Trọng Sinh Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mang Không Gian
Chương 79:
Lời lẽ rõ ràng đến vậy, tựa hồ kh còn gì để bàn thêm. Trương Huệ xoay định rời , nhưng lại bị bà Trang Hồng gọi giật lại.
“Hiệu trưởng Trang còn ều gì muốn chỉ bảo thêm ạ?”
“Trương Huệ này, cô còn trẻ nên chưa hiểu thấu đâu. Phụ nữ chúng ta kh thể quá nổi bật, bị quá nhiều để mắt tới thì chẳng là chuyện hay ho gì.”
Trương Huệ lập tức hiểu ra dụng ý của bà Trang Hồng. Bà ta kh cho phép các cô giáo trong trường mặc váy, e rằng họ quá xinh đẹp, dễ thu hút sự chú ý của đàn .
phụ nữ này rốt cuộc đã gặp những trắc trở gì thời trẻ mà lại hình thành nên thứ suy nghĩ như vậy?
Theo quan ểm của Trương Huệ, thì quả thực là quá đỗi cực đoan.
Chiều tan trường, Trương Huệ bắt gặp con gái bà Trang Hồng ở cổng. Cô bé chừng mười m tuổi, dường như đang học cấp hai.
Tóc cô bé cắt ngắn, mặc một bộ đồ trung tính giản dị. Tr cô bé rụt rè, cúi đầu đứng chờ ở cổng trường, kh gọi ai, cũng chẳng dám bước vào.
Chính những vấn đề tâm lý của bà Trang Hồng đã khiến con gái chịu đựng như vậy, bà ta rốt cuộc đang nghĩ gì đây?
Trương Huệ kh khỏi th thương cảm cho cô gái nhỏ này.
Tối đến, sau bữa cơm, Trương Huệ trở về nhà mẹ đẻ. Vừa bước chân vào cổng, cô đã th mẹ Trần Lệ Phương nét mặt hớn hở, tinh thần phấn chấn lạ thường.
Chị dâu lặng lẽ kể cô nghe, rằng chiều nay mẹ đã ra tận tổ dân phố, mắng cho m đàn bà chuyên gây chuyện câm như hến, mắng đến khô cả cổ họng, mới chịu về rót cốc nước nguội mà uống.
Trương Huệ biết rõ nên kh hề l làm ngạc nhiên, đó vốn là thói quen thường th của mẹ cô.
Thuở còn học, vì vẻ ngoài xinh xắn mà cô thường bị bạn bè cô lập. lần, cô bị m đứa con gái chặn đường ở nhà vệ sinh để gây sự. Hay tin, mẹ cô liền xắn tay áo, đến tận từng nhà mà mắng cho ra ngô ra khoai.
Lên đến cấp hai, cấp ba, cái tuổi mới lớn bắt đầu nảy sinh tình cảm nam nữ, cô từng bị bạn học nam trêu ghẹo. Thế mà mẹ cô, lần lại thể hiện một sức chiến đấu quả là đáng nể.
Trương Huệ thầm biết ơn mẹ vô cùng. lẽ chính nhờ sự che chở, bao bọc của mẹ mà cô mới thể lớn lên một cách lành lặn, kh vấp những sóng gió đầu đời.
Trang Hồng, cô nghĩ, lẽ trong quá khứ phụ nữ cũng từng gặp cảnh đời ngang trái, nhưng lại chẳng một ai đứng ra bảo vệ.
Nghĩ đến đó, Trương Huệ cũng phần nào thấu hiểu được nỗi bất an sâu thẳm trong lòng Trang Hồng. Dẫu chỉ là một chút thôi.
Nếu quả thực như cô phỏng đoán, một khi Trang Hồng đã lớn chừng này, lại kh thể tự thoát khỏi hoàn cảnh, còn nỡ lòng nào đối xử như vậy với chính đứa con gái ruột thịt, thì cuộc đời này còn ý nghĩa gì nữa đây?
Trương Huệ chạy đến, sà vào lòng mẹ mà dụi dụi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-mang-khong-gian/chuong-79.html.]
Trần Lệ Phương giả vờ đẩy cô ra, trách yêu: “Đã l chồng còn làm nũng, sang năm con cũng thành mẹ ta đ chứ!”
“Dẫu thì mẹ vẫn là mẹ của con mà.”
Trần Lệ Phương hừ nhẹ một tiếng, kiêu hãnh quay mặt , nói: “M đứa các con đúng là đồ vô dụng, toàn dựa dẫm vào mẹ cả thôi.”
Lưu Lị bên cạnh cười tủm tỉm: “Mẹ nói quả kh sai.”
“À này, Mập Mạp đã uống hết chỗ sữa bột chưa con? Hai hôm trước bố mẹ thằng Minh Ngạn gửi chút ít sang. Con với thằng Minh Ngạn thì lớn , đâu cần đến nữa, để hôm nào con mang sang cho Mập Mạp nhé.”
“Thôi mẹ đừng mang nữa, lần trước đưa vẫn còn đ ạ.”
“Còn được bao nhiêu nữa ạ?” Cô nhớ tổng cộng cũng chẳng là bao.
“Còn độ một túi rưỡi thôi.”
“Cái gì cơ?” Trương Huệ ngạc nhiên mẹ.
Trần Lệ Phương th vậy thì kh vui, liếc cô: “ mẹ làm gì? Thứ sữa bột quý giá thế này, đâu thể nào uống hàng ngày được. Hai ngày một lần là đã quý lắm chứ!”
“Hai ngày uống một lần thì cũng hết chứ ạ? Hay là mẹ pha nửa thìa vào một bát đầy?”
Mập Mạp nghe vậy, cái đầu nhỏ lắc lắc như trống lúc lắc, líu lo: “Dạ, cô đoán đúng đ ạ.”
Trương Huệ: “...”
“Được , được , mẹ biết . Cứ ngày nào cũng cho nó uống là được chứ gì.”
Về đến nhà, Trương Huệ th Giang Minh Ngạn vẫn còn đang ngồi trong phòng làm việc, miệt mài với những bản phác họa. Đứng ở cửa, cô hỏi vọng vào: “ đã tắm rửa chưa đó?”
“Tắm . để lại nước ấm cho em đ, em tắm .”
“Vâng.”
Một lát sau, Trương Huệ tắm gội xong xuôi, vừa lau mái tóc ẩm ướt vừa bước vào phòng, hỏi: “ sắp xong việc chưa đó?”
Cất gọn bản vẽ, Giang Minh Ngạn liền đứng dậy. Trương Huệ mỉm cười tới, ngồi xuống chiếc ghế.
Giang Minh Ngạn đứng sau ghế, dùng chiếc khăn b mềm mại lau tóc cho cô. Trương Huệ thì vừa tận hưởng cảm giác dễ chịu , vừa kh ngừng cằn nhằn về cái sự tiết kiệm đến mức khắc nghiệt của mẹ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.