Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 32:
Giang Minh Ngạn cũng chẳng tức giận, cười nói: “Dám cười nhạo à, xem ra các chẳng thèm món tương thịt xào nấm của .”
“Ái chà, đừng mà!”
“ đến nhà mẹ vợ tương lai ăn ngon uống sướng, chúng kh được ăn ké chút tương thịt xào nấm nào ?”
“Giang Minh Ngạn chẳng tử tế chút nào, lúc trước vợ hỏi thăm về , còn nói tốt cho đó.”
Hồng Minh tính cách hòa nhã, lúc trước Trương Kiến Lâm tìm ở nhà máy cơ khí thủ đô hỏi thăm về Giang Minh Ngạn, đầu tiên tìm đến chính là Hồng Minh vì dễ nói chuyện.
“Cảm ơn lòng tốt của , sáng mai sẽ chia cho một thìa để ăn với màn thầu.”
“Ha, keo kiệt thế, đây đâu tác phong của Giang Minh Ngạn .”
Giang Minh Ngạn nghĩ thầm, sau này đã là sắp lập gia đình, vợ con, đương nhiên cần chi tiêu dè sẻn chút.
Trương Huệ lại còn thích sưu tầm tr thư pháp và đồ cổ gì đó, mẹ là rõ, cái sở thích này tốn kém lắm.
Trong khu nhà gia đình xưởng thép, Trương Huệ đang cẩn trọng xem xét những món đồ quý được. M hôm nay Giang Minh Ngạn cùng, cô đã tìm được tổng cộng năm bức tr thư pháp, ba món đồ sứ nhỏ và một chiếc trâm cài đầu hình phượng.
Gộp tất thảy những thứ này lại cũng chưa đầy một ngăn kéo, nhưng Trương Huệ vẫn hài lòng. Thời gian còn dài mà, cứ từ từ tìm kiếm đồ tốt.
Cái tủ lớn như vậy, nhất định chất đầy những báu vật quý giá.
Trong tủ nhiều kẹo sô cô la, nhưng m hôm nay Trương Huệ ăn chẳng được là bao, nghĩ mà buồn lòng.
“Cốc cốc cốc.”
Mẹ cô gõ cửa.
“Trương Huệ, tắt đèn ngủ con.”
“Dạ.”
Trương Huệ xoay tắt đèn, tiếng bước chân ngoài cửa cũng xa dần.
Nằm trên giường, Trương Huệ nhắm mắt lại, vẫn còn suy nghĩ. Tuần này sau khi thi xong là được nghỉ hè , nhất định về nhà một chuyến.
Trương Huệ nhớ mang máng vào đầu những năm một nghìn chín trăm chín mươi, tờ báo của tỉnh đăng một tin nói ngọn núi nhỏ phía sau xã của được liệt vào d sách khu bảo tồn dược liệu quý hiếm, bởi khí hậu đặc trưng của ngọn núi hợp cho cây nhân sâm phát triển.
Tin tức này còn kèm theo một bức ảnh chụp thung lũng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-32.html.]
Nếu thể tìm th thung lũng trên báo thì tốt biết m, như vậy cô sẽ thể dành dụm một ít nhân sâm dùng dần, mà chẳng cần lo chúng sẽ hao mòn dược tính nếu cất giữ trong kh gian riêng của cô.
Kỳ thi cuối kỳ sắp đến gần, những ngày này giáo viên trong trường kh được phép về sớm, dành cả buổi chiều để phụ giúp trong phòng in roneo.
Trương Huệ và Thẩm Yến hợp tác, Trương Huệ phụ trách chép bài thi trên gi dầu, Thẩm Yến phụ trách in roneo, bận rộn hai ba buổi chiều mới hoàn thành c việc.
Đến giữa chiều, tay Trương Huệ cũng đã mỏi nhừ.
Tay Thẩm Yến thì dính đầy mực in: “Trời đất ơi, cuối cùng cũng in đủ , đợi đến khi được nghỉ hè chắc sẽ nằm ườn ở nhà nửa tháng trời.”
“ kh nằm ườn được, về quê thăm mợ.”
“Về quê thì tốt quá , đến lúc đó bắt hai con cá ăn, tươi ngon ngọt lành.”
Trương Huệ cười nói: “Cá to mà còn thì đến lượt chúng ta bắt ?”
Thẩm Yến thở dài: “Cũng đúng, m con tép riu, con tôm nhỏ trong s cũng bị bọn trẻ con trong làng vớt lên nướng hết cả .”
Hai thu dọn xong, vừa trò chuyện vừa rời khỏi trường. th một , Thẩm Yến bỗng nhiên cao giọng: “Đến rước cô Trương của chúng ta đó!”
Giang Minh Ngạn cười nói: “Hôm nay các em tan tầm hơi trễ.”
Trương Huệ bước nh hai bước, hỏi: “ đợi lâu chưa ạ?”
“Kh , vừa tới thôi.”
Thẩm Yến chậc lưỡi: “Hai cứ chuyện trò , về nhà trước đây.”
“Hẹn gặp lại.”
Sau khi Thẩm Yến rời , Trương Huệ mới đến: “Cái túi lớn này là gì vậy ?”
“ đã gọi ện nhờ trai gửi đồ, bạn tiện đường c tác từ Bắc Kinh đến tỉnh thành, nên thuận tay mang qua cho . Hôm nay mới nhận được.”
“Mang cái gì mà bí mật vậy?”
“Về nhà mở ra là biết ngay thôi mà.”
Giang Minh Ngạn nhờ trai gửi một ít thịt bò khô và sữa bột. Chị dâu chu đáo, biết em chồng chắc c sẽ kh ăn một , nên kh chỉ chuẩn bị thịt bò khô và sữa bột, mà còn cẩn thận gói ghém thêm nào là kẹo sữa, sữa viên, sữa mạch nha… đủ thứ đồ ngon.
Chưa có bình luận nào cho chương này.