài thi lên án thư, vừa nghiêng đầu thì sửng sốt. Trên án thư, chẳng biết từ bao giờ lại thêm một phong thư. Học xá chỉ tiểu đồng quét dọn Quốc Tử Giám được phép ra vào, kh rõ là do ai đã đặt thứ này ở đây. Liễu Mẫn do dự cầm l, mở thư, vừa mở ra, một tờ gi trắng như tuyết liền rơi xuống.
Chỉ là một tờ gi thô, kém xa loại gi hoa lê thượng hạng của đám c tử thế gia. Liễu Mẫn khom nhặt lên, vừa mở ra, đập vào mắt chính là những nét chữ phóng khoáng, sắc bén, như rồng bay phượng múa. Nội dung viết rằng: ‘Đời trước, đức Quân chủ dùng lễ giáo trị quốc, quốc gia hưng thịnh; Quân chủ , quốc gia dần suy tàn. Liệu rằng việc dùng lễ giáo trị quốc còn là lẽ ?’ Đột nhiên, một dòng chữ khác xuất hiện. “Lễ giáo tuy tốt, nhưng lại kh thể ràng buộc được trăm họ, chỉ pháp luật nghiêm minh, trăm họ noi gương theo mới thể đạt được thái bình thịnh trị. Kẻ ngu này, trong lòng trăm mối nghi hoặc kh giải được, chỉ thể tr mong vào quyết sách của bậc Quân vương.”
Đây là một cách thỉnh giáo tao nhã, vốn là việc thường th ở Quốc Tử Giám. Hễ khúc mắc cần thảo luận, các học tử sẽ viết thư trình bày nghi vấn của , coi như một phương thức giao lưu của giới văn nhân, cũng là một thú vui th nhã. Nhưng với thân phận của Liễu Mẫn, từ trước đến nay chưa từng ai chủ động trao đổi vấn đề gì với . Bức thư này lại kh hề ký tên, kh biết rốt cuộc là do ai gửi đến. Liễu Mẫn trầm ngâm hồi lâu, vẫn kh tìm ra m mối, bèn ngắm nghía nét chữ tiêu sái, rõ ràng kia. ta thường nói th chữ như th . Nét chữ này thoáng qua thì sắc bén, ẩn chứa lực đạo, nhưng kỹ lại th đôi nét tròn trịa, mượt mà, quả thực khó lòng đoán được tâm tính hay thân phận viết. Lập tức, lòng hiếu tg của bị khơi dậy. đặt một tờ gi lớn lên thư án, mài mực, bắt đầu hạ bút.
Đợi khi viết xong, cầm gi lên thổi nhẹ, nhưng lại th khó xử, bởi kh biết đưa thư là ai, nay viết xong cũng chẳng biết gửi cho ai. Suy nghĩ một hồi, Liễu Mẫn lắc đầu cười khổ, thầm bảo bản thân quả thật ên rồ. bỏ tờ gi đã viết vào phong thư, nghĩ nghĩ lại, cuối cùng vẫn đặt nó lên thư án, xem như đây chỉ là một trò đùa bất chợt.
viết thư kh chỉ một Liễu Mẫn. Bên trong Tưởng phủ, Tưởng Nguyễn bu bút xuống, Bạch Chỉ cầm gi lên thổi khô. Liên Kiều lúc này mới cất lời: “Tiểu thư lại gọi đồng tử kia giao thư ạ?”
Tưởng Nguyễn gật đầu: “Chớ vội, đợi qua ngày hôm nay đã.”
“Tiểu thư, việc này quả thực kh ổn.” Lộ Châu chút lo lắng: “Nếu bị ngoài phát hiện thì làm ? Đó lại là một nam nhân xa lạ, việc thư từ qua lại...”
“Sợ gì chứ, ta kh hề ký tên.” Tưởng Nguyễn ung dung đáp. “Hơn nữa, mọi sẽ kh nghĩ rằng ta và liên lạc gì với nhau, dù chúng ta cũng chưa từng diện kiến.”
Liên Kiều thắc mắc: “Nhắc đến mới th lạ, tiểu thư chưa từng gặp mặt, lại viết thư cho vị c tử này?”
Tưởng Nguyễn khẽ mỉm cười, kh trả lời. Nàng thầm nghĩ, lẽ lúc này Liễu Mẫn đang trầm ngâm đọc phong thư đầu tiên của nàng. Tưởng Nguyễn nhớ rõ ba vị trí đầu bảng kiếp trước, theo thứ tự là Vương Tử Lăng, Mạc Th cùng Tưởng Siêu. Liễu Mẫn khi đó chỉ đứng thứ mười tám. Nhưng ba năm sau, tin tức quan chủ khảo kỳ thi đó nhận hối lộ bị bại lộ. Hoàng thượng nổi cơn lôi đình, xử lý quan chủ khảo, cuối cùng sau khi ều tra kỹ lưỡng các thí sinh năm đó, lại trúng Liễu Mẫn. Kể từ đó, Liễu Mẫn liên tục thăng quan, nh chóng vươn lên chức quan Tam phẩm, cuối cùng trở thành Thái phó đương triều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.