Trọng Sinh Thập Niên 70: Tiểu Kiều Thê Của Đại Thô Hán
Chương 125:
Xuất viện
“Vì bị mất trí nhớ tạm thời, trong quá trình khôi phục ký ức khó tránh khỏi sẽ chịu đả kích, cho nên lúc bình thường nói chuyện, mọi cố gắng dùng giọng ệu uyển chuyển một chút. thể kể cho nghe nhiều hơn về những chuyện trước đây, nhưng tuyệt đối kh được quá nóng vội.”
Hứa Kiều vừa nghe vừa gật đầu, cố gắng nhận mặt vài chữ bác sĩ chỉ trên đó. Những dòng chữ đại khái là dặn dò về một số di chứng của chứng mất trí nhớ tạm thời, Hứa Kiều ghi nhớ kỹ từng ều một vào lòng.
Sau khi xác nhận và bàn bạc ổn thỏa với bác sĩ, cô liền đến cửa sổ làm thủ tục xuất viện. Lúc cô trở về, vừa đẩy cửa ra đã th Bạch T.ử Lan đang c trước mặt Lục Tùy Phong, còn Lương trên giường bệnh bên cạnh thì đang vùng vẫy muốn ngồi dậy.
“Lão già kia, cái đồ rùa rụt cổ nhà vừa phun ra lời gì đ! th vui nên mới nói, vả lại lời này cũng chẳng nói cho nghe, phản ứng mạnh thế làm gì!”
Lương kích động nói, nước bọt văng tung tóe. Ông ta th Hứa Kiều chút nhan sắc nên trong lòng vẫn nảy sinh vài ý nghĩ kh đứng đắn. Ở trong phòng bệnh quá lâu nên buồn chán, ta mới muốn tìm Lục Tùy Phong tán gẫu vài câu. Rõ ràng những chuyện ta nói đều là thứ mà đàn nào cũng hứng thú, nhưng phản ứng của Lục Tùy Phong lại lớn đến vậy, thật khiến ta cảm th kỳ quái.
“Đủ .”
Hứa Kiều đóng sầm cửa lại. Lương vừa nghe th giọng cô liền lập tức im bặt như gà mắc tóc, vẻ như cũng chột dạ vì những lời vừa nói, kh dám hé răng thêm nửa lời.
“Dì Bạch, chúng ta thu dọn đồ đạc xuất viện luôn thôi. Cháu vừa nói chuyện với bác sĩ , bác sĩ cũng th về nhà tĩnh dưỡng khi lại tốt hơn.”
Hứa Kiều vừa nói vừa bắt đầu sắp xếp hành lý. Cô tạm thời đặt xấp đơn từ trong tay sang một bên, cùng Bạch T.ử Lan bận rộn thu dọn.
Lương ở bên cạnh động tác của họ, trong lòng kh hiểu th hơi khó chịu. Ông ta định mở miệng nói thêm gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu đã chạm ánh mắt lạnh lẽo của Lục Tùy Phong, bao nhiêu tâm tư lập tức thu hồi sạch sẽ.
Hứa Kiều xách hành lý, Bạch T.ử Lan đỡ Lục Tùy Phong. Cô thuyết phục bác sĩ hồi lâu, mới nhờ quan hệ tìm được một chiếc xe, đưa ba họ một mạch về thôn. Lúc xuống xe, Hứa Kiều đem toàn bộ số tiền mang theo đưa cho tài xế để cảm ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-tieu-kieu-the-cua-dai-tho-han/chuong-125.html.]
“Hứa th niên trí thức?”
Hứa Kiều vừa định dọn dẹp đống hành lý dưới đất thì nghe th giọng của Trần Hoành Phát. Ông chạy chậm về phía họ, ánh mắt kh giấu nổi vẻ kinh ngạc: “Mọi đã từ bệnh viện về nh thế này?”
“Điều kiện ở bệnh viện kém quá chú ạ, nhất là ở cùng phòng bệnh, cái miệng cứ bô bô kh sạch sẽ, ảnh hưởng đến việc khôi phục ký ức của Tùy Phong. Thế nên cháu mới bàn với bác sĩ cho xuất viện luôn.”
“Thì ra là vậy, cứ thắc mắc đang yên đang lành lại về gấp thế.” Trần Hoành Phát lập tức mỉm cười.
“Trong tay cháu vẫn còn chút việc, kh dám làm phiền chú nữa.” Hứa Kiều khách sáo nói lời cảm ơn trả lại chiếc lồng bàn giữ nhiệt cho ta.
Sau đó, ba cùng nhau trở về nhà họ Lục. Bạch T.ử Lan và Hứa Kiều để Lục Tùy Phong vào phòng nghỉ ngơi, còn hai họ ngồi ở gian ngoài bàn bạc chuyện của tiệm tạp hóa.
“Dì Bạch, tiệm tạp hóa vẫn tìm quản lý thôi. Tuy bây giờ kh ở lại bệnh viện nữa, nhưng mỗi ngày vẫn cần một ở nhà tr chừng Tùy Phong.”
“Cũng đúng, bên học đường của cháu cũng bận, tiệm tạp hóa đóng cửa lâu quá cũng kh ổn, mau chóng tìm thôi.” Bạch T.ử Lan gật đầu tán thành. Những lời Hứa Kiều nói đều trúng tâm can bà. Bà biết sau vụ t.a.i n.ạ.n này, nhiều việc cần sắp xếp lại, nhưng mọi thứ cứ rối tung lên, cần tính toán thật kỹ.
“Cháu th hay là nhờ Thôn chi thư giúp đỡ, bảo chú th báo tuyển trên loa phát th. Như vậy đỡ c chúng ta hỏi từng nhà hay dán th báo khắp nơi.”
Hứa Kiều nh chóng nghĩ ra một chủ ý khả thi. Cô vừa dứt lời, Bạch T.ử Lan đã liên tục gật đầu.
“Cách này của cháu hay đ, tiết kiệm được bao nhiêu sức lực. Chỉ là Thôn chi thư ngoài mặt thì tươi cười dễ nói chuyện, chuyện Tùy Phong nằm viện cũng hao tâm tổn trí kh ít, nhưng thực chất chẳng hạng nhiệt tình gì đâu. Chúng ta nhờ vả thì cũng chút thành ý.”
Bạch T.ử Lan đồng ý nhưng cũng kh khỏi lo lắng. Trần Hoành Phát sở dĩ ân cần như vậy chẳng qua là vì vụ nhà họ Cao ta xử lý kh khéo, khiến nhà họ Lục chịu thiệt thòi. Nếu ta kh làm gì đó để giữ thể diện, e là sẽ bị dân làng c.h.ử.i rủa, nên mới giả vờ nhiệt tình như vậy.
Hứa Kiều nghe vậy, trong lòng đã tính toán riêng: “Dì Bạch, chuyện này dì cứ yên tâm, cháu cách thuyết phục được Thôn chi thư.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.