Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian

Chương 261:

Chương trước Chương sau

Trương Kiến Lâm ở một bên hỏi em gái: “Em bao nhiêu trà thế?”

hỏi làm gì?”

“He he, còn thể làm gì nữa, là để biếu quà chứ .”

“Trà từ cây mẹ vài cân, em chia cho hai cân. Còn trà cao cấp mua ở trà quán hai mươi cân, em cho năm cân.”

“Đủ , đủ , giữ lại cho cha uống với để nhà dùng , biếu tặng chỉ cần vài lạng thôi.”

Trà ngon đâu thứ rau bắp cải ngoài chợ, biếu tặng chỉ cần vài lạng một là đủ , nhiều trà như thế đủ để Trương Kiến Lâm dùng để giao thiệp một thời gian dài.

Ngày mai lên đường, sư phụ và cha cô đang ngồi uống trà chuyện trò. Ăn tối xong, Trương Huệ dắt con gái một vòng qu thôn để chào hỏi bà con chòm xóm.

Đến nhà Chu Diệp, Chu Diệp đưa cho cô ba cân mật ong rừng: “Mật ong rừng này là chị rừng l đ, tốt lắm, em đừng đem cho khác, cứ giữ lại mà uống.”

“Dạ được, em cảm ơn chị.”

“Đừng khách sáo, sang năm gặp lại nhé.”

Sáng hôm sau, dậy ăn sáng xong, họ liền xuống núi luôn. Xuống núi tất nhiên nh hơn lên núi một chút. Chị dâu Lục hỏi: “Sang năm chúng ta còn đến đây nữa kh?”

“Đến chứ ạ.”

Chị dâu Lục thở dài một tiếng: “May mà còn một năm nữa mới đến, bây giờ cứ nghĩ đến việc lên núi nhọc nhằn thế nào là bắp chân đã th mỏi nhừ .”

Chị dâu Lục nói thêm: “Thôn Chu Gia tuy hơi xa nhưng phong cảnh trên núi thì đẹp tuyệt, kh khí lại trong lành, rau trồng ở đây vẻ ngon hơn những nơi khác nhiều.”

Trương Huệ cười khẽ: “Lúc về thủ đô chắc tuyết đã tan , chúng ta cũng sẽ trồng thêm ít rau cải trong vườn nhà.”

biết trồng rau đ.” Chị dâu Lục cười nói.

Chiếc xe khách đã đến, Trương Huệ trước bế con gái lên xe. Cả đường xóc nảy, giữa trưa thì đến huyện Vân Đỉnh.

Trên đường Hàm Hàm qu khóc vì đói bụng, vừa về đến nhà, đặt hành lý xuống là Trương Huệ liền nấu một bát mì nóng hổi cùng hai quả trứng rán vàng ươm cho con gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-261.html.]

“Con bé này, ăn nhiều như vậy thì buổi tối đừng ăn nữa nhé, uống một ly sữa là được .”

“Con muốn ăn mà.” Hàm Hàm kh vui.

“Chưa đặt đũa xuống đã nghĩ đến bữa tiếp theo , kh biết cái tính tham ăn này giống ai đây kh biết.”

Trần Lệ Phương liếc mắt con gái một cái: “Con còn kh cho con bé kêu đói à. Hồi con còn nhỏ, gia cảnh khó khăn đến thế cũng bao giờ mẹ để con đói đâu.”

Trương Huệ im lặng. Hàm Hàm cười tít mắt, biết bà đang giúp liền chạy tới líp nhíp gọi bà ngoại thân thương.

Trương Huệ bĩu môi, mẹ cô xem, vui mừng đến thế là cùng.

Hôm nay mới mùng tám, Trương Huệ kh vội về thủ đô, ở lại trong nhà nghỉ ngơi vui thú, lo chuyện bếp núc, tr nom con bé. Thỉnh thoảng cô còn lên núi dạo một vòng, trên núi nấm rừng đã mọc lác đác.

Một tuần sau, mợ n bảo họ về quê chơi hai hôm. Trần Lệ Phương đồng ý, cũng vừa hay chị dâu Lục đỡ đần việc tr nom cháu nhỏ.

Ba lớn mang theo hai đứa bé xe khách về đại đội Hồng Mương. Mười giờ sáng đã đến c xã, chưa vội tìm mợ, bọn họ về nhà trước.

Hai em họ ra đời làm ăn được gần hai năm, kinh tế nhà mợ đã khấm khá lên tr th. Minh chứng rõ ràng nhất cho sự đổi thay , chính là m miếng thịt khô tảng lớn đang treo lủng lẳng trên xà nhà.

Hồ Tú vừa nấu cơm vừa nói: “Căn nhà ngói bùn này đã khá cũ , em và Trần Giác bàn bạc với nhau, trong nhà bây giờ cũng của ăn của để, dành dụm thêm dăm ba đồng nữa cất một căn nhà gạch đàng hoàng.”

Thật ra cũng thể sửa chữa, nhưng Trần Giác nghĩ nếu sửa lại căn nhà ngói bùn như trước thì e rằng kh đáng c.

Trần Lệ Phương ủng hộ: “Các em tính toán thế là đúng , muốn xây thì xây rộng một chút, chứ chỉ xây hai ba gian nhỏ thì sau này Trần Dương với Trần Lập kết hôn sinh con sống cho tiện.”

“Đúng vậy, em trai chị cũng nói thế.”

Trần Lệ Phương nghĩ nghĩ: “Nếu các em kh đủ tiền cất nhà thì để chị bàn với nhà Huệ Huệ mượn cho các em một ít.”

Hồ Tú càng thêm tươi tắn: “Nếu cần nhất định sẽ nói với chị ngay.”

Buổi trưa ăn thịt xào ớt, bí đỏ non xào rau cải x và c trứng gà rau củ.

Khi cơm nước vừa xong xuôi, Trần Giác mới làm về đến nhà. th bọn họ, lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “M tháng kh gặp, Hàm Hàm càng ngày càng xinh đẹp, cả đại đội này, kiếm đâu ra một cô bé nào xinh xắn, đáng yêu hơn Hàm Hàm chứ!”

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...