Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 77:
Lưu Lị dụi mắt, thút thít: “Họ ghen tức với cuộc sống êm ấm của nhà , ngứa mắt con mà thôi.”
Trương Kiến Sơn cũng bực bội ra mặt: “Thôi, mai mốt chúng ta kh nữa! M đồng bạc lẻ bỏ , em cũng đừng nghĩ ngợi gì nhiều, cứ ở nhà tr thằng Mập Mạp là được.”
“Nhưng mà...” Dù là ít ỏi hay nhiều nhặn, Lưu Lị vẫn mong muốn được tự tay kiếm tiền.
Trương Kiến Sơn đập bàn cái rầm: “Điếc tai! Kh được ! kh nỡ em chịu sự khinh miệt của họ.”
Những lời muốn th minh của Lưu Lị, đến cổ họng lại nghẹn ứ, đành nuốt ngược vào trong.
Trần Lệ Phương xắn tay áo, hầm hầm khí thế: “Con cứ nói mẹ nghe , con mụ nào dám ức h.i.ế.p con, ngày mai mẹ sẽ đến tận nơi mắng cho nó một trận ra trò!”
Ông Trương Cao Nghĩa, chủ gia đình đang bế đứa cháu trai nhỏ, lên tiếng: “Con dâu cả cứ nghe lời thằng Kiến Sơn , ở nhà nghỉ ngơi một thời gian đã.”
Trương Kiến Lâm vẫn đang ngồi dùng cơm, nuốt một ngụm c chậm rãi lau miệng: “Theo ý con, tốt nhất vẫn nên tìm cho chị dâu một c việc, dù là việc tạm thời cũng được.”
Chuyện này trước đây từng được nhắc đến , nhưng Lưu Lị chỉ học vỏn vẹn một học kỳ cấp hai, ngay cả cái bằng tốt nghiệp cấp hai cũng chưa . M nhà máy giờ tuyển đâu cần dạng lao động phổ th như cô .
Sau này lại sinh thêm thằng Mập Mạp, đành ở nhà chăm con nhỏ nên chuyện làm cũng bị gác lại.
“ đó, kh được chính thức thì cứ làm tạm thời trước đã.”
“Mẹ th lẽ nhờ cậy chút quan hệ thì mới giải quyết được.”
Trần Lệ Phương th kế này khả thi, liền quay sang nói với con dâu: “Trước kia mẹ bận làm nên con tự tr thằng Mập Mạp, bây giờ thì đã giao lại c việc cho Kiến Sơn , ở nhà cũng rảnh rỗi. Cứ để mẹ tr cháu cho con yên tâm làm.”
Lưu Lị lòng dạ bồn chồn: “Liệu được kh ạ?”
Giang Minh Ngạn góp lời: “Chị dâu cứ đợi thêm một thời gian nữa xem . Kh lâu trước đây, bọn em họp, nghe nói đầu năm sau xưởng máy móc sẽ đợt tuyển . Đến lúc đó, chúng ta sẽ tìm cách cho chị vào.”
Trương Kiến Sơn hai mắt sáng rỡ: “Thật sự cửa hả?”
Giang Minh Ngạn trầm ngâm một lát đáp: “Việc tạm thời thì thể tính toán được, nhưng tốt nhất là chị dâu nên được cái bằng tốt nghiệp cấp hai thì hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-77.html.]
Lưu Lị thở dài thườn thượt: “Đã lâu lắm con kh hề đụng đến sách vở nữa.”
Trương Kiến Lâm cười vang: “Chị dâu ơi, ba và em gái đều là giáo viên cả mà, hẳn hai thầy cô kèm cặp thì chị còn sợ gì mà kh học được chứ?”
Trần Lệ Phương liếc con dâu cả một cái: “Mẹ tr thằng Mập Mạp cho con, con cứ tập trung học hành cho chăm chỉ vào. cái bằng tốt nghiệp thì sau này muốn làm gì mà chẳng được chứ?”
“Vậy con sẽ cố gắng thật nhiều.” Lưu Lị vẫn còn chút ngần ngại, trong lòng cảm th bất an khôn xiết.
Th chuyện đã được bàn bạc đâu vào đ, Trương Huệ liền chỉ vào hai chai tương thịt xào nấm: “Cái này là con vừa làm hôm nay, đặc biệt mang biếu mọi đó ạ.”
“Cảm ơn.” Trương Kiến Lâm chẳng chút khách sáo, vội vàng múc một thìa tương ra, ăn kèm với khoai lang nóng hổi.
“Cái thằng ham ăn, kh biết tiết kiệm này! Ăn cháo với dưa chua là được , còn đòi ăn tương thịt xào nấm ngon lành thế này!”
Trần Lệ Phương mắng yêu con trai, đoạn đậy chặt nắp, cất vào ngăn tủ: “Để dành hai bữa nữa hẵng ăn!”
Trương Huệ vội xoa trán: “Mẹ ơi, đừng để nó thiu hỏng mất nhé.”
“Kh hỏng được đâu, thằng hai con đúng là cái đồ tham ăn, chỉ cần trong nhà chút đồ ngon là y như rằng ngày nào nó cũng nhắc đến kh ngớt.”
Trương Huệ bật cười: “Vậy thì tốt quá, mọi cứ tùy ý sử dụng nhé.”
“Ba, chú Chu đã mang quà mừng cưới cho chúng ta , vậy cần chuẩn bị quà đáp lễ cho chú kh ạ?” Trương Huệ sực nhớ ra chuyện này, liền hỏi ba.
Trương Cao Nghĩa xua tay: “Con đừng bận tâm, cứ đợi đến hè sang năm, ba sẽ lên núi Mạnh Đỉnh tìm chút đặc sản mang về biếu chú là được.”
“Nói chứ, chú Chu vốn kh m khi rời núi, tự dưng lại ghé thăm nhà vậy ạ?”
“Chẳng vì chuyện con cái gây rắc rối hay .
Ông Chu Minh Sơn một trai một gái, con gái thì đã yên bề gia thất từ lâu, còn con trai là Chu Văn Phong lại kh chịu theo học nghề của cha. ta tham vọng lớn, muốn mang trà từ núi Mạnh Đỉnh xuống chợ Quảng Châu để bán cho nước ngoài, kiếm ngoại tệ. Cũng vì lẽ đó mà năm nay đã bỏ quê lên tận nhà máy trà ở tỉnh.
Chu Văn Phong biệt tăm hơn nửa năm trời, chẳng một lời n, cũng chẳng một lá thư. Chú Chu nhà sốt ruột kh yên, bèn lặn lội lên tỉnh tìm con trai, tiện đường qua huyện ta nên ghé vào thăm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.