Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 311:
Trong nhà hai con trai. Trước đây, khi Minh Thăng thuận buồm xuôi gió ở cục cơ khí c nghiệp thứ tư, mọi đều nghĩ sau này dù kh lên được chức bộ trưởng, thì ít nhất cũng còn hy vọng làm cục trưởng.
Giờ đây, Minh Ngạn từ bỏ c việc, bắt đầu học lại, thực sự là một bước cờ đầy mạo hiểm nhưng lại sáng suốt. Nếu bước này thành c, triển vọng phát triển trong tương lai của nó còn vượt xa cả Minh Thăng.
Hai đứa con trai và cả con dâu đều tiền đồ xán lạn như thế, Giang Tùng kh khỏi lộ rõ vẻ tự hào. Giang Trường An đã tinh ý nhận ra ều đó.
“Cả Minh Thăng và Minh Ngạn đều cố gắng như vậy, con làm cha mà lại cứ l b thế này đến tận khi về hưu ?”
“Ôi cha ơi, con trai cha còn tận mười năm nữa mới nghỉ hưu cơ mà.” Giang Tùng dí dỏm đáp.
“Hừm, biết thế là tốt. Bây giờ gia đình đang phát triển kh ngừng, con làm gương cho con cái chứ.”
“Vâng, con biết cha.” Giang Tùng ngoan ngoãn đáp.
Sau khi Giang Minh Ngạn , Trác Gia Vĩ cũng nh chóng lên đường. Ông sang đó giúp Giang Minh Ngạn ổn định chỗ ở. Chờ thu xếp xong xuôi mọi việc, sẽ quay lại trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc.
Vợ chồng Giang Minh Thăng và Tô Đường đã bàn bạc với Trương Huệ, rằng họ chuẩn bị chuyển về nhà tổ.
Trương Huệ liền giữ lại: “Chờ Trác Gia Vĩ quay lại, cả vẫn sang đây mà. Hay là chị cứ ở lại luôn . Cuối năm nay bọn em , chị dọn về sau cũng được.”
Hàm Hàm ôm eo bà nội, phụng phịu nói: “Bà nội đừng dọn mà, mùa hè ở đây mát mẻ lắm.”
Phan Lạc Tinh cười hiền: “Sân nhà m đứa nhiều cây cối, hoa cỏ um tùm như vậy, đương nhiên mùa hè mát .”
Bởi lời giữ chân của Trương Huệ, cả nhà liền ở lại, tiếp tục sống những ngày tháng sum vầy hạnh phúc.
Cuối tháng Tám, Trác Gia Vĩ trở về. Ông kể với Trương Huệ rằng đã thuê được một căn nhà nhỏ hai tầng, cách trường học chỉ một con đường. Nhà sáu phòng, đủ chỗ cho mọi ở thoải mái.
Trương Huệ gật đầu: “Chú vất vả quá .”
“Đây là ều nên làm mà.” Trác Gia Vĩ đáp.
Trương Huệ bảo Trác Gia Vĩ nghỉ ngơi hai ngày. Hai ngày sau lại là cuối tuần, lớp học tiếng Đức tại gia lại tiếp tục.
Sau khi Giang Minh Ngạn , Giang Minh Thăng là học tiếng Đức nh nhất, tiếp đó là Hàm Hàm, sau đó mới đến lượt Trương Huệ, hai em Giang Sâm và Giang Phong. Còn chị dâu Lục thì học kém nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-311.html.]
Nhưng chị dâu Lục cũng chẳng l làm vội vàng. Hiện tại, cô đã học được một số câu giao tiếp th thường, ví dụ như hỏi đường, hỏi giá cả, mặc cả, mua rau, mua thịt…
Ba mẹ con Trương Huệ chuẩn bị ra nước ngoài. Trương Cao Nghĩa và Trần Lệ Phương nhớ con gái và các cháu nên đợi đến kỳ nghỉ đ là hôm sau lập tức lên đường đến thủ đô.
Trương Huệ th cha mẹ thì vô cùng vui mừng: “ cha mẹ kh báo trước một tiếng, để con bảo chú Khải đón cha mẹ?”
“Quen , cũng chẳng lần đầu đến, kh cần con đón đâu.”
Bà Trần Lệ Phương vừa vào đến nơi đã hỏi: “Nghe nói dạo này con đang học tiếng nước ngoài kh?”
“Vâng, tuy chút khó khăn, nhưng con vẫn tiếp thu được, đủ để lại, giao tiếp hay mua bán đồ đạc.”
“Vậy là tốt .”
Bước vào cổng, vượt qua chiếc cửa thùy hoa chạm trổ, m Giang Trường An đang quây quần chơi mạt chược trong nhà.
th th gia tới, bà Phan Lạc Tinh lập tức đứng dậy, niềm nở nói: “Mời chị th gia vào nhà ngồi. Trong nhà ấm áp lắm, ôi, mới hôm qua với Giang còn nhắc về hai , muốn mời hai đến Bắc Kinh ăn Tết.”
Ông Trương Cao Nghĩa cười ha hả: “Kh cần chị mời chúng cũng tự mò tới .”
“Dạ, nhớ bọn trẻ lắm chứ!”
“Đúng vậy, nghĩ đến cảnh Huệ Huệ một dắt díu ba đứa nhỏ ra chốn xứ , lòng lại cứ bồn chồn kh yên, sợ chúng nó bị ta bắt nạt.”
“ cũng lo lắng như chị vậy, nhưng nghĩ lại thì kh còn sợ nữa, Lâm Tây đã giới thiệu Gia Vĩ , Gia Vĩ giúp sức, mọi chuyện chắc c sẽ đâu vào đ.”
Sau khi nghe th gia kể về Trác Gia Vĩ, nỗi lòng lo lắng của Trương Cao Nghĩa cũng nhẹ nhõm phần nào.
“Vậy là phiền Trác .”
“ khách sáo quá, kh dám nhận đâu ạ.” Trác Gia Vĩ cung kính cúi đầu.
Hàm Hàm và hai em Giang Sâm, Giang Phong chưa hình dung được rõ ràng thế nào là ra nước ngoài. Dù thì cũng cha mẹ bên cạnh, bà ngoại đến chơi, khi nhắc đến chuyện nước ngoài thì chỉ dặn dò bọn chúng ra nước ngoài là nghe lời cha mẹ, đừng chạy nhảy lung tung kẻo lạc lối.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.