Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ

Chương 75:

Chương trước Chương sau

Ngày hôm nay, đối với Tưởng gia mà nói, quả nhiên kh là một ngày yên ổn. Chỉ trong m ngày ngắn ngủi, Tưởng Siêu mất một ngón tay, Tưởng Tố Tố bị hủy hoại dung mạo, Hạ Nghiên phẫn uất ngất , Tưởng lão phu nhân cũng đổ bệnh liệt giường.

Tưởng phủ to lớn là thế, chẳng biết từ bao giờ, lại ẩn chứa dấu hiệu suy bại. Khúc dạo đầu này tuy nhỏ bé, kh đủ để thu hút nhãn quang của thiên hạ, song những hạt mầm mục nát đã bén rễ sâu trong lòng đất, chỉ chờ ngày phá thổ chui lên, từng bước từng bước xâm chiếm cả tòa phủ đệ nguy nga lộng lẫy này.

Tưởng Nguyễn ngồi tĩnh tâm thưởng trà. Trang viên vừa gửi tới một loại trà bách hoa, mỗi viện đều được phân phát một phần. Nàng pha thêm hoa hồng mai mới hái trong sân, dù chỉ là trà hoa th đạm, khi uống vào lại mang một dư vị đặc biệt.

Sự tình xảy ra hồi chiều, đến tối Tưởng Đan đã vội vàng chạy tới. Nàng ta Tưởng Nguyễn, mở to mắt hỏi: “Đại tỷ, hôm nay ở trong viện, nghe nói tỷ cũng mặt. Chuyện Nhị tỷ dùng vật gì đập vỡ đầu Lý nhị thiếu gia là thật ?”

Tưởng Nguyễn chỉ Tưởng Đan, mỉm cười: “Ồ, Tứ quả nhiên th tin nh nhạy. Nhưng hình như kh tin vào ều đó?”

“Kh ! Kh .” Tưởng Đan vội vàng xua tay: “Bởi vì Nhị tỷ trước giờ vốn hiền lành, kh ngờ nàng lại gan lớn đến thế, dám đánh Lý nhị thiếu gia bị thương.” Tưởng Đan vừa nói vừa quan sát thần sắc Tưởng Nguyễn.

“Ngay cả một con thỏ khi nổi cơn thịnh nộ cũng biết cắn .” Tưởng Nguyễn ung dung nói tiếp: “Một , dù ngày thường dịu dàng hiền lành đến m, cũng sẽ một mặt tàn bạo ẩn giấu, chỉ là chúng ta chưa từng th mà thôi.”

Tưởng Đan trầm mặc giây lát, cười đáp: “Đại tỷ nói chí .” Sau khi hàn huyên thêm vài câu, Tưởng Đan mới cáo từ. Liên Kiều tiễn Tưởng Đan ra đến cửa viện, khi trở vào, nàng nói: “Vị Tứ tiểu thư này quả thật kỳ quái. Phu nhân đối xử với nàng cũng chẳng m tử tế, vậy mà nàng cứ khăng khăng muốn hỏi thăm chuyện của Nhị tiểu thư.” Nàng lắc đầu: “Liệu là quá mức nhân từ chăng?”

Tưởng Nguyễn chỉ cười mà kh đáp lời. Ấn tượng của nàng về Tưởng Đan mơ hồ. Chỉ biết sau khi Tam di nương qua đời, Tưởng Đan được Triệu Mi nuôi dưỡng. Khi Tưởng Đan vẫn chưa hèn yếu như bây giờ, tuy nhút nhát, nhưng lại biết cách l lòng . Triệu Mi cũng yêu thích nàng ta. Mặc dù đôi lúc Tưởng Đan cố gắng l lòng Triệu Mi khiến Tưởng Nguyễn kh vừa ý, nhưng nàng nghĩ nàng ta mất tình thương của mẹ ruột, việc tìm kiếm sự quan tâm từ khác cũng là ều khó tránh. Chỉ Tưởng Tín Chi vốn hiền lành, vậy mà cũng chẳng thể nào ưa thích Tưởng Đan, dù kh biểu lộ ra mặt, nhưng lúc nào cũng tỏ vẻ hời hợt khách khí.

Kiếp trước, dường như Tưởng Đan được gả vào một nhà quan lại làm . Nàng ta là thứ nữ, dĩ nhiên kh thể được vị trí Chính thê. Những chuyện về sau nàng kh rõ lắm, cũng kh biết trong sự kiện nàng bị buộc tội là yêu nữ họa quốc, Tưởng Đan nhúng tay vào hay kh.

Đang suy ngẫm, chợt nghe th tiếng nói chuyện truyền tới từ bên ngoài. Lộ Châu đẩy cửa bước vào, bĩu môi nói: “Thư Hương vừa mới quay về, trên mặt nàng ta toàn là vết hằn của dấu tay, đứng cũng kh vững, sắc mặt lại càng kém cỏi vô cùng.”

Tưởng Nguyễn cười khẽ. Hôm nay Thư Hương đã làm hỏng một chuyện tốt lớn như thế, Hạ Nghiên thể dễ dàng bỏ qua cho nàng ta? Chẳng qua vì nàng ta là quân cờ được cài cắm ở Nguyễn cư, nên tạm thời mới kh bị đánh c.h.ế.t mà thôi.

“Tiểu thư.” Bạch Chỉ thắc mắc: “Nô tỳ một chuyện vẫn chưa thấu tỏ. Lúc đầu phu nhân đưa tới bốn nha hoàn, vì Tiểu thư chỉ đặc biệt chú ý đến một Thư Hương? Những còn lại, dường như kh hề bận tâm?”

lẽ là vì mối thù cũ chăng.” Tưởng Nguyễn nhẹ giọng đáp. “Lộ Châu, hôm nay ngoại trừ phụ tử Lý gia, quả thực kh còn ai khác đến nữa ?”

“Nô tỳ đã hỏi nhiều , quả thật là kh .” Lộ Châu đáp: “Tiểu thư đã lầm chăng?”

Tưởng Nguyễn khẽ lắc đầu, hầu gái của Lý Dương tuyệt đối kh là cố ý ngất xỉu. Nếu kh ngoài, e rằng trong phủ kẻ âm thầm trợ giúp nàng. Thật đáng suy ngẫm, mọi chuyện nàng ra tay hôm nay đều bị khác th. Kẻ đó giúp nàng, nhưng chưa chắc là bằng hữu, mà cũng thể là địch nhân. Rốt cuộc là ai? Tưởng Nguyễn trầm tư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-th-hoa-quoc-yeu-co/chuong-75.html.]

Trong Nghiên Hoa uyển, Hạ Nghiên vừa đập nát chiếc chén sứ x cuối cùng. Đám nha hoàn nín thở im lặng, Lâm Lang run rẩy tiến lên khuyên nhủ: “Phu nhân, xin bớt giận, đừng để cơn thịnh nộ làm ảnh hưởng đến sức khỏe.” "Chát!" Hạ Nghiên trở tay tát mạnh vào mặt Lâm Lang, trên gương mặt nàng ta lập tức in hằn năm dấu ngón tay đỏ ửng. Lâm Lang kh dám nhúc nhích. Đám nha hoàn kia th ngay cả Lâm Lang, kẻ được sủng ái nhất, cũng bị trừng phạt như vậy, càng kh dám cựa quậy.

Lòng Hạ Nghiên gan ruột cuộn trào vì lửa giận. Nhớ đến lời đại phu sau khi khám cho Tưởng Tố Tố, tim nàng ta càng đau xót khôn nguôi: “Vết thương của tiểu thư quá sâu, lại mất m.á.u quá nhiều. Tạm thời thì kh , nhưng e rằng sẽ để lại vết sẹo.” Dung mạo Tưởng Tố Tố vốn thể nghiêng nước nghiêng thành, nay lại bị tổn hại, sau này làm thể gả vào nhà quyền quý! Nàng ta hận Lý Dương, tại kh gây chuyện ở nơi khác mà lại xảy ra trong khuê phòng của Tố Tố. Nàng ta cũng hận Lý Đống, vì kh nói một lời đã nhẫn tâm rạch mặt Tố Tố. Nhưng hận nhất, chính là Tưởng Nguyễn! Tất cả mọi chuyện xảy ra hôm nay, nàng ta tuyệt nhiên kh tin là kh chút liên quan nào tới Tưởng Nguyễn!

Rõ ràng kế hoạch đã bố trí vô cùng hoàn mỹ. Chỉ cần Tưởng Nguyễn bước vào căn sương phòng sát vách, uống chén trà đã đặt sẵn trên bàn, Lý Dương sẽ theo đó vào, cùng Tưởng Nguyễn làm ra chuyện ô uế. Sau đó bị Tưởng Quyền cùng Lý Đống bắt tại trận, mọi chuyện sẽ thập phần viên mãn. Tưởng Nguyễn mất hết d tiếng, chỉ còn đường gả vào Lý gia làm tiểu . Thế nhưng kh ngờ, Tưởng Nguyễn lại kh hề bước vào sương phòng đó, cũng chưa hề uống trà. Lý Dương kh biết tại lại xảy ra chuyện trong khuê phòng Tưởng Tố Tố, mà Tưởng Tố Tố lại đúng lúc trở về phòng.

Hôm nay Lý Đống sợ rằng đã hận Tưởng Tố Tố thấu xương. Cho dù Hạ Nghiên nàng ta hận Lý Đống thế nào nữa, nhưng hiện giờ Lý Dương đã thành ra bộ dạng này, lại còn bị tịnh thân ngay trong Tưởng phủ, Lý Đống chắc c sẽ kh từ thủ đoạn để trả thù. Nghĩ đến đây, trong lòng Hạ Nghiên đã th sợ hãi. “Kh được, ta tìm cách vẹn toàn!” Hạ Nghiên lại lại trong phòng, chợt quyết định, nàng bước tới trước án thư, sai Lâm Lang mài mực: “Ta muốn viết thư cho phụ thân, nhờ nghĩ kế thoát thân cho ta!”

Lúc này, Tưởng Quyền đang ngồi trong thư phòng xoa xoa vầng trán. Chỉ trong m ngày ngắn ngủi, mái tóc đã bạc kh ít. Hai đứa con yêu thương nhất gặp tai họa nặng nề, Tưởng Quyền uất hận c tâm, nhưng hết lần này tới lần khác đối phương lại là Lý Đống, phe cánh của Bát hoàng tử. Hồng đứng sau lưng Tưởng Quyền, đôi tay trắng ngần nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho , dịu dàng nói: “Lão gia yên tâm, Nhị tiểu thư và Nhị thiếu gia sẽ sớm khá hơn thôi.” Tưởng Quyền rũ mắt, tinh thần sa sút. Vẻ hào sảng thường ngày đã tan biến, thay vào đó là khuôn mặt tang thương. Hai đứa con mà kiêu ngạo nhất, giờ đây đều nằm liệt trên giường, e rằng mang theo tàn tật. nhớ lại lời Hạ Nghiên, con trai duy nhất và nữ nhi quý báu đã thành ra như vậy, ngày sau Tưởng phủ còn thể dựa vào ai?

“Kh ngờ Tưởng Quyền ta lại rơi xuống bước đường này, ngay cả nữ nhi của cũng kh thể bảo toàn.” Hồng thủ thỉ êm dịu bên tai: “Lão gia nói sai , chẳng chúng ta còn Đại thiếu gia và Đại tiểu thư đó ?” Nghĩ tới Tưởng Tín Chi và Tưởng Nguyễn, Tưởng Quyền khẽ ngẩn . Tưởng Tín Chi đã rời Tưởng phủ nhiều năm, giờ sinh tử ra còn chưa rõ. Trái lại là Tưởng Nguyễn. nhớ tới hôm nay gặp nàng trong Tố Tâm uyển, thiếu nữ xinh đẹp duyên dáng yêu kiều, đang độ tuổi xuân thì nở rộ. Cả nàng mặc hồng bào rực rỡ, khiến chợt nhớ tới Triệu Mi lúc còn trẻ. ều so với Triệu Mi, Tưởng Nguyễn ít vẻ sôi nổi, lại thêm phần dịu dàng rực rỡ. Ban đầu chán ghét Triệu Mi, vì nàng ta là tự dâng hiến tình cảm, lại còn xuất thân tiểu thư quyền quý, bất đắc dĩ cưới, nhưng chưa từng tình yêu. Triệu Mi thân là con nhà tướng, lại vì mà học cầm kỳ thư họa, đều rõ. Nhưng dù thế nào, Tưởng Quyền vẫn kh thương Triệu Mi, Tưởng Tín Chi và Tưởng Nguyễn cũng chưa từng được yêu thương dù chỉ một chút. Giờ đây Tưởng Siêu và Tưởng Tố Tố lại gặp nạn, chẳng lẽ là trời cao đang trừng phạt ?

“Lý Đống tuyệt đối sẽ kh từ bỏ ý đồ!” Tưởng Quyền thở dài. “Hôm nay Lý Dương đã thành ra bộ dạng này, ta sợ sẽ cầu hôn Tố nhi.” Hồng ngừng tay xoa bóp: “Cầu hôn?” “Nếu Lý Dương c.h.ế.t thì thôi, nhưng nếu vẫn còn sống, sau này e rằng kh ai nguyện ý gả cho nữa.” Tưởng Quyền giải thích. “ hận Tố nhi thấu xương. Nếu chiếm được nàng, chắc c sẽ dùng mọi thủ đoạn hành hạ, khiến Tố nhi sống kh bằng chết, đau khổ cả đời.”

“Lão gia bằng lòng vì Nhị tiểu thư mà chống lại Tể tướng phủ Lý gia ?” Hồng dò hỏi. “Kh.” Tưởng Quyền đáp. “Nếu Tưởng phủ muốn dựa vào Bát ện hạ, chống lại Lý gia là ều vô cùng khó khăn.” “Vậy, Lão gia bằng lòng để Nhị tiểu thư gả vào Lý gia ?” Hồng thử dò xét. “Tố nhi là đứa con gái ta yêu thương nhất, ta kh muốn đẩy nó vào chốn hiểm nguy.” Tưởng Quyền kiên quyết. “Cho dù Lý Dương hoàn toàn lành lặn, ta cũng sẽ kh gả Tố nhi cho , nói gì đến hiện tại đã là một phế nhân.” “Vậy, Lão gia còn phương kế nào khác chăng?” Trong lòng Hồng mơ hồ đã đoán ra, giọng nói càng trở nên êm ái, ngọt ngào hơn.

“Ta kh muốn đưa Tố nhi qua, nhưng thể đưa Nguyễn nhi qua đó. lẽ, việc này sẽ xoa dịu được cơn thịnh nộ của phụ tử Lý Đống.” Tưởng Quyền thản nhiên nói. "Nguyễn nhi hiện giờ đã xinh đẹp, thêm vài năm nữa, dung mạo tất sẽ càng thêm xuất chúng. Đem đích nữ Tưởng phủ ta gả qua, may ra Lý gia sẽ cảm nhận được thành ý của Tưởng phủ.”

Dù đã đoán được phần nào, Hồng vẫn kinh hãi đến mức nghẹn lời. Tưởng Quyền lại muốn Tưởng Nguyễn chìm trong khổ ải cả đời, chỉ để đổi l sự bình an cho Tưởng Tố Tố. Trong thiên hạ, làm gì bậc phụ thân nào lại đối đãi với cốt nhục như thế! Nếu kh tận tai nghe được, lẽ Hồng vĩnh viễn kh dám tin lời này thốt ra từ miệng Tưởng Quyền.

Nàng kh nén nổi tiếng thở dài, cất lời: “Lão gia liệu được kết cục của Đại tiểu thư sau khi xuất giá sang đó kh?” Hẳn là Tưởng Nguyễn sẽ thành vật thế thân, hứng chịu cơn phẫn nộ của phụ tử Lý gia. Lý Dương và Lý Đống sẽ trút hết thù hận dành cho Tưởng Tố Tố lên đầu Tưởng Nguyễn, khiến nàng sống trong tủi nhục cả một đời.

Tưởng Quyền đáp: “Ta cũng hết đường xoay sở. Nguyễn nhi thân là trưởng tỷ, gánh vác trách nhiệm bảo hộ cũng là lẽ đương nhiên.”

Ông ta nói lời này một cách hiển nhiên, thái độ vô tình khiến Hồng cảm th lạnh lẽo trong lòng, đành gượng cười nói: “Hay là Lão gia chờ Nhị tiểu thư tỉnh lại tính tiếp? Vả lại, tình trạng của Lý nhị thiếu gia hiện giờ cũng chưa rõ ràng ra ...”

Tưởng Quyền ngẩn , gật đầu: “Nàng nói , chuyện này cứ để sau. Hiện tại hãy chờ Tố nhi tỉnh lại ta sẽ định đoạt. Ngươi lui xuống .”

Hồng vội vàng cáo lui. Khi đã ra khỏi cửa, nàng vẫn còn dư âm sợ hãi. Hồi tưởng lại lời Tưởng Quyền vừa nói, nàng kh khỏi rùng . Phụ tử Lý gia hoang dâm, thối nát ra cả Kinh thành đều rõ, vậy mà Tưởng Quyền thể mặt kh đổi sắc đòi gả Tưởng Nguyễn qua đó, quả thực khiến ta khiếp sợ.

Tưởng Nguyễn từng ngỏ ý kết giao với nàng, nhưng Hồng vốn là cẩn trọng, kh dễ dàng liên minh cùng ai. Thế nhưng, nàng cảm nhận được, từ sau khi Tưởng Nguyễn trở về phủ, vận khí Tưởng phủ đã lặng lẽ đổi chiều. Tưởng Đại tiểu thư bề ngoài vẻ dịu dàng hiền lành, nhưng những sự việc xảy ra m ngày gần đây đều chứng minh Tưởng Nguyễn vẫn bình an vô sự, chỉ mẫu tử Hạ Nghiên là gặp tai ương liên miên. Hồng xuất thân từ th lâu, nàng kh ngây thơ đến mức nghĩ rằng Tưởng Nguyễn chỉ đơn thuần là may mắn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...