Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 306:
M ngày sau, thịt khô đã phơi xong, Lâm Tây đích thân tới l, ngay trong ngày liền cắt một miếng để đầu bếp trong nhà chế biến.
Kh thêm bất kỳ gia vị nào khác, chỉ rửa sạch miếng thịt khô cho vào nồi hấp chín, thái lát ra ăn ngon tuyệt.
“Hương vị khác hẳn luôn.”
Miền Nam cũng đồ khô, nhưng so với vị mặn ngọt th tao thường th ở đó, thịt khô của nhà họ Giang lại mang một hương vị tê cay nồng, thơm lừng mùi tiêu đặc trưng.
Lâm Tây vừa ăn vừa khen: “Em thích ăn món sườn tê tiêu này lắm, ngon quá mất.”
Hà Khang Hoa cũng đỗi hài lòng.
Lâm Tây ăn đến thỏa mãn: “Năm sau nhà cũng học làm món này mới được.”
Năm nay thì kh kịp nữa . Hôm sau, Lâm Tây lại chạy đến nhà họ Giang, dùng đủ lời ngon ngọt để dỗ dành Trương Huệ l thêm m cân thịt khô nữa.
Dịp Tết Nguyên đán, Hà Khang Hoa và Lâm Tây đến nhà họ Giang chúc Tết, mang theo nhiều quà cáp hậu hĩnh. Trẻ con đều được lì xì những phong bao đỏ chót, còn Lâm Tây thì tặng Trương Huệ một chiếc túi xách hàng hiệu nhập từ nước ngoài.
Trương Huệ kh hỏi giá, cười tươi nhận l.
Lâm Tây nói: “Chị kh biết em thích gì nên chọn đại thứ chị ưng ý nhất, đợi khi nào cơ hội chúng ta sẽ đích thân đến cửa hàng chọn lựa sau.”
Trương Huệ nghĩ thầm, khi mất vài năm nữa chứ.
Khoảng thời gian này Trương Huệ cũng chẳng rảnh rỗi m, cô đăng ký tất cả đồ cổ trong kho riêng của . Còn những món mẹ chồng tặng thì đương nhiên kh thể động vào. Cô tự dùng tiền riêng mua về, lập d mục phân loại theo mức độ quý hiếm, để khi nào thuận tiện sẽ đưa cho nhà Lâm Tây đấu giá.
những bảo bối này trong tay, Trương Huệ chưa bao giờ cảm th nhà thiếu thốn tiền bạc. Sau này cơ hội thì trả lại cho Lâm Tây là được.
Đầu năm mới, Giang Minh Ngạn thi nghiên cứu sinh thuận lợi. vốn kiến thức lý thuyết vững vàng và kinh nghiệm thực tế phong phú, nên chẳng gì đáng lo ngại mà đã trúng tuyển vào Đại học Th Hoa d tiếng.
Đến kỳ nghỉ hè, sẽ đến đơn vị làm thủ tục, sau khi khai giảng thì cùng vợ đến trường học.
Lúc trước Trương Huệ vào trường đã thu hút kh ít bạn học nam l lòng, cuối cùng vẫn là Giang Minh Ngạn ngày nào cũng đến đón vợ tan học, mới khiến cho những kẻ ý đồ xấu muốn chia rẽ vợ chồng họ nản lòng.
Sau khi Giang Minh Ngạn đến trường học, dáng vẻ khoác áo phong độ lập tức làm kh ít bạn nữ trẻ thầm thương trộm nhớ. Giang Minh Ngạn c khai nói đã gia đình cũng chẳng thể ngăn cản những bóng hồng si mê vây qu.
Một ngày cuối tuần, Giang Minh Ngạn đang ở nhà làm bài tập mà thầy giáo giao. Trương Huệ đưa con đến nhà tổ thăm Thược Thược, ăn trưa xong thì lại đưa con về nhà. Đúng lúc , cô th một cô gái trẻ mặc váy trắng, tết hai b.í.m tóc đang gõ cửa nhà họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-306.html.]
Chú Khải mở cửa, đứng bên trong hỏi cô ta tìm ai.
“Xin chào, cháu là Mạnh Linh, đàn em của Giang, thầy giáo dặn cháu đến đưa sách cho ạ.”
Biết cô ta tìm chủ nhà, chú Khải đánh giá cô ta một lượt: “Cô đưa sách cho , mang vào giúp cô.”
Mạnh Linh nắm chặt sách trong tay: “Kh đâu ạ, cháu sẽ tự đưa cho Giang.”
Mạnh Linh kiên trì, chú Khải cũng đành chịu: “Vậy thì mời cô vào.”
Chú Khải gọi thím Vạn đến dẫn đường, còn lén nháy mắt ngụ ý với thím Vạn.
Vợ chồng chủ nhà đều lớn lên xinh đẹp, m năm nay thím Vạn cũng đã ra một vài ều. Bà cười nhưng trong lòng kh cười, Mạnh Linh: “Cô theo .”
Mạnh Linh theo qua cửa, tiến thẳng vào sân. Thím Vạn bảo cô ta đợi ở ngoài.
Thím Vạn một vào phòng làm việc, nói với Giang Minh Ngạn tìm .
Giang Minh Ngạn: “Ai tìm ?”
“Cô nói là đàn em của .”
Giang Minh Ngạn đứng lên lắc đầu: “ làm gì đàn em?”
Trong lòng thím Vạn càng thêm chắc c, cô bé kia ý đồ khác.
Giang Minh Ngạn ra khỏi phòng làm việc, Mạnh Linh vui mừng nói: “Đàn Giang, kh ngờ nhà lớn như vậy, suýt nữa thì em bị lạc .”
“ một sân chính với một sân tường thì lạc kiểu gì?”
Mạnh Linh tủm tỉm cười: “Đây là lần đầu em đến mà.”
Giang Minh Ngạn khẽ nhíu mày: “Cô đưa sách cho .”
Mạnh Linh ôm sách trước n.g.ự.c cười duyên: “Giáo sư Lý nói đàn Giang nên đọc cuốn sách này, em liền mang đến cho đàn Giang. Đàn Giang cảm ơn em thế nào đây?”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.