Trọng Sinh Thành Họa Quốc Yêu Cơ
Chương 98:
Triệu Nghị kh đáp lời, thời cuộc kinh thành đến nay đã lắm nỗi nhiễu nhương, biết bao kẻ đang chằm chằm vào Triệu gia, ai biết được đây là một cái bẫy hiểm hay kh. Song, tính cách Triệu Nghị giống với phụ thân Triệu Nguyên Giáp, ôn hòa đoan chính, biết đạo lý ân nghĩa trả. chắp tay nói: “Ơn cứu mạng của tiểu thư, ngày khác tại hạ nhất định báo đáp.” Kỳ lạ thay, lại cảm giác đặc biệt thân thiết với Tưởng Nguyễn, tin rằng tiểu cô nương này sẽ kh làm gì bất lợi với Triệu gia. nhiều câu hỏi, nhưng th nụ cười trên mặt Tưởng Nguyễn, lại nuốt lời muốn nói vào. Những vấn đề kia, đến Chính sảnh, Triệu Quang cùng m vị bá phụ của tự nhiên sẽ hỏi tới.
Triệu Nghị mang theo bốn một đường tới phòng khách phủ tướng quân. So với Tưởng phủ tinh xảo mềm mại, phủ tướng quân càng lộ rõ khí thế huy hoàng, ngay cả thị vệ trong phủ cũng lộ vẻ oai phong mạnh mẽ. Lúc bốn Tưởng Nguyễn qua, đều kh nhịn được mà lặng lẽ sang.
Liên Kiều và Bạch Chỉ đều căng thẳng, Chu ma ma cả đoạn đường thân thể vẫn khẽ run lên. Trong lòng Tưởng Nguyễn thầm cười, Triệu Quang quả nhiên vì nàng mà tốn một phen tâm tư dàn xếp. Thị vệ nơi này đề phòng nàng như thể đang chuẩn bị đối phó với đại địch, nghĩ đến quả thực Triệu gia vài phần bản lĩnh.
Tới trước sảnh, Triệu Nghị dẫn đầu vào trước. Triệu Quang an tọa ở chính giữa, cả tự nhiên tỏa ra khí thế của một đại tướng, đó là sự áp chế của đã vô số lần trải qua huyết tẩy chiến trường, quả thực khiến ta khiếp sợ. Triệu Nguyên Giáp đoan chính chững chạc, Triệu Nguyên Bình khôn khéo cơ trí, Triệu Nguyên Phong tiêu sái phóng khoáng. Ba con trai Triệu gia vào, đều kh là vật trong ao tầm thường.
Triệu Nghị sải bước vào trong, ngón tay kh hề lộ liễu mà ra ám hiệu với m trong phòng. Đó là tín hiệu riêng của bọn họ, ý rằng kh nguy hiểm.
Triệu Nghị nói với bên ngoài: “Mời cô nương tiến vào.”
Tưởng Nguyễn nhấc bước, ung dung vào Chính sảnh.
Phụ tử Triệu Quang cũng cau mày về phía cửa, chỉ th một thiếu nữ vận y phục đỏ rực chậm rãi bước vào. Nàng vận xiêm y màu mận chín rực rỡ, trên thân thêu hoa văn Tứ Hỉ Như Ý. Tà váy dài chấm đất làm bằng lụa mỏng, những họa tiết uốn lượn được thêu bằng sợi tơ vàng, nổi bật trên nền vải đỏ chói. Chiếc áo khoác ngoài mỏng như cánh ve, cũng ểm xuyết hoa văn Tứ Hỉ Như Ý. Mái tóc dài được búi cao độc đáo, vài lọn tùy ý bu xuống mềm mại như tơ lụa. Cổ tay nàng đeo chiếc vòng được chế tác từ hổ phách và th kim thạch. Eo thắt dải lụa mềm mại, treo túi thơm thêu hình Như Ý, chân mang giày hoa thêu hồ ệp tinh xảo. Thiếu nữ này nhiều lắm chỉ chừng mười một, mười hai tuổi, dung mạo lại xinh đẹp động lòng , ngũ quan tinh xảo vô cùng. Nhưng thần thái kh hề lộ vẻ phù phiếm, ngược lại toát lên sự trầm ổn hiếm th.
Nhưng ều khiến ta kinh ngạc nhất cũng kh những ều này.
Nàng mỉm cười, từng bước tiến vào trong sảnh.
Triệu Quang kinh ngạc nàng, ba con trai cũng chợt ngồi thẳng , ánh mắt chăm chú theo dõi. Nàng càng tiến gần, Triệu Quang đột nhiên đứng bật dậy, hai mắt trừng lớn, bờ môi kh ngừng run rẩy, khẽ thốt lên một tiếng: “Mi nhi…”
Ba đệ Triệu Nguyên Giáp cũng đã sớm trợn mắt há hốc mồm.
Giống hệt! Dung mạo này quả thực quá giống Triệu Mi.
Mặc dù Tưởng Nguyễn chỉ thừa hưởng sáu bảy phần nhan sắc của Triệu Mi, nhưng ở phủ tướng quân nơi toàn nam nhân này, Tưởng Nguyễn lớn lên quả thật như tạc Triệu Mi. Ba đệ Triệu Nguyên Giáp đã nhiều năm kh gặp Triệu Mi, nhưng Triệu Mi trong ký ức của họ, chính là ở độ tuổi này, thích mặc một thân y phục đỏ rực, nhiệt tình như lửa, vừa cười vừa chạy, quấn l m vị ca ca cùng nhau cưỡi ngựa.
đã khuất, gương mặt bị phong ấn mãi mãi trong tâm trí, hôm nay th Tưởng Nguyễn, lại cảm giác như gặp lại cố nhân.
Mà nhận cú chấn kinh mạnh nhất, kh ai thể hơn Triệu Quang.
Khóe miệng động đậy, một câu cũng kh nói nên lời.
Ánh mắt Tưởng Nguyễn nhẹ nhàng lướt qua, thu hết vẻ mặt của bọn họ vào mắt. Đối với Triệu gia, thật ra cả kiếp trước hay kiếp này, nàng đều kh thật sự tiếp xúc. Khi nàng còn bé, Triệu Mi thường kể cho nàng nghe chuyện ở phủ tướng quân, kể về ngoại thô kệch cố chấp, m vị cữu cữu tính cách khác nhau, quãng thời gian vui vẻ sống cùng với những vị đệ và phụ mẫu này. Cho dù chỉ là lời miêu tả, Tưởng Nguyễn cũng thể tưởng tượng được đó là một bức tr vô cùng mỹ mãn.
Khi Tưởng Nguyễn luôn hỏi Triệu Mi: “Vì ngoại tổ phụ kh đến thăm chúng ta?”
Trên gương mặt Triệu Mi sẽ xuất hiện vẻ buồn bã: “Là nương kh tốt, nương đã phạm sai lầm, kh đáng được bọn họ tha thứ.”
Trước kia kh hiểu ý của Triệu Mi, hôm nay nghĩ lại, đó chỉ là một phụ nữ nội tâm khổ sở buồn rầu mà thôi. Trên đời này, còn nỗi bi ai nào hơn việc từ bỏ cốt nhục thân sinh, để sau đó nhận ra phu quân lại là một con sói hung ác?
Nàng sinh ra trong gia tộc văn thần, quen thuộc với cuộc sống đấu đá lẫn nhau. Còn Triệu Mi trước đây ở phủ tướng quân thì ngay thẳng chính trực, gì kh vừa lòng thì sảng khoái ra đấu một trận. Đáng tiếc kiếp trước đến cuối đời, nàng cũng kh cơ hội gặp lại của phủ tướng quân, chỉ nhận được tin tức cả nhà bọn họ bị tru sát.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngày hôm nay ở kiếp này, nàng đã chân chân thực thực đứng trên đất của phủ tướng quân.
Nàng mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Triệu tướng quân.”
Một câu “Triệu tướng quân” kéo suy nghĩ của Triệu Quang trở về. Thiếu nữ trước mắt, dáng vẻ đúng là giống Triệu Mi vô cùng, nhưng kỹ lại thì kh hẳn như vậy. Bề ngoài Triệu Mi nhiệt tình như lửa, nhưng thật ra tính tình ôn hòa mềm mại, sự hồn nhiên ngây thơ kh rành việc đời. Mà thiếu nữ này, rõ ràng cũng là váy đỏ, màu đỏ của lửa, nhưng mặc lên lại mang đến cảm giác mát lạnh của băng đá. Trong mắt nàng, chỉ th sự thâm trầm và tang thương kh hợp với tuổi. Mặc dù nàng cười dịu dàng, nhưng tính cách, quá lạnh, quá lạnh.
Nàng kh Triệu Mi.
“Vị cô nương là ai?” Tính tình Triệu Nguyên Phong nóng nảy nhất đứng lên. “Vì dung mạo lại giống tỷ tỷ ta như vậy?”
Trong m con trai của Triệu gia, tình cảm của Triệu Nguyên Phong và Triệu Mi là tốt nhất. Triệu Nguyên Giáp lớn hơn Triệu Mi mười m tuổi, trước giờ đều là trưởng thân thiết, mà Triệu Nguyên Bình th minh cơ trí, ngày thường mặc dù cưng chiều Triệu Mi, nhưng cuối cùng vẫn kh biết dỗ nàng vui vẻ như thế nào. Chỉ Triệu Nguyên Phong, tính tình tỷ đệ hai đều là nhiệt tình kh thích bị trói buộc, tuổi tác cũng kh chênh lệch nhiều, cưỡi ngựa trèo cây với nhau. Tình cảm của Triệu Nguyên Phong và Triệu Mi tốt như vậy, hôm nay chợt th Tưởng Nguyễn, trong lòng tự nhiên kích động kh thôi.
Tưởng Nguyễn mỉm cười một cái: “Tiểu cữu cữu?”
Triệu Nguyên Phong như bị sét đánh, lui về phía sau hai bước, chỉ vào Tưởng Nguyễn nói: “Ngươi gọi ta là cữu cữu?”
Biểu cảm của Triệu Nguyên Giáp và Triệu Nguyên Bình nhất thời thay đổi, kh thể tin Tưởng Nguyễn, thân thể Triệu Quang cũng chấn động vô cùng.
Tưởng Nguyễn bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của mọi : “Con là dùng d nghĩa Triệu gia phát cháo miễn phí, cũng là đích trưởng nữ của Tưởng gia, Tưởng Nguyễn.”
Nàng lại cười nói: “Theo như quan hệ thân sơ, con nên hành lễ với mọi .” Nàng nhẹ nhàng thi lễ, nói: “Nguyễn nương bái kiến ngoại tổ phụ, đại cữu cữu, nhị cữu cữu, tiểu cữu cữu.”
Triệu Nghị vẫn luôn giữ thái độ bàng quan cuối cùng cũng thốt lên: “Ngươi là cốt nhục của cô cô?”
luôn biết phụ thân y một vị , tức cô cô của y, nhưng vị cô cô này lại là cấm kỵ kh thể tùy tiện nhắc đến của Triệu gia. Thời ểm y sinh ra, cô cô đã kh còn ở trong phủ. Từ trước đến nay y chưa từng được gặp vị cô cô này, chỉ là nghe m.á.i nuôi và ma ma nói lại đôi chút. Hôm nay vị cô nương từng cứu y một lần kia, lại là con gái của cô cô?
Tưởng Nguyễn về phía y: “Đã làm đại biểu ca chịu cực khổ .”
Cha con Triệu gia đều nàng, kinh hãi đến mức câm nín, kh nói được lời nào.
Liên Kiều xoa nhẹ bàn tay của Chu ma ma. Chu ma ma hiểu ý, lập tức x lên phía trước quỳ gối khóc than. “Lão gia, lão gia, ngài còn nhớ lão nô kh? Lúc trước chính là lão gia và phu nhân để lão nô theo tiểu thư đến Tưởng phủ!”
“Chu ma ma?” Triệu Quang sửng sốt. Năm xưa, Triệu Mi khăng khăng gả vào Tưởng gia, thậm chí kh tiếc đoạn tuyệt quan hệ với Triệu gia. Ngày nàng thu thập hành lý rời phủ, và phu nhân đã gọi Chu trong phủ tới, dặn dò Chu theo bên Triệu Mi.
Thoáng chốc đã mười m năm trôi qua.
“ ngươi lại biến thành bộ dạng này?” Triệu Quang nhíu mày. Lúc trước Chu ma ma rời là một lành lặn, hôm nay th lại biến thành một mù, thân thể tr cũng kh tốt, tựa hồ là dáng vẻ bệnh nặng vừa mới khỏi.
“Chính là bị kẻ lòng dạ độc ác trong Tưởng gia hại ra n nỗi này!” Chu ma ma nức nở. “ nhà họ Tưởng hại tiểu thư, là tiểu tiểu thư đã nhặt được cái mạng lão nô trở về. nhà họ Tưởng kh chỉ hãm hại tiểu thư mà còn muốn hại con gái ruột của tiểu thư. Lão gia, ngài cứu tiểu tiểu thư !” Dứt lời, bà ta liền dập đầu lia lịa với Triệu Quang, vào khiến lòng vô cùng chua xót.
Tưởng Nguyễn lệnh Bạch Chỉ đỡ Chu ma ma dậy, về phía Triệu Quang. Biểu cảm Triệu Quang kinh hãi tột độ, sắc mặt chợt trở nên tái mét, cắn răng nói: “Tưởng Quyền!”
“Chính là thân sinh,” Tưởng Nguyễn đạm mạc đáp. “Tướng quân, xin hãy giúp Nguyễn nương một tay.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.