Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 29:
Trong đầu Trương Huệ chợt hiện lên những ểm tốt của Giang Minh Ngạn, đối diện với khuôn mặt tuấn tú ở sát bên, cô vô tình buột miệng nói hết những gì đang nghĩ.
Giang Minh Ngạn bật cười, ánh sáng lấp lánh trong mắt còn rực rỡ hơn cả nắng hè hôm nay.
cố ý đưa tay khẽ chạm vào mặt cô, nói: “Từ nay trở , em là đã nơi chốn, cũng vậy.”
Trương Huệ còn chưa kịp định thần, Giang Minh Ngạn đã lùi về sau m bước, đứng thẳng , cười nói: “Hôm nay chúng ta thành yêu, một dạo nữa đính hôn, tr thủ sang thu là cưới hỏi luôn nhé.”
“Ái chà, nh quá.”
“Kh nh đâu, em xem ta , thành đối tượng chưa đầy một tháng đã tổ chức đám cưới còn gì.”
“Em chẳng bận tâm đâu, em vẫn th nh quá đỗi.” Huống hồ, nhà và nhà Chu Chấn vốn đã khác biệt.
Giang Minh Ngạn tự đắc, hai tay đút túi áo, ung dung phía trước. Trương Huệ bước chậm rãi phía sau, vừa vừa cố khuyên nhủ đừng quá vội vàng tính chuyện tương lai.
“Em đường mà kìa.”
Trương Huệ lùi chân lại, giẫm một hòn đá nhỏ nên đứng kh vững, may mà được Giang Minh Ngạn kịp thời kéo lại.
Trương Huệ bật cười khúc khích, Giang Minh Ngạn cũng nhoẻn miệng: “Nắng chang chang thế này, chúng ta cứ lang thang trên đường mãi, em muốn ghé đâu kh?”
“ chứ.” Trương Huệ quả thực nơi muốn đến.
Trương Huệ đưa đến ngõ Bạch Dương. Hôm nay bà cụ kia kh ngồi ở đầu ngõ, thế là Trương Huệ thẳng vào khu phế liệu.
“ hai Dương ở đây kh ạ?”
“ chứ, Trương Huệ. Hôm nay muốn chọn mua món gì vậy?”
“Để xem thử đã ạ.”
Dương Thụ biết thừa nhưng vẫn cố tình hỏi: “Là đối tượng của cô đ à?”
Trương Huệ gật đầu, giờ thì quả thật đã là đối tượng của cô .
“Chào hai Dương, là Giang Minh Ngạn.”
Làm quen xong, Dương Thụ nói sáng nay thu được nhiều đồ lắm, vẫn chưa kịp phân loại. bảo hai cứ vào xem, ưng món nào thì mang ra tính tiền là được.
“Hai cháu cứ xem từ từ nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-29.html.]
Trương Huệ tiến vào căn phòng lần trước, đống gi vụn trong góc đã được dọn dẹp sạch sẽ.
“Chúng ta sang phòng bên cạnh xem thử.”
Trương Huệ nghiêm túc, mở từng cuốn sách phủ bụi trên kệ ra xem. Dù kh am hiểu sách và tr cổ vật, nhưng cô vẫn thể nhận ra mặt chữ.
Giang Minh Ngạn theo cô một lát, cũng đoán được ý định của cô. Trương Huệ đặt lại cuốn sách cũ vừa xem, thì Giang Minh Ngạn lại cầm nó lên.
Để làm gì vậy? Trương Huệ dùng ánh mắt hỏi .
“Đây kh sách th thường, đây là một tập trong bộ Tứ Hiền Sơn Thủy.”
Giang Minh Ngạn mở cuốn sách ra. Lúc này, Trương Huệ mới chợt phát hiện, hóa ra đây là một cuốn tr chữ gấp. Những dòng chữ dày đặc kia vốn là lời bạt.
Cô thầm nghĩ, bức tr này lại quá nhiều chữ, hoàn toàn ngược với những bức tr minh họa thường th trong sách.
Giang Minh Ngạn cẩn thận mở toàn bộ bức tr ra: “Thời Dân Quốc, bức tr chữ tiếng tăm này đã từng xuất hiện trong cuốn Dương Long Hữu Sơn Thủy, sau đó được biên soạn vào bộ Tr chữ niên đại được lưu truyền qua các thời kỳ.”
Giang Minh Ngạn kh tài nào ngờ được, lại thể tìm th nguyên bản của nó trong khu phế liệu của một huyện nhỏ vùng nội địa Tây Nam.
“ lại biết?” Trương Huệ tò mò hỏi.
Giang Minh Ngạn mỉm cười giải thích: “Mẹ thích những thứ này. Nhà cuốn Tr chữ niên đại được lưu truyền qua các thời kỳ xuất bản năm 1963, đã từng th nó trong sách.”
Thảo nào.
Trương Huệ vội vàng giục: “ mau xem thử , còn thứ gì biết nữa kh?”
“M bức tr chữ này chắc là giá trị lắm kh?” Giang Minh Ngạn tiếp lời.
Trương Huệ nhỏ giọng nhắc: “Biết thì đừng nói toạc ra miệng chứ.”
“Những món bảo vật như thế này cũng chỉ thể nhặt được ở huyện Vân Đỉnh thôi. Nếu ở thủ đô, nhiều sành sỏi đồ cổ, nếu thật sự món đồ giá trị thì đã sớm bị họ tìm ra hết .”
Kiến thức về tr chữ cổ của Giang Minh Ngạn cũng hạn. Hai cứ thế cùng nhau như săn tìm bảo vật, cẩn thận lục lọi từng cuốn sách vở, từng xấp gi vụn trong phòng, nhưng rốt cuộc lại kh tìm được thêm thứ gì đáng giá.
Thời gian kh còn sớm, Trương Huệ dù vẫn còn muốn xem thêm, nhưng đã bị Giang Minh Ngạn kéo ra ngoài. nói: “Để lần sau chúng ta quay lại.”
“Lần sau quay lại thì e rằng những món đồ quý giá sẽ bị khác hốt mất hết .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.