Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 2:
Chu Chấn là nhà quê, nhờ mối quan hệ với con trai của Phó Xưởng trưởng Viên mà chui được vào làm việc ở Nhà máy gang thép. Kinh nghiệm làm việc còn non kém, chẳng chút quần chúng cơ sở nào, cũng kh ai chống lưng, vậy nên ta chắc c sẽ kh được phân nhà ở.
Chính vì căn nhà hồi môn của Trương Huệ mà hai mới sống êm đềm bên nhau được vài năm đầu.
Mãi đến sau này, vì cô kh sinh được con trai nối dõi, hai mới bắt đầu nảy sinh hiềm khích. Mẹ Chu Chấn luôn l cớ cô kh con trai để bóng gió chọc tức cô.
Khi bị sa thải vào cuối những năm 80, cô cùng Chu Chấn đã vất vả gây dựng sự nghiệp riêng. Nhưng cũng bởi vì cô kh con trai, nhà họ Chu cứ thế ngang nhiên muốn chiếm đoạt tài sản. Chu Chấn thậm chí còn con trai riêng với 'tiểu tam' bên ngoài, khiến cô phẫn uất, chia tài sản bỏ xứ mà .
Ở kiếp này, dù chết, cô cũng sẽ kh đời nào nhảy vào cái hố lửa mang tên Chu Chấn nữa.
Nếu kh, thì đúng là uổng phí cơ hội trời ban cho cô được sống lại vào đúng khoảnh khắc này.
Mặt trời đã ngả bóng về tây, xuyên qua ô cửa sổ phòng ngủ hé mở. Lớp sơn đỏ ở mép cửa sổ đã bạc màu, nứt nẻ lốm đốm qua bao nhiêu năm phơi nắng, để lộ ra màu gỗ mộc mạc bên dưới.
Cửa sổ đối diện một cây ngô đồng, những tán lá x tốt rậm rì chen chúc trên bậu cửa. Tấm kính cửa sổ trong suốt như một chiếc gương, phản chiếu bóng cây ngô đồng và ánh hoàng hôn rực rỡ.
Đây chính là khung cảnh đầu hạ tại Khu tập thể số hai của Nhà máy gang thép Vân Đỉnh vào những năm 70.
Và cũng chính là tuổi th xuân mười tám rực rỡ của cô!
Trương Huệ nằm trên giường, tựa đầu vào gối, nhắm mắt lại. Cô hít sâu, cảm nhận mùi hương mùa hè thoảng qua chóp mũi.
Bà Trần Lệ Phương hé cửa vào, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Con bé r này, ngủ mà kh biết đắp chăn à?”
Thuận tay đắp lại chăn cho cô, khép cửa sổ lại. Bà Trần Lệ Phương nhẹ nhàng rời .
Hàng mi dài cong vút như cánh bướm khẽ rung động trên gò má.
Cô hít một hơi thật sâu, tận hưởng từng khoảnh khắc này.
Năm ngoái Trương Huệ tốt nghiệp cấp ba, được nhận vào làm giáo viên ở trường tiểu học của Liên hợp gang thép Vân Đình. Sáng sớm hôm sau, mẹ Trần Lệ Phương gõ cửa gọi cô con gái dậy ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-2.html.]
Trần Lệ Phương con gái m lượt: “Hôm qua con ngủ sớm kh ăn tối, bữa sáng ăn nhiều một chút cho lại sức.”
Thằng Mập bốn tuổi ngồi bên cạnh, thoăn thoắt dúi quả trứng luộc vào tay Trương Huệ: “Cô ăn ạ.”
Trương Huệ bật cười, xoa xoa cái đầu nh tròn vo của thằng bé: “Cô phần , con ăn .”
Mẹ cô cưng chiều, cũng luộc riêng cho cô một quả trứng gà; trong nhà, chỉ cô và thằng cháu trai bốn tuổi là được hưởng phần như nhau.
Thằng Mập vui vẻ nhận lại trứng gà, thoả mãn ôm vào lòng.
Trương Huệ hiểu ý mẹ, vừa bóc trứng gà vừa dịu giọng: “Mẹ cứ an tâm, con kh đổi ý đâu. Chờ khi dịp thích hợp, con sẽ nói rõ mọi chuyện với Chu Chấn.”
“Con nói rõ là được.” Trần Lệ Phương âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng đã muộn , nên ra ngoài thôi.
Sáng sớm, cơn mưa lất phất giăng mắc. Đứng trên đỉnh đồi ngoại ô phía Bắc xuống, những mái nhà ngói xám xịt nép dưới chân núi, ểm xuyết giữa màu x non tơ của lộc non trên cành đào, mận, mai sau mùa hoa rụng.
Thị trấn nhỏ phía Nam chìm trong mưa sương mang theo chút thi vị Giang Nam. Những bóng thướt tha với chiếc ô gi dầu lướt trong làn mưa, khiến thị trấn nhỏ càng thêm quyến rũ.
Dáng cao ráo của Trương Huệ phớt lờ những ánh mắt dò xét lén lút của khác. Chiếc cằm hơi vểnh lên, toát ra vẻ kiêu ngạo đến độ chẳng ai dám tùy tiện tiến lại bắt chuyện.
Đây là thói quen cô rèn được ở kiếp trước, vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo thể giúp bản thân thoát khỏi nhiều rắc rối.
Sau khi đến trường an toàn, buổi sáng cô đủ các tiết học. Dạy xong tiết cuối, cô trở về văn phòng thì Thẩm Yến lên tiếng: “ kh tiết cuối nên tiện tay l giúp suất cơm.”
“Cảm ơn nha.”
“Kh gì đâu.” Thẩm Yến cười tủm tỉm: “Nếu thật sự muốn cảm ơn thì chia cho một ít tương nấm làm .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.