Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 70: Tiểu Kiều Thê Của Đại Thô Hán

Chương 172:

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Kế hoạch giữ

Trần Hoành Phát kh cho Hứa Kiều cơ hội mở miệng, hời hợt bồi thêm một câu như vậy.

Hứa Kiều nghe xong, lòng ít nhiều cũng th khó chịu, nhưng cô chỉ thể đè nén cảm xúc, nói vài câu quan tâm quay rời .

Sau khi về nhà họ Lục, Hứa Kiều nhốt trong phòng. Cô đem những chuyện xảy ra dạo gần đây suy nghĩ suy nghĩ lại vô số lần, nhưng vẫn chưa tìm được cách giải quyết nào thật sự ổn thỏa.

“Hứa Kiều, ra ăn cơm thôi.”

Giọng của Lục Tùy Phong vang lên sau cánh cửa. Hứa Kiều lúc này mới đứng dậy, mở cửa bước ra ngoài.

“Thôn chi thư nói ? Ông vẫn định từ chức à?”

Lục Tùy Phong th sắc mặt Hứa Kiều khó coi, đã đoán được phần nào.

“Vâng, bây giờ em khuyên chắc c là kh nổi , chỉ thể nghĩ cách khác khiến chú hồi tâm chuyển ý... Hơn nữa dân làng thật ra cũng kh muốn chú đâu, dù chú cũng làm được kh ít việc tốt cho thôn”

Nói đến đây, Hứa Kiều bỗng khựng lại, dường như vừa nảy ra một ý hay.

“Chúng ta chi bằng làm thế này !”

“Nói thế nào?” Lục Tùy Phong ghé đầu lại gần.

Hứa Kiều nói khẽ kế hoạch của vào tai . Lục Tùy Phong nghe xong, khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười. Kế hoạch này nghe quả thực khả thi.

Sau bữa cơm, Hứa Kiều và Lục Tùy Phong cùng nhau ra ngoài. Bạch T.ử Lan th hai rõ ràng là việc cần làm nên kh hỏi nhiều, chỉ dặn dò về sớm một chút.

Hứa Kiều theo Lục Tùy Phong thẳng đến đầu thôn. Một đám bà lão đang ngồi trên ghế tre nói chuyện phiếm. Vây giữa đám đ là Vương a bà, nổi tiếng dẻo miệng và thạo tin nhất thôn.

“Ây dô, hai đứa cũng ra ngoài dạo thế này? Chúng vừa vặn đang nhắc đến chuyện của hai đứa đ!”

Vương a bà th Hứa Kiều và Lục Tùy Phong tới liền nhiệt tình chào hỏi. Bà vừa mới kể cho mọi nghe chuyện giữa Hoàng Xảo Tuệ và Hứa Kiều, kh ngờ nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, còn dẫn cả chính chủ tới nữa.

“Vương a bà, chuyến này chúng cháu ra ngoài là đặc biệt đến tìm bà, chút chuyện muốn nhờ bà giúp đỡ ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-tieu-kieu-the-cua-dai-tho-han/chuong-172.html.]

Hứa Kiều bước lên một bước, kh hề che giấu mục đích. Cô vừa dứt lời, những bà lão xung qu đều vểnh tai lên nghe ngóng.

“Vậy cháu nói bà nghe xem, chuyện gì mà nhờ đến bà già này?”

Vương a bà tò mò, nhích chiếc ghế tre về phía bọn họ một chút.

“Thôn chi thư vì chuyện dạo gần đây mà đang định từ chức ạ. Cháu nghĩ chuyện này kh thể trách hết chú được. Nếu chỉ vì lời nói của vài mà để chú hồ đồ từ chức thì thật sự kh tốt cho thôn .”

Hứa Kiều nói năng uyển chuyển. Cô kh biết trong đám đ này ai bênh vực Hoàng Xảo Tuệ kh, nên chỉ sợ nói quá lời sẽ gây bất mãn.

“Chỉ vì chút chuyện đó mà định từ chức ? Thôn chi thư bình thường đâu giống loại dễ bỏ cuộc như vậy!”

Vương a bà giật , bật dậy khỏi ghế tre.

“Hứa th niên trí thức, cháu ngồi xuống đây nói rõ cho bà nghe xem, còn nguyên nhân nào khác kh?”

Hứa Kiều ngồi xuống chỗ trống mà Vương a bà chỉ.

“Hiện tại cháu kh th nguyên nhân nào khác, phỏng chừng là trong thôn nói lời quá đáng khiến chú buồn lòng. Cộng thêm chuyện dạo này ầm ĩ quá, nên nhất thời kích động mới nghĩ đến việc từ chức.”

Vương a bà nghe xong, khuôn mặt nhăn nhúm lại như quả mướp đắng. Những bà lão xung qu cũng vậy, trên mặt hiện rõ vẻ kh vui.

“Hứa th niên trí thức, Thôn chi thư kh thể từ chức được đâu! Nhà bà dạo trước túng quẫn, toàn nhờ tìm việc cho con trai bà, nếu kh cả nhà bà c.h.ế.t đói !”

“Đúng vậy, chuyện lớn chuyện nhỏ trong thôn này việc nào kh nhờ đến Thôn chi thư đâu. Ông thật thà, tuy đôi khi làm việc hơi qua loa nhưng phần lớn đều ổn thỏa. Ai biết tiếp theo phái đến sẽ thế nào.”

th chúng ta nên cùng nhau nghĩ cách, kh thể để Thôn chi thư được. Kẻ đầu sỏ Hoàng Xảo Tuệ còn chưa bị xử lý, vô tội thể nói !”

Đám đ ríu rít bàn tán. Hứa Kiều th kh ai phản đối liền thở phào nhẹ nhõm. Cô từng lo sẽ thiên vị Hoàng Xảo Tuệ vì cô ta đang ở thế yếu, nhưng giờ xem ra lo lắng đó là dư thừa.

“Được , cháu một cách thể giữ lại, chỉ là xem mọi phối hợp hay kh thôi ạ.”

“Cách gì thế?” Mắt Vương a bà sáng lên.

“Nếu mọi đều kh nỡ để Thôn chi thư , vậy tại chúng ta kh cùng nhau ra mặt giữ chú lại? Chúng ta cứ nhắc lại những việc tốt chú đã làm cho thôn, biết đâu chú mềm lòng mà kh nộp đơn nữa.”

“Cũng !” Vương a bà liên tục gật đầu, vô cùng hài lòng với chủ ý của Hứa Kiều.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...