Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 135:
“Vậy thì cảm ơn chị Phương nhiều nhé, chờ hai đứa nó thành c, em nhất định sẽ bảo bọn chúng hiếu kính chị và rể thật tử tế.”
Nói chuyện thêm một lúc, dì Trần Lệ Phương tiễn đến tận nhà ga, sau đó mới chợ mua ít thức ăn quay về nhà.
Về đến nơi, dì Trần Lệ Phương khắp sân: “Huệ Huệ này, bố con đâu ?”
“Bố câu cá ạ.” Trương Huệ đáp.
“Cái này thật là! Y như rằng nghiện câu cá lắm kh bằng, cứ rảnh ra một cái là mất hút. Đúng là chẳng được việc gì, mẹ còn định nhờ giúp làm ít việc nhà.”
“Để con giúp mẹ nhé, bây giờ con cũng đang rảnh.”
“Kh cần con đâu. Con rảnh thì cứ vào đọc sách, nghỉ ngơi . Con gọi hai con đến đây giúp mẹ một tay.”
Trương Kiến Sơn kh ở sân nhỏ bên này, hiện tại duy nhất trong nhà này chỉ hai Trương Kiến Lâm.
Trương Kiến Lâm nghe th thì mặt mày phụng phịu, lúc nào mẹ cũng chỉ nhằm vào vậy kh biết.
Trương Huệ vào phòng làm việc một vòng, th hai em trai họ đang chăm chú làm bài tập thì lặng lẽ ra. Mẹ cô đang bận rộn trong bếp, lại còn nghe loáng thoáng mẹ đang mắng hai chuyện chưa đối tượng, Trương Huệ liền âm thầm chuồn mất.
Giữa tháng Giêng, những ngày này thân, bạn bè bình thường kh thời gian, nay đều tụ tập tới cửa nhà. Gia đình họ Giang ở thủ đô tuy kh là giàu bậc nhất, nhưng cũng là gia đình tiếng tăm, nên khách khứa cũng tấp nập kh kém.
“Ông Giang, gói hàng của nhà này!” Tiếng nhân viên bưu cục gọi vọng vào.
“Năm hết Tết đến mà bưu cục vẫn làm việc ?”
“ chứ, hôm nay là mùng bốn Tết , những cuối năm nghỉ lễ sớm đã bắt đầu làm trở lại. Khu chúng ta lại gần bưu cục, nên chắc c sẽ nhận được trước tiên.”
Trong phòng khách nhà họ Giang lúc này đang tụ tập hơn chục vị cán bộ đã về hưu, mọi ngồi quây quần uống trà, trò chuyện rôm rả.
“Mau mở ra xem là ai gửi cho nhà , Giang. Cả đời rong ruổi trong thành phố, thế mà vẫn họ hàng ở tận tỉnh ngoài gửi đồ về cho đ!” Một cụ trêu ghẹo.
“Họ hàng gì chứ! Nhà họ Giang chỉ mỗi nhà thôi, làm gì họ hàng xa xôi nào.” Một khác đáp lời.
Bà Văn Diễm Thu cười hiền: “ lại kh chứ? Là th gia đ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-135.html.]
“Cái gì?” Mọi ngạc nhiên.
“ nói là quan hệ th gia. Cháu trai út nhà ở tận huyện Vân Đỉnh kết hôn mà. Cháu dâu út của là đứa chu đáo, luôn nghĩ cho chúng , thường xuyên gửi đồ về biếu bà đ.”
Nghe vậy, cụ Hoàng, thân thiết với nhà họ Giang, liền vội vàng nói: “Mau mở ra cho xem với! Cái bánh quy lần trước gửi tới ngon lắm, bộ răng già này của còn ăn ngon lành kh kém gì th niên cả.”
“ kìa! Ông Hoàng bị mua chuộc chỉ bằng m món đồ ăn vặt đ thôi!” Đám phá lên cười ha hả.
Ai n cũng chằm chằm vào cái gói hàng lớn đặt giữa bàn, khó mà giấu được vẻ mong chờ. Ông Giang Trường An cũng muốn khoe khoang một chút, bèn bảo con trai tìm cái kéo tới.
Mở gói hàng lớn ra, bày hết các món lên bàn. Nào là bánh gối bọc lá chuối tây thơm lừng, nào là miến khoai lang do chính tay bà con n dân làm, lá trà khô, một hộp lớn đựng đủ các loại ngũ cốc và bột mè, thịt khô, lạp xưởng, cá muối được gói ghém cẩn thận trong gi dầu xếp đầy hai tầng. Lại còn các loại đồ ăn vặt do Trương Huệ đích thân làm, đựng trong hộp gỗ mộc mạc mà giản dị, gói hàng cẩn thận nên đồ ăn vặt bên trong kh hề bị vỡ nát.
“Trời ạ, quà năm mới phong phú quá chừng! Ông Giang, hai bà thật là phúc mà.” Một bà cụ trầm trồ.
“Đừng keo kiệt thế chứ, cho chúng ăn thử m món đồ ăn vặt kia !”
“Còn lá trà kia nữa, này già, vừa nãy hỏi muốn l hai lạng về nhà pha kh, còn nói kh cần. Bây giờ chắc là nhỉ?”
Giang Trường An ngửa mặt cười vang: “Từ từ đã nào, đừng như ăn cướp vậy chứ! Muốn ăn gì thì về bảo con cháu hiếu kính mà mua cho, đừng đến hưởng ké của như vậy.”
“Ông Giang, đừng keo kiệt thế chứ!”
Bà Văn Diễm Thu vẫy tay gọi con trai Giang Tùng tới, cất m thứ thịt khô, lạp xưởng vào trong bếp. Trên bàn lúc này chỉ còn lại lá trà và một hộp đồ ăn vặt khổng lồ ba tầng.
“Giang Tùng, con mang hai cái đĩa ra đây.”
“Dạ, con tới ngay.”
Giang Tùng hiểu rõ mẹ , lúc l đĩa còn thuận tay cầm thêm một cái kẹp gỗ.
Bà Văn Diễm Thu cầm chiếc kẹp gỗ, gắp mỗi loại đồ ăn vặt vài miếng ra đĩa, mời các bạn già nếm thử.
Cụ Hoàng kh khách sáo cầm ngay một miếng bánh quy: “Ừm, mùi vị vẫn thơm ngon như thế này mới là chuẩn chứ!”
Kh chỉ Hoàng mà m bà cụ khác trong phòng cũng thay phiên nhau tấm tắc khen ngợi, quả thực, đồ ăn tự tay làm ra thì khác hẳn, ngon hơn bao nhiêu thứ quà bánh bán ngoài cửa hàng.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.