Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều
Chương 373:
Gặp lại quen
“... kh ý gì khác, chỉ là tùy tiện hỏi thôi.” Quách Đào chút xấu hổ.
Mẹ Quách kéo con trai ngồi xuống nói: “Đừng để ý đến cô ta, một số phụ nữ chính là kh biết xấu hổ, kết hôn cũng kh biết ở nhà ngoan ngoãn chăm chồng dạy con. Trái lại chạy ra ngoài chạy lung tung, kh chừng là ra ngoài muốn câu rùa vàng đ.”
“Mẹ.” Quách Đào chút tức giận, Thẩm Ngọc Kiều tuyệt đối kh như vậy.
“Được , mẹ kh nói nữa, lát nữa Nhu Nhi sẽ đến, con lát nữa biểu hiện cho tốt vào.” Mẹ Quách nói xong cố ý Thẩm Ngọc Kiều một cái.
nhà bố của Đỗ Khinh Nhu ta đều là cán bộ, tốt hơn con hồ ly tinh này kh biết bao nhiêu lần. Quách Đào Thẩm Ngọc Kiều một cái, trên mặt xẹt qua một tia mất tự nhiên. Trong lòng ta là thích Thẩm Ngọc Kiều, chỉ cần cô bằng lòng ở bên ta, ta chắc c sẽ kh ở bên cô gái này.
Thẩm Ngọc Kiều cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đó, l mày nhíu chặt, trực tiếp đổi chỗ ngồi với Nhị Nha.
Mẹ Quách con trai kh tiền đồ như vậy, tức giận đến mức một bụng lửa: “Con ngồi ngay ngắn cho mẹ, lát nữa con gái ta đến .”
Vừa dứt lời, Mẹ Quách vừa ngẩng đầu đã th gương mặt quen thuộc, lập tức tươi cười rạng rỡ đứng lên: “Thái Hoa, Khinh Nhu ở đây.”
Mẹ Quách gọi một tiếng, đầy đắc ý trừng mắt về hướng Thẩm Ngọc Kiều.
“Vị này chính là Quách Đào nhỉ.” Chu Thái Hoa Quách Đào, vẻ mặt hài lòng.
Mẹ Quách cười gật đầu sang con trai nhà .
“Cháu chào dì, cháu tên Quách Đào.”
“Tốt tốt tốt.” Chu Thái Hoa cười nói, sang con gái nhà giới thiệu: “Con gái Khinh Nhu, hiện nay đang làm giáo viên cấp hai đ.”
Đỗ Khinh Nhu Quách Đào nhàn nhạt cười một cái, nh đã vào chỗ ngồi. Nhà họ Quách vốn thuộc dạng trèo cao nhà họ Đỗ, Mẹ Quách đối mặt với hai mẹ con nhà họ Đỗ kh khỏi hạ thấp tư thế. Nhà họ Quách tuy cũng là c nhân chính thức, nhưng so với nhà họ Đỗ một là cán bộ chính phủ, một là cán bộ khu xưởng thì kém kh chỉ một chút. Ngay cả đầu óc Mẹ Quách cũng choáng váng, kh ngờ lại được nhà họ Đỗ trúng.
Thẩm Ngọc Kiều còn bận rộn chuyện buổi chiều, cô ăn cơm xong đứng dậy liền chuẩn bị rời . Cố tình Mẹ Quách vì để làm nổi bật bản lĩnh của con trai nhà , hừ mũi một cái, trừng mắt bóng lưng Thẩm Ngọc Kiều nói: “Đúng là một phụ nữ nhà quê kh biết trời cao đất dày. Bà nói xem lại kh mặt mũi như vậy chứ? Rõ ràng biết con trai kh ý với cô ta còn đuổi theo đến tận đây.”
Chu Thái Hoa nghe th lời này, tò mò quay đầu lại, lại th một khuôn mặt giống đó đến bảy tám phần, lập tức kinh hãi, nh nói: “Cô gái đó cách ăn mặc trang ểm kh giống nhà quê đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-373.html.]
“ lại kh chứ, chồng cô ta cũng là nhà quê, đều kết hôn con .” Mẹ Quách khinh miệt nói.
Chu Thái Hoa đè nén sự tò mò trong lòng, quay cười nói: “Hay là hai chúng ta ra ngoài dạo, để bọn trẻ nói chuyện riêng?”
Mẹ Quách vừa nghe lời này lập tức đại hỉ, đứng dậy theo Chu Thái Hoa ra khỏi quán ăn. Để lại Quách Đào và Đỗ Khinh Nhu hai trong quán ăn.
Thẩm Ngọc Kiều ra khỏi quán ăn một khắc cũng kh dám chậm trễ, nh chóng đến ga tàu hỏa, tiếp tục ểm đến tiếp theo. Chu Thái Hoa và cô trước sau ra khỏi phòng, nhưng lần này chỉ kịp th một bóng lưng, bóng dáng Thẩm Ngọc Kiều đã biến mất.
Mẹ Quách ra sự bất thường của Chu Thái Hoa, nhịn kh được dò hỏi: “Thái Hoa, bà quen Thẩm Ngọc Kiều ?”
“Bà nói cô ta họ gì?” Giọng Chu Thái Hoa chút run rẩy.
“Họ Thẩm mà!” Mẹ Quách chút kh hiểu.
Nhưng Chu Thái Hoa lại kinh hãi trong lòng, kh là nhà họ Thẩm ở Kinh Thành chứ?
Thẩm Ngọc Kiều ngồi lên tàu hỏa, thẳng đến Kinh Thành. Cô đối với Kinh Thành khá quen thuộc, đến ga tàu hỏa Kinh Thành, cô thành thạo chạy thẳng đến Bách hóa đại lâu của Kinh Thành.
M Chủ nhiệm Ngô ở thành phố Hương liên tiếp ăn m lần bế môn c, lúc này mới phát hiện m Thẩm Ngọc Kiều biến mất . Lúc này dưới tay Chủ nhiệm Ngô đều sốt ruột: “Chủ nhiệm, Thẩm Ngọc Kiều chắc c là đến các khu vực thành phố khác . Chúng ta bây giờ đâu? Hay là Ma Đô !”
Ma Đô phồn hoa hơn Kinh Thành kh ít, hơn nữa bên Ma Đô còn một Cửa hàng Hữu Nghị chuyên phục vụ cho nước ngoài. Nếu bọn họ thể đả th thành tích này, sau này đơn hàng chắc c kh dứt. Hơn nữa bên này cách Ma Đô gần hơn Kinh Thành một chút.
Chủ nhiệm Ngô do dự một phen, gật đầu: “Đi Ma Đô.”
Bọn Thẩm Ngọc Kiều đã giành trước ký đơn hàng của Bách hóa đại lâu . Nếu ta còn kh mau chóng đuổi theo e là sẽ thất bại. M con nhóc r chưa từng th qua thế diện lớn gì, chỉ định kh dám đến những nơi lớn như Ma Đô, Kinh Thành bán hàng. Chỉ cần ta tùy tiện ở Bách hóa đại lâu Ma Đô l được một đơn hàng, lần này nhất định thành c.
Chủ nhiệm Ngô tràn đầy tự tin xuất phát về phía Ma Đô.
Thẩm Ngọc Kiều quen đường quen nẻo dẫn m thẳng đến Bách hóa đại lâu của Kinh Thành. Nhà các cô ở Kinh Thành m đời làm kinh do, tự nhiên cũng một số mối quan hệ. Cô vừa đến đã nhân viên nhận ra Thẩm Ngọc Kiều, từng từng Thẩm Ngọc Kiều, vẻ mặt khiếp sợ.
“Nhà họ Thẩm kh bị hạ phóng , th đó giống như cô con gái út nhà họ Thẩm vậy?”
“Giám đốc Mã chào ngài, muốn tìm Chủ nhiệm của các ngài một chút, thể châm chước một chút kh.” Thẩm Ngọc Kiều tới, tự nhiên nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.