Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 60:
Phong thái của Tưởng Nguyễn th tao lễ độ, nói xong thì đứng dậy, mỉm cười tiếp lời. “Nếu Nhị đã muốn xem như vậy thì ta sẽ múa một khúc cho xem, cũng chẳng đáng bận tâm.”
Các quý nữ bắt đầu xôn xao bàn tán. “Chẳng lẽ nàng ta bị ên , lại chủ động làm trò cười chứ?”
“Chắc là ở thôn trang lâu ngày, kh biết trời cao đất dày, thật sự nghĩ rằng thể múa được.” Trong lời nói lộ rõ vẻ châm chọc khinh thường.
Liên Kiều và Bạch Chỉ đứng sau đều th bất an, các nàng ở bên Tưởng Nguyễn từ nhỏ, Tưởng Nguyễn biết múa hay kh, các nàng là hiểu rõ nhất. Mặc dù trong mắt hạ nhân, mọi hành động của chủ nhân đều là chân lý, nhưng Liên Kiều và Bạch Chỉ là hầu, càng hiểu rõ quy tắc của giới quan lại, quý tộc. Các nàng thực sự sợ Tưởng Nguyễn sẽ mắc mưu của Tưởng Tố Tố, trở thành trò cười trước mặt các d môn vọng tộc trong kinh thành.
Trên thuyền Th Tùng, Ngũ hoàng tử khẽ híp mắt lại. “Dung mạo xinh đẹp, đáng tiếc lại là kẻ ngu dại.”
“ Ngũ ca lại nói như vậy?” Tuyên Ly mỉm cười.
“Tưởng nhị tiểu thư tài nghệ tuyệt diễm, Tưởng đại tiểu thư lại vọng tưởng tr đoạt phong thái của nàng , làm thể? Dù cũng chỉ là nữ tử được nuôi lớn ở thôn trang, thể biết gì được chứ?” Thái độ vô cùng khinh miệt.
Nhất thời trên hai chiếc thuyền đều bàn luận sôi nổi, đều nói Tưởng Nguyễn kiến thức n cạn, vọng tưởng so cao thấp với Tưởng Tố Tố. Trong mắt Tưởng Tố Tố lóe lên tia tự đắc, trên mặt lại nở nụ cười dịu dàng. “Vậy Tố nương quả là phúc duyên, xin phiền Tỷ tỷ múa một khúc cho mọi cùng thưởng thức.”
Múa một khúc cho mọi cùng thưởng thức. Lâm Tự Hương nhíu mày, câu này của Tưởng Tố Tố nghe như vô tâm, nhưng lại trực tiếp coi Tưởng Nguyễn như một vũ cơ. Xung qu lập tức che miệng cười giễu cợt.
Mắt Tưởng Nguyễn kh hề chớp, dường như kh hề nghe th lời Tưởng Tố Tố vừa nói. Kiếp trước, Tưởng Quyền cùng Tuyên Ly vì muốn nàng được sự sủng ái của Hoàng thượng, vì muốn nàng sống sót trong chốn ăn thịt là hoàng cung. Múa một khúc cho mọi cùng xem, vị Quý phi kia thường xuyên nói như vậy. Nàng giống như một vũ cơ, phí hết tâm tư múa may, cũng chỉ nhận được cái d mỹ nhân cỏ mà thôi.
Tưởng Nguyễn gật đầu, bước tới mũi thuyền. Thuyền Linh Lung được thiết kế và bố trí đặc biệt, vì muốn ngắm trăng khi ngồi trên thuyền, mũi thuyền được thiết kế rộng rãi và bằng phẳng, dễ dàng cho việc nhảy múa. Nàng vươn tay, kéo trâm cài tóc xuống. Nhất thời, mái tóc đen nhánh bu xõa như thác đổ, dài tới ngang eo, suôn mượt đến lạ. Nàng ngậm trâm vào miệng, đôi mắt phong tình lướt qua mọi trên hai chiếc thuyền, khóe môi khẽ nhếch.
Trâm cài biến thành ống sáo, ánh trăng chiếu xuống, tiếng sáo đầu tiên truyền ra từ đôi môi đỏ mọng.
Lúc đầu chỉ cảm th tiếng sáo bình thường, nhạt nhẽo như nước cháo, làm ta cảm th khô khan nhàm chán. Nàng đứng yên kh nhúc nhích. Trên thuyền bắt đầu cười chê, đều nói Tưởng gia Đại tiểu thư vừa hồi kinh tài hèn sức mọn, lại dám khoác lác nói muốn múa một khúc.
Sắc mặt Tuyên Ly chợt đ lại. biết thiếu nữ này đang thổi khúc《Nghiễm Lăng tán》, nội dung của nhạc phổ này chính là Nhiếp Chính báo thù, ám sát Hàn Vương. Đây chính là một câu chuyện báo thù. Hiện tại đang tụ họp, mọi đều vui vẻ, Đại tiểu thư Tưởng gia lại lựa chọn một khúc đầy kh khí chiến đấu sát phạt như vậy.
Một màn này như bình thường, mọi đều nói nàng tài nghệ tầm thường, nhưng Tuyên Ly biết, khúc này sóng ngầm mãnh liệt, nếu kh tâm cảnh phi thường thì kh thể nào thổi ra. Trong khúc này, nghe được sự ẩn nhẫn, cô độc như đã trải qua tận trăm năm.
cảm giác như vậy kh chỉ một Tuyên Ly. Khi tiếng sáo vừa vang lên, Tiêu Thiều ngồi một trước cửa sổ lập tức nhướng mày, ánh mắt rơi lên con gái đang độc tấu trên mũi thuyền.
Đoạn trước Tưởng Nguyễn thổi chậm, hồng y ma mị như ánh tà dương, tựa hồ một ác ma lạc bước hồng trần, độc ác nhất nhưng cũng là kiều diễm nhất. Xoay tròn, nhón chân, nâng tay, nhấc chân. Từng động tác đều vô cùng uyển chuyển, mỗi một cử chỉ đều hoạt sắc sinh hương, khiến khác kh chớp mắt. Mọi dần dần thu hồi sự khinh thị, sự kinh ngạc trong mắt kh thể giấu nổi.
Đó là mười m năm dài nhẫn nhịn và bi ai. Mẫu thân và trưởng mất sớm, thế gian chỉ còn lại một nàng cô độc. Phụ thân gấp gáp đổi trên thánh chỉ thành nàng, đưa nàng vào chốn hậu cung sâu kh th đáy. Khi thương đạt được mục đích, quân lâm thiên hạ, nàng lại biến thành họa quốc yêu nữ. Bị đích biến thành lợn, tận mắt chứng kiến con trai nhỏ bị h.i.ế.p đáp tới chết.
Điệu múa đầy bi ai, cứ như một giây tiếp theo sẽ hòa vào gió. Kh biết vì , lại khiến xem nhớ tới những chuyện thê lương của riêng , dần dần, đã hốc mắt đỏ au.
Đồng hành cùng mỗi động tác múa, tiếng tiêu càng thêm dồn dập, khí thế hào hùng, mang theo hơi thở tàn khốc. Động tác của nàng đột nhiên gia tăng tốc độ, nh đến mức dường như kh còn rõ cử chỉ, chỉ th một bóng hồng y rực rỡ như máu, một vẻ đẹp kinh hồn dưới ánh nguyệt quang. Tiếng tiêu sục sôi, như tiếng oan hồn ai oán. Đó là nỗi bi ai đến tận cùng, nỗi đau đã hóa thành thù hận khắc cốt ghi tâm, là lệ quỷ bò ra từ địa ngục tìm đến đòi mạng. Đó là một ác ma mang theo thù hận, muốn đứng trên đỉnh phong lạnh lùng xuống vạn vật chúng sinh.
Ánh trăng sáng loáng rọi xuống, soi rõ khuôn mặt nhỏ n trắng như tuyết của nàng. Đôi mắt nàng sáng rực kinh , trời sinh đã kh nụ cười, chỉ còn sự mỉa mai cùng lạnh lùng thấm đẫm tận xương tủy. Vừa tựa Tu La, vừa như Thần linh. Tựa hồ yêu nữ, chẳng bận tâm đến thế nhân.
Khúc nhạc báo thù vẫn đang được thổi lên, vũ ệu báo thù vẫn còn tiếp tục. Vũ ệu này khiến mọi khiếp sợ, hồn phi phách tán, chưa từng th được một múa tuyệt đẹp đến nhường , một vẻ đẹp đến mức khiến ta khiếp sợ. ta ví nàng chính là hiện thân trong nhạc phổ này, ôm mối thâm thù muốn báo, kh tiếc hy sinh bất cứ thứ gì, cho dù rơi vào địa ngục lần nữa, cũng kéo theo kẻ thù làm đệm lưng. Cuộc đời nàng, kh vướng bận chuyện thế tục tầm thường, chỉ vì mối huyết hải thâm thù mà sinh ra, là hóa thân của lệ quỷ.
Nật nật nhi nữ ngữ.
Ân oán tương nhĩ nhữ.
Hoa nhiên biến hiên ngang,
Dũng sĩ phó địch trường.
Phù vân liễu nhứ vô căn đế,
Thiên địa khoát viễn tuỳ phong dương.
Huyên thu bách ểu quần,
Hốt kiến cô phụng hoàng.
Tê phan phân thốn bất khả thướng,
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thất thế nhất lạc thiên trượng cường.
Ta dư hữu lưỡng nhĩ,
Vị tỉnh thính ti hoàng.
Tự văn Dĩnh sư đàn,
Khởi toạ tại nhất bàng.
Thôi thủ cự chỉ chi,
Thấp y lệ bàng bàng.
Dĩnh hồ nhữ thành năng,
Vô dĩ băng khôi trí ngã trường.
Giải nghĩa:
Thoạt nghe như lời nam nữ thủ thỉ.
Ân tình là ban, gây oán cũng chính là .
Âm th bỗng vút lên cao hào sảng,
Tựa dũng sĩ x pha trận mạc.
Lại như mây bay, cành liễu phơ phất vô căn,
Mặc cho trời đất bao la, tùy gió mà phiêu diêu.
Như bầy chim ríu rít trong thu,
Bỗng chỉ còn th bóng dáng phượng hoàng cô độc.
Tiếng đàn vươn lên tới cực đỉnh,
bất ngờ thất thế, rơi thẳng từ độ cao ngàn trượng.
Tiếc rằng ta chỉ đôi tai trần tục,
Chưa thể hiểu thấu hết tiếng đàn tiếng sáo.
Nay được nghe Dĩnh sư tấu đàn,
Ta cảm động đến mức lúc đứng lúc ngồi.
Vội đưa tay ra dấu xin ngừng lại,
Lệ rơi như mưa, thấm ướt xiêm y.
Dĩnh sư ôi! Tài nghệ tấu đàn của quả thực tuyệt vời,
Xin đừng đưa băng lạnh, tro tàn vào lòng ta nữa.
Một khúc được thổi xong, bóng hồng y bay trong gió bỗng nhiên ngừng lại. Nàng ngửa đầu, mái tóc đen dài mượt mà như thác nước lay động lòng , dung nhan nàng quyến rũ tựa yêu, đôi mắt ma mị như như kh lướt qua Tưởng Tố Tố, đưa bàn tay ngọc lên cổ , ra vẻ như đang tự bóp chặt l yết hầu. Cả Tưởng Tố Tố lập tức cứng đờ, còn Tưởng Nguyễn lại mỉm cười thản nhiên.
Nụ cười của tuyệt thế giai nhân, tựa hoa xuân mãn khai, diễm lệ đến mức khiến kẻ phàm tục quá lâu cũng sinh ra cảm giác bất kính.
Gương mặt tuấn tú của Tiêu Thiều vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng trong lòng y lại đang suy tính sâu xa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.