Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều
Chương 321:
Lưu Xuân Phân đại chiến Tôn Hồng Hương
Kh ít quân tẩu mở ruộng tự lưu ở ven núi phía sau, tuy kh lớn, nhưng trồng một ít dưa quả thì vẫn được. Hơn nữa trị an trong bộ đội tốt, căn bản kh cần lo lắng mất đồ, bình thường cũng kh dám ăn trộm.
Lưu Xuân Phân ôm dưa hấu trực tiếp dùng gáo múc một chậu nước, cho quả dưa hấu lớn vào chậu rửa sạch. Mẹ Phó l con d.a.o phay trong bếp ra, quả dưa hấu cỡ bự này, bà kh nhịn được khen ngợi: “Xuân Phân, dưa này cô trồng tốt thật đ. Quả này còn to hơn cả dưa bán trên trấn bên chúng .”
Bà nói bổ đôi quả dưa hấu ra, để lộ phần ruột đỏ au bên trong, tiếp đó cắt thành từng miếng, nước dưa tràn trề. Lưu Xuân Phân lập tức cười: “Dưa này của lúc trồng đã bón đủ phân, chắc c là lớn .”
“Phân nhân tạo?” Thẩm Ngọc Kiều vốn dĩ ruột dưa hấu đỏ au còn khá thèm thuồng, lúc này liền ngẩn .
Lưu Xuân Phân muốn trêu cô, cố ý nói: “Đúng vậy, nếu kh thì còn phân gì nữa.”
Bàn tay cầm dưa hấu của Thẩm Ngọc Kiều lập tức khựng lại, sắc mặt cô cứng đờ ngượng ngùng. Lưu Xuân Phân lập tức cười lớn hơn, đứng ở cổng lớn cũng thể nghe th giọng nói sảng khoái của cô : “Ha ha ha ha, em gái ngốc, phân đó của là lúc chưa trồng đã tưới để nuôi đất . thể trồng dưa hấu xong mới tưới phân được, yên tâm ăn sạch sẽ lắm, mưa m trận cho dù phân cũng bị rửa trôi hết .”
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Thẩm Ngọc Kiều vẫn chút lấn cấn, nhưng lại mẹ chồng cô và m Lưu Xuân Phân trong sân ăn ngon lành, Thẩm Ngọc Kiều lại kh nhịn được nuốt nước bọt. Đồ nhà tự trồng chắc c sạch sẽ hơn bên ngoài nhiều, nhà ta bên ngoài kh nói, bọn họ làm biết lúc nào bón phân. Thẩm Ngọc Kiều dứt khoát cũng bu thả, cầm miếng dưa hấu lớn vui vẻ gặm. Vào miệng chính là vị ngọt lịm. Cô trực tiếp ăn m miếng.
Bên ngoài sân Vương Đan và Tôn Hồng Hương ngang qua, th bộ dạng Lưu Xuân Phân nịnh bợ Thẩm Ngọc Kiều càng thêm chua xót. Trước đây cũng kh ra Lưu Xuân Phân biết cách cư xử như vậy, hóa ra là bọn họ quá nghèo, kh khả năng kiếm tiền như Thẩm Ngọc Kiều nhà ta.
“ th Lưu Xuân Phân nịnh bợ Thẩm Ngọc Kiều cũng vô ích, nơi làm việc của cô ta ở Huyện Vũ, chúng ta đây là bộ đội. Cho dù Thẩm Ngọc Kiều đồng ý, Lưu Xuân Phân cũng kh thể chạy đến Huyện Vũ làm được. Ai bảo cô ta kh văn hóa, nếu kh cũng thể tìm được một c việc nhẹ nhàng.” Tôn Hồng Hương cố ý nói to.
Tâm trạng vốn dĩ đang tốt của Lưu Xuân Phân trong sân lập tức bị phá hỏng, quay trực tiếp ném vỏ dưa hấu xuống đất, lao về phía Tôn Hồng Hương xé xác: “Con mụ lắm mồm này giỏi thì nói thêm câu nữa xem. Ai nịnh bợ khác, và Thẩm Ngọc Kiều chơi thân, bà đây chính là muốn cho ta ăn dưa hấu tự trồng đ. Chính là kh cho cái thứ kh biết xấu hổ như cô ăn thì làm , cho Thẩm Ngọc Kiều ăn, ít nhất ta còn nhớ cái tốt của , nhưng cho cái thứ ch.ó má ăn, con ch.ó đó ăn xong sau lưng còn c.ắ.n càn .”
Lưu Xuân Phân tức c.h.ế.t được, dưa nhà cô chín m ngày , hôm đó cô vừa hay xuống ruộng hái dưa, lúc về thì gặp Tôn Hồng Hương. Cái thứ kh biết xấu hổ này vừa mở miệng đã đòi dưa hấu của cô , mặt mũi mà lớn thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-321.html.]
“Cô c.h.ử.i ai là chó?” Tôn Hồng Hương tức giận nói.
“Ai cảm th là con sói mắt trắng đó thì đó là chó, ch.ó lớn, con ch.ó kh biết xấu hổ.” Lưu Xuân Phân chống nạnh chửi.
Tôn Hồng Hương tức đến mức cục thịt đầy đặn trước n.g.ự.c run lên: “Lưu Xuân Phân cô mới là chó, cô là con ch.ó giữ nhà, ngày nào cũng chỉ biết ở nhà chẳng làm được tích sự gì. đàn của cô l cô đúng là xui xẻo tám đời, còn nuôi cô ăn nuôi cô uống ở nhà.”
Cô ta và Vương Đan đều là c việc, kh giống Lưu Xuân Phân đến đây bảy tám năm , ngay cả một c việc cũng kh tìm được.
“Cô bản lĩnh, làm giáo viên thì ghê gớm lắm à.” Lưu Xuân Phân tủi thân trực tiếp vươn móng vuốt lao về phía Tôn Hồng Hương xé xác.
Tôn Hồng Hương kh ngờ cô vậy mà lại động thủ, mái tóc xõa tung lập tức bị Lưu Xuân Phân túm gọn trong lòng bàn tay, một cái giật mạnh một nắm tóc lớn rụng xuống, đau đến mức Tôn Hồng Hương kêu oai oái.
“Kh biết xấu hổ, bắt nạt mẹ tao, đ.á.n.h c.h.ế.t mày.” em Ngưu Hải Lượng và Ngưu Hải Binh cũng kh dạng vừa, trực tiếp đ.ấ.m đá túi bụi lên Tôn Hồng Hương.
“Đừng đ.á.n.h nữa, chị dâu mau bu tay ra.” Vương Đan kh ngờ hai lại đ.á.n.h nhau, một mặt sốt sắng khuyên can hai , một mặt lại kh dám đến gần sợ hai này đ.á.n.h trúng .
Tôn Hồng Hương rốt cuộc cũng là giáo viên, ngày thường kh làm việc nặng gì, thân thủ kh tốt bằng Lưu Xuân Phân, ba hai cái đã bị Lưu Xuân Phân đè dưới thân đ.á.n.h đập. Chưa được bao lâu Tôn Hồng Hương đã bị đ.á.n.h đến mức mặt mũi bầm dập, đỉnh đầu càng hói vài phần.
Mẹ Phó vốn dĩ còn định ra ngoài giúp một tay, lúc này th Lưu Xuân Phân kh chịu thiệt, đ.á.n.h cũng đủ , lập tức tiến lên kéo . Bà vừa bước tới, còn chưa kéo được , Lưu Xuân Phân đã bị một trai trẻ khoảng hai mươi tuổi kéo ngã nhào xuống đất.
“Ây dô, là ai? Đàn bà con gái đ.á.n.h nhau liên quan ch.ó gì đến ?” Lưu Xuân Phân ngã xuống đất, bàn tay trực tiếp đập vào một hòn đá, lòng bàn tay lập tức bị trầy da, cô trừng mắt đàn với vẻ mặt đầy tức giận.
Tôn Hồng Hương th trai trẻ trước mắt, trong lòng đ.á.n.h thót một cái chút oán trách, thằng nhóc này lại đến đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.