Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian

Chương 321:

Chương trước Chương sau

Trương Huệ vào nhà, phòng khách và gian bếp đã được chị dâu Lục thu dọn tinh tươm. Chị dâu Lục báo trong nhà đã hết gạo, tối nay chỉ còn mì để nấu.

“Được , chị cứ liệu cơm gắp mắm mà làm nhé.”

Trương Huệ mệt mỏi ngồi trên ghế sô pha, tựa đầu vào vai Giang Minh Ngạn: “Chao ôi, em kh ngờ nhờ con gái mà chúng ta lại quen biết được bao nhiêu tài giỏi đến thế.”

Giang Minh Ngạn khẽ cười: “Đó là bởi em dạy dỗ con gái chu đáo, nếu kh con bé cũng sẽ chẳng được tính cách hoạt bát, đáng yêu như bây giờ.”

Trương Huệ nghe vậy cũng bật cười khúc khích.

Sau bữa tiệc bánh chưng tưng bừng này, chẳng m chốc kỳ nghỉ hè đã tới. Cả nhà quyết định tự lái xe đến các nước Châu Âu du ngoạn.

Để chuẩn bị cho chuyến du hí này, Trương Huệ còn đặc biệt sắm một chiếc máy ảnh mới tinh.

Cả nhà tự lái xe từ Đức, qua Amsterdam, Brussels, Paris, thẳng tiến đến Luân Đôn. Khi đặt chân tới xứ sở sương mù, Trương Huệ còn đặc biệt ghé thăm trường của hai em Hà Trạch Duệ và Hà Trạch Vận, con trai của Lâm Tây.

May mắn làm , vừa hỏi thăm là đã tìm th ngay.

lẽ thời , du học sinh Trung Quốc ở nước ngoài kh nhiều, mà hai lại là em ruột, nên dấu hiệu rõ ràng, dễ dàng nhận ra.

Giang Minh Ngạn cho xe đỗ ngay dưới lầu.

Hà Trạch Duệ, trong bộ sơ mi quần tây chỉnh tề, từ trên lầu bước xuống. Gương mặt tuấn tú, ánh mắt thâm trầm cùng vóc dáng cao ráo, nom y hệt Giang Minh Ngạn.

Trương Huệ kích động, khẽ đ.ấ.m nhẹ một cái vào cánh tay Giang Minh Ngạn.

Đúng là đẹp trai hết phần khác! Lâm Tây khéo đẻ con trai khác.

“Cháu chào chú Giang, dì Trương ạ.” Hà Trạch Duệ cũng quay sang mỉm cười gật đầu chào Hàm Hàm.

Trương Huệ tò mò hỏi: “Cháu là Trạch Duệ hay Trạch Vận vậy?”

“Cháu là Hà Trạch Duệ ạ. Em trai Trạch Vận của cháu kh ở trường, tuần trước đã ra ngoài chơi với bạn bè .”

Hai em Hà Trạch Duệ và Hà Trạch Vận đến du học từ cấp ba, nên quen thuộc với khu vực này. Hà Trạch Duệ mực nhiệt tình, xung phong làm dẫn đường đưa cả nhà Trương Huệ thăm thú khắp Luân Đôn suốt một tuần lễ.

Trương Huệ cứ ngỡ Hà Trạch Duệ là trầm tĩnh, ít nói hệt cha . Nào ngờ, sau một hai ngày dần quen thân, Hà Trạch Duệ mười bảy tuổi, học kỳ sau sẽ lên năm hai đại học, lại bị cô bé Hàm Hàm mười một tuổi nhà họ sai khiến đến mức quay cuồng.

“Kia là cái gì thế, em muốn ăn!”

Hà Trạch Duệ vâng lời, lập tức mua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-321.html.]

“Hà Trạch Duệ, mau mau chụp ảnh cho em!”

Hà Trạch Duệ lại giơ máy ảnh lên.

“Chụp xấu quá, chụp lại mà!”

Hà Trạch Duệ đành nhẫn nhịn, lần nữa giơ máy ảnh lên.

Hai em Giang Sâm và Giang Phong chỉ biết im lặng đứng nép một bên, thầm cảm thương cho trai đang bị cô chị gái xoay như chong chóng.

Trương Huệ chụp ảnh chán chê, bèn ngồi xuống ngắm bọn trẻ nô đùa. Cô một lần nữa khẳng định, con gái bé bỏng của đúng là một cô bé giao thiệp rộng rãi, khéo léo.

Th Hà Trạch Duệ vất vả nhường này, trước khi rời , Trương Huệ đã biếu ba hộp trà cam lộ quý giá.

“Cháu đã từng biếu trà cho vị giáo sư của kh?”

Hà Trạch Duệ gật đầu xác nhận: “Đúng là ạ.”

“Giáo sư của cháu là họ hàng với giáo sư Asman, từng dạy chú Giang. Chú dì đã tr th trà núi Mạnh Đỉnh ở nhà giáo sư Asman, chắc hẳn là do giáo sư của cháu biếu .”

“Trùng hợp đến thế ư?” Hà Trạch Duệ ngạc nhiên thốt lên.

Trương Huệ mỉm cười dặn dò: “Cả nhà họ đều thích trà núi Mạnh Đỉnh. Khi nào dịp, cháu thể biếu giáo sư của cháu thêm một hộp, dặn đừng gửi sang Đức nữa, nhà giáo sư Asman kh thiếu loại trà này đâu.”

Thầy Giang là học trò của giáo sư Asman, thì làm thiếu được những thứ trà này chứ!

Kỳ nghỉ hè sắp kết thúc. Sau bữa cơm trưa thân mật với Hà Trạch Duệ, cả nhà tạm biệt , hẹn lần sau sẽ lại đến thăm và chơi cùng.

Hà Trạch Duệ lễ phép đáp lời: “Cháu vốn định Hy Lạp một chuyến.”

“Vậy thì khi cháu qua Đức, chúng ta sẽ cùng nhé, nhà dì cũng chưa đến đó bao giờ.”

Hà Trạch Duệ nói sau khi tốt nghiệp đại học sẽ trở về Hồng K, đúng lúc đó gia đình Trương Huệ cũng sẽ quay về nước. Thế là họ hẹn sẽ gặp lại nhau vào kỳ nghỉ hè năm sau.

“Hà Trạch Duệ, tạm biệt nhé!”

Trương Huệ khẽ vỗ đầu con gái: “Kh được vô lễ, con gọi là .”

Hàm Hàm bĩu môi, lầm bầm: “Con chẳng thèm gọi đâu.”

Hà Trạch Duệ chỉ cười, nói với Hàm Hàm: “Thôi được, hẹn gặp cháu vào năm sau nhé.”

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...