Trọng Sinh Thành Quỷ Tài Y Phi, Ta Đảo Lộn Càn Khôn
Chương 1
Mùi ẩm mốc và hương t.h.u.ố.c bắc rẻ tiền xộc thẳng mũi Lâm Vãn, kéo ý thức cô từ vực sâu tăm tối trở về. Cơn đau buốt từ lồng n.g.ự.c lan tứ chi, mỗi thở đều như hàng ngàn mũi kim châm chích. Cô mở mắt, trần nhà bằng gỗ mục nát, mạng nhện giăng tứ phía hiện , xa lạ đến hoang đường.
Đây phòng cấp cứu bệnh viện Trung ương.
Một dòng ký ức hỗn loạn, thuộc về cô, đột ngột ùa não bộ như thác lũ. Nàng Lâm Vãn, công chúa Nam Hạ quốc. Nước mất nhà tan, nàng và hoàng Lâm Nguyệt Thiền đưa đến Bắc Tề quốc làm vật hiến tế hòa bình. Hoàng Lâm Nguyệt Thiền xinh mỹ miều, ban hôn cho Thái t.ử Hách Liên Thành, một bước lên cành cao. Còn nàng, vì dung mạo kém sắc, tính tình nhu nhược, đẩy cho Chiến Thần Vương gia Cố Cảnh Uyên – kẻ mang danh chiến công hiển hách giờ đây một phế nhân, bại liệt, độc tố ăn sâu xương tủy, sống bằng c.h.ế.t.
Nguyên chủ c.h.ế.t vì một bát canh độc do chính nha cận bưng tới.
"Thật một cuộc đời t.h.ả.m hại," Lâm Vãn lẩm bẩm, giọng khàn đặc yếu ớt. Cô chống tay dậy, cơn đau ập đến khiến cô suýt ngã quỵ. Với trực giác một bác sĩ ngoại khoa hàng đầu, cô lập tức nhận đang trúng một loại độc tác dụng chậm, phá hủy hệ thần kinh và làm suy kiệt nội tạng.
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở . Một bà v.ú già mặt mày nhăn nhúm, ánh mắt chứa đầy sự khinh miệt bước , theo một tiểu nha tên Lục Châu, chính kẻ hạ độc nguyên chủ.
"Vương phi tỉnh ? Còn c.h.ế.t ? Mạng cũng lớn thật," Triệu ma ma bằng giọng a dua, đặt mạnh khay thức ăn xuống chiếc bàn cũ kỹ. "Ăn , ăn xong còn qua hầu hạ Vương gia đấy. Đừng giả c.h.ế.t nữa."
Bát cháo loãng toẹt, chỉ vài hạt gạo lềnh bềnh trong nước, bốc lên một mùi chua nhẹ. Lâm Vãn liếc mắt qua, khóe môi nhếch lên một nụ lạnh. Trong cháo thêm "gia vị" – một loại bột màu mùi, liều lượng nhỏ hơn hôm qua, đủ để tra tấn chứ g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lập tức.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ đang nhiều độc giả săn đón.
"Lục Châu," Lâm Vãn cất giọng, tuy yếu ớt mang một sự uy nghiêm thể giải thích. "Tay ngươi đang run."
Tiểu nha giật nảy , vô thức giấu tay lưng.
"Ngươi sợ cái gì? Sợ vạch mặt ngươi, sợ chủ t.ử ngươi sẽ g.i.ế.c ngươi diệt khẩu?"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trong-sinh-thanh-quy-tai-y-phi--dao-lon-can-khon/chuong-1.html.]
Sắc mặt Lục Châu trắng bệch. Triệu ma ma sừng sộ: "Vương phi năng hồ đồ gì ! Lục Châu một lòng vì , thể vu oan cho nó!"
"Vu oan?" Lâm Vãn khẩy. "Trong bát cháo Phệ Cốt Tán, mỗi ngày một ít, khiến cơ thể suy nhược, thần trí hoảng loạn, cuối cùng c.h.ế.t trong đau đớn mà Thái y cũng chỉ chẩn bệnh lao. Còn trong ấm bàn Dẫn Hồn Thảo, tác dụng kích phát độc tính Phệ Cốt Tán. Hai thứ , đều độc d.ư.ợ.c hiếm từ Tây Vực. Một tiểu nha như ngươi, lấy ?"
Từng lời Lâm Vãn như những nhát búa tạ nện tâm can Lục Châu. Triệu ma ma cũng sững sờ. Vị Vương phi giờ chỉ lóc, yếu đuối như con thỏ, hôm nay trở nên sắc bén và đáng sợ như ?
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì?, truyện cực cập nhật chương mới.
Lục Châu hoảng loạn quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa: "Nô tỳ ! Nô tỳ gì hết! Vương phi tha mạng!"
Lâm Vãn thèm ả , ánh mắt sắc như d.a.o găm thẳng Triệu ma ma. "Bà ai? Trắc phi Tô Cẩm Tú, Hoàng hậu?"
Triệu ma ma cứng họng. Bà ngờ vị Vương phi thể đoán . Tô Cẩm Tú, vốn một nữ t.ử xuất bình thường, gần đây bỗng nhiên trở nên nổi bật. Nàng tạo những thứ kỳ lạ như "xà phòng thơm", "gương thủy tinh", còn làm những bài thơ cho "thiên cổ tuyệt cú", lấy lòng Hoàng hậu và ban làm trắc phi cho Cảnh Uyên Vương, thực chất để giám sát và đảm bảo Cố Cảnh Uyên c.h.ế.t.
"Vương phi, đừng ngậm m.á.u phun !"
"Phun ?" Lâm Vãn chậm rãi dậy, từng bước xiêu vẹo ánh mắt vững như bàn thạch. Cô tiến đến mặt Triệu ma ma. "Mùi hương bà mùi Hoa Điêu Thất Nhật, một loại hương liệu chỉ trong cung. trong hương liệu lẫn một chút phấn cỏ Đoạn Trường. bình thường , nếu tiếp xúc với trúng độc mãn tính như , sẽ khiến độc tính bộc phát nhanh hơn. Các c.h.ế.t, từng giây từng phút đều c.h.ế.t."
Cô đột ngột tay, nhanh như chớp giật lấy cây trâm cài tóc Triệu ma ma, dí thẳng cổ Lục Châu. "! Ai chủ mưu!"
Mũi trâm lạnh buốt kề sát động mạch, Lục Châu sợ đến vỡ mật, lắp bắp khai tất cả. Quả nhiên Tô Cẩm Tú. Nàng Cố Cảnh Uyên sống, càng một chính phi ngáng đường.
" lắm." Lâm Vãn thu trâm về. "Bây giờ, mang bát cháo đến cho trắc phi các , đặc biệt mời nàng thưởng thức."
"Việc ... việc thể..." Triệu ma ma run rẩy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.