Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 127:
“Con cũng kh rõ nữa, bây giờ gửi cái gì cũng chậm rì à.” Giang Minh Ngạn cười nói: “Qua năm mới nhận cũng kh , kh ảnh hưởng gì đâu mẹ.”
Trần Lệ Phương gật đầu: “Sắp hết năm , chúng ta quyết định thực đơn cơm tất niên trước . Tiểu Giang thích ăn gì, hay miền Bắc các con món gì nhất định dịp Tết thì nói với mẹ, để mẹ học làm thử.”
Giang Minh Ngạn còn chưa kịp lên tiếng, thằng Mập Mạp đã giơ tay lên, lớn tiếng nói: “Thịt bà nội ơi! Chú út muốn ăn thịt ạ!”
Nghe vậy, Trương Huệ ôm bụng cười đến chảy cả nước mắt.
Giang Minh Ngạn phì cười: “Mập Mạp nói đúng, chú thích ăn thịt.”
Mập Mạp mong đợi bà nội. Trương Kiến Sơn đỡ trán: “ tính thằng nhóc này giống hệt thằng hai vậy nhỉ.”
Lưu Lị nghe vậy vẻ kh vui, nói một câu: “Đúng, là giống em hai đ!”
Trương Kiến Sơn lập tức biết nói hớ, vội vàng nhận sai: “ chỉ đùa chút thôi mà, em đừng giận nhé.”
“Ha ha, tại em tức giận chứ?”
Trương Kiến Lâm đang xem trò vui cười hề hề kh ngừng, vừa th ánh mắt mẹ quét qua liền ngậm chặt miệng.
Tết Nguyên đán đang đến gần, chị em c nhân trong xưởng đang ngóng ngày nghỉ lễ, khắp nơi nhà nhà chuẩn bị sắm sửa đón Xuân. Chính trong những ngày cận Tết , nhà Trương Huệ đón một vị khách quý, Chu Văn Phong, con trai của chú Chu Minh Sơn.
“Văn Phong, lại bất ngờ ghé chơi lúc này vậy cháu?” Trương Cao Nghĩa mặt tươi rói kéo Chu Văn Phong vào nhà, mời ngồi xuống ghế trường kỷ.
Chu Văn Phong rút mũ len, tháo găng tay, cười xòa đáp: “Sắp đến Tết , nhà máy bên cháu đã cho nghỉ sớm, cháu cũng về quê ăn Tết. Tiện đường qua huyện Vân Đỉnh, cháu liền ghé qua nhà chú Trương thưa chuyện và chúc Tết sớm ạ.”
Trương Cao Nghĩa mừng rỡ mời th niên ngồi xuống: “Thằng bé này, suốt cả năm trời cháu chẳng ghé thăm l một bận. Trong khi cha cháu còn ghé đây tới hai lần đ!”
Chu Văn Phong gãi đầu cười ngượng: “Vậy, cha cháu nói gì kh, rầy la cháu câu nào kh ạ?”
Cha lên tỉnh thăm, lúc về lại chẳng nói chẳng rằng mà cầm luôn cuốn sách trà trên tay . biết tỏng là lần này cha đã thất vọng đến cùng cực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-127.html.]
“Cha cháu cả đời dốc lòng vào việc thưởng trà, mà tổ tiên dòng họ Chu cũng gắn bó với nghiệp trà từ bao đời nay. Cháu là con trai nối dõi duy nhất trong nhà, lại nhất quyết kh chịu học theo, cha cháu l đó làm phiền lòng cũng là ều dễ hiểu thôi.”
“Chú à, cháu thật sự kh hứng thú với việc trà đạo, lại chẳng chút thiên phú nào, thì cứ cố sức hao phí thời giờ vào đó làm gì cho phí hoài chứ?” Chu Văn Phong mặt mũi cứ như sắp mếu đến nơi.
“Cháu nói những lời này với chú làm cái gì, chuyện cha con hai đứa, cứ về mà thủ thỉ riêng với nhau. Chú chỉ nói một ều, cha cháu vẫn nặng lòng với cháu lắm, cho dù cháu kh theo nghiệp trà thì cũng năng về thăm nom cha cho đạo. Chú là ngoài, lẽ ra kh tiện nói những lời này, nhưng sau khi mẹ cháu qua đời, chỉ trà và hai chị em cháu là còn khiến cha cháu bận tâm lo lắng trong quãng đời còn lại.”
“Chú Trương, cháu biết chú tấm lòng vàng ngọc, mở lời khuyên răn cháu, cũng là vì muốn tốt cho gia đình chúng cháu mà thôi.”
“Biết vậy là tốt .” Trương Cao Nghĩa chợt nhớ đến con gái: “À , cuốn sách trà của cháu đang ở chỗ con bé Huệ Huệ nhà chú đ. Cha cháu đã bảo, nếu Huệ Huệ học thuộc lòng hết, sẽ nhận con bé làm đồ đệ. Đến khi , Huệ Huệ mà học được tinh túy trà đạo của dòng họ Chu thì cháu đừng hối tiếc.”
“Cháu nhất định sẽ kh hối hận.” Chu Văn Phong cam đoan chắc nịch: “Từ nhỏ cháu đã chập chững bập bẹ đọc cuốn sách trà , chú coi, cháu giờ đã ngần này tuổi đầu mà vẫn chưa thuộc nổi một trang đây này.”
Trương Cao Nghĩa cười phá lên: “Đ là do cháu kém cỏi, chứ nào Huệ Huệ nhà chú.”
“Ôi chao, chú Trương, chú đừng nói khó cháu thế chứ ạ.”
“Kh tin cháu thì tới hỏi thẳng con bé Huệ Huệ thì rõ.”
“Nào, vậy thì ngay thôi.”
Hai chú cháu nói chuyện sách trà được một hồi lâu, Trương Cao Nghĩa liền dẫn Chu Văn Phong sang nhà Huệ Huệ.
“Huệ Huệ, em đọc sách trà đã đọc đến đâu ?”
Trương Huệ ngồi ngay ngắn trước bàn học, l tay chống cằm, ngáp dài một cái rõ to: “Dạ, về cơ bản là đã đọc xong xuôi ạ.”
“Cái gì cơ, Huệ Huệ, em đã đọc thuộc hết cả cuốn sách trà đó ư?” Chu Văn Phong kh thể tin được.
Trương Huệ liếc th niên một cái: “Ôi chao, hôm nay gió từ đâu lại thổi vị khách hiếm như tới đây thế này.”
Chu Văn Phong vào trong, liếc cuốn sổ tay đang mở trên bàn, th cô bé đã cẩn thận chép lại toàn bộ sách trà bằng chữ giản thể, nắn nót từng nét một: “Em chép lại một lượt như thế đúng là dễ đọc, nhưng dám khẳng định là đã học thuộc lòng toàn bộ ư?”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.