Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 337:
Chu Diệp thì thầm với Trương Huệ, hai Chu làm vậy cốt để đề phòng đứa con trai đã bỏ nhà bặt vô âm tín bao năm qua.
Ông kh muốn bất cứ thứ tài sản nào của rơi vào tay đứa con ngỗ nghịch đó.
Sau khi mọi chuyện đâu vào đ, Trương Huệ và Lâm Tây trở về Bắc Kinh, lúc đó đã là cuối tháng Mười.
Đến ngày nghỉ, Hà Khang Hoa và Lâm Tây ghé nhà họ Giang dùng bữa. Lâm Tây kể với Trương Huệ: "Trịnh Hinh Hinh đã du học về đ."
M năm trước, ngay sau khi tốt nghiệp đại học, Trịnh Hinh Hinh đã bị gia đình ép sang Mỹ du học, cốt để cắt đứt tình cảm của cô với hai Trương Huệ.
"Cô dạo này ra ? Đã yêu bên nước ngoài chưa?"
Lâm Tây lắc đầu: "Nghe mọi kể, Trịnh Hinh Hinh vừa về đến Hồng K được hai ngày đã vội vã lên đường Thượng Hải ngay lập tức."
Trương Huệ kinh ngạc thốt lên: "Cô vẫn còn vương vấn hai của em ư?"
"Ừm, xem chừng tình cảm vẫn còn đậm sâu lắm."
Lâm Tây chút bâng khuâng: "Năm đó họ vừa quen, Trịnh Hinh Hinh còn đang là sinh viên đại học, mới chỉ hơn hai mươi tuổi. Giờ cô đã hai mươi sáu, đã trưởng thành , đâu còn là con nít nữa. Nếu cô thật lòng muốn ở bên hai em thì chắc nhà cũng khó mà ngăn cản được."
Trương Huệ nghĩ đến hai và cha mẹ, trong lòng cũng d lên chút lo lắng, kh biết mọi chuyện sẽ ra .
hai cô cũng đâu còn trẻ trung gì nữa, đã ngoài ba mươi mà vẫn chưa lập gia đình.
Nói cho cùng, Trương Kiến Lâm ều kiện tốt, c việc cũng ổn định, dù tuổi đã kh còn trẻ nhưng vẫn kh thiếu mai mối. Thế nhưng, lần nào cũng lịch sự từ chối khéo.
Cứ thế từ chối mãi, mọi dần dần ngầm hiểu rằng, trong lòng Trương Kiến Lâm chắc c đã bóng hình một ai đó .
Bản thân Trương Kiến Lâm thực lòng cảm th, chuyện kết hôn hay kh chẳng còn quan trọng nữa, cứ sống lặng lẽ như vậy hết một đời cũng được.
Khi gần như kh còn hy vọng gì vào cuộc sống tương lai, thì Trịnh Hinh Hinh lại trở về. Cô đã trưởng thành, chín c hơn nhiều, nhưng tình yêu nồng nàn dành cho vẫn son sắt kh hề thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-337.html.]
Hai gặp mặt, Trịnh Hinh Hinh vừa khóc lóc, Trương Kiến Lâm đã kh thể chịu đựng nổi, cái gì cũng muốn đồng ý với cô .
Chẳng bao lâu sau, tin đồn hai hẹn hò đã truyền đến tai Trương Huệ.
Sau khi gọi ện thoại hỏi chuyện hai, Trương Huệ lại gọi ện về cho cha mẹ.
Biết trong lòng con trai đã ý trung nhân, giờ đây cuối cùng cũng được ở bên nhau, đương nhiên bà Trần Lệ Phương mừng rỡ khôn nguôi.
Nguyên lời bà Trần Lệ Phương nói rằng, chỉ cần con trai sống tốt, bên cạnh hiểu thương, thì cho dù ở rể nhà ta, bà cũng kh mảy may ý kiến gì.
Trương Kiến Lâm vốn dĩ kh chuyện ở rể. Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng với Trịnh Minh Chí, đã quyết định dấn thân vào con đường kinh do, nhưng dĩ nhiên, quyết định này vẫn cần sự ủng hộ của cả gia đình.
Sau khi bàn bạc với gia đình em gái, Trương Kiến Lâm đã quyết định về quê ăn Tết, đồng thời dẫn theo Trịnh Hinh Hinh về nhà để ra mắt cha mẹ.
Hàm Hàm sửng sốt: "Chị Hinh Hinh và bác thật sự quen nhau ạ?"
"Ừm, Tết này còn đưa về gặp bà ngoại con đ."
"Trời ơi, duyên cuối cùng cũng về bên nhau. Khiến con cũng muốn yêu đương quá mất!"
Nghe vậy, Giang Minh Ngạn đang đọc sách bèn ngẩng đầu lên, nghiêm giọng: "Con vừa mới chân ướt chân ráo vào đại học, kh lo chuyên tâm học hành , suốt ngày chỉ suy nghĩ vẩn vơ như vậy là ?"
"Cha à, cha đúng là lạc hậu quá! Hannah còn m bạn trai kìa."
Hannah là hàng xóm cũ của họ hồi còn ở Đức, Hàm Hàm vẫn giữ liên lạc với cô bé. Tương tự là Hồ Ngọc, gia đình cô bé hai năm trước cũng đã chuyển đến đại sứ quán Mỹ c tác .
"Nhà ta là việc của ta! Dù cha cũng kh đời nào cho phép con!" Giang Minh Ngạn nói dứt khoát đứng dậy thẳng vào phòng làm việc, rõ ràng là kh muốn tiếp tục bàn luận về chuyện này nữa.
Hàm Hàm tựa vào vai mẹ, làu bàu: "Con đã mười tám tuổi tròn, học năm nhất đại học . cha cứ quản con chặt như quản tù vậy chứ? Giang Sâm với Giang Phong cha thèm để ý đâu!"
Hai em trai năm nay đang học năm nhất cấp ba liếc chị gái một cái, bọn họ làm bài tập cả ngày kh xong, còn muốn quản việc của khác nữa ?
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.