Trọng Sinh Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều
Chương 402:
Dân làng thôn Lưu Gia vừa ăn cơm, vừa khen ngợi Thẩm Ngọc Kiều, từng trong lòng đều chút hối hận, sớm biết Thẩm Ngọc Kiều lợi hại như vậy, lúc trước bọn họ nên bảo con trai nhà sớm cướp Thẩm Ngọc Kiều về nhà mới .
Thật là hời cho thằng nhóc Phó Thần đó .
Trâu già gặm cỏ non.
Phó Thần kh biết tâm tư của trong thôn, lúc này đang cùng Phó Sơn tiếp rượu những bậc trưởng bối lớn tuổi trong thôn.
Mẹ Phó nghe trong thôn nói như vậy, quả thật là vậy, kể từ khi Ngọc Kiều gả vào nhà bọn họ, chuyện vui liên tiếp đến.
Đầu tiên là Xuân Mỹ mang thai, tiếp đó là Nhị Nha tìm được c việc tốt, đến thằng cả thăng chức, Đại Nha cũng tìm được c việc tốt, nay vợ thằng cả cũng thể m.a.n.g t.h.a.i .
Quả thật là một chuyện tốt, tiếp nối một chuyện tốt a, mẹ Phó sắc mặt Thẩm Ngọc Kiều càng trở nên dịu dàng kh thôi.
Ăn một bữa cơm mà gần một nửa thời gian đều chằm chằm Thẩm Ngọc Kiều, làm cho Thẩm Ngọc Kiều mà hoảng hốt, cô làm sai chuyện gì ?
Hay là trên mặt cô dính gì? Mẹ chồng cô cứ chằm chằm cô làm gì?
Dân làng thôn Lưu Gia tụ tập cùng nhau ăn cơm, hoàn toàn kh chú ý tới Thẩm Dao ở phía xa lén lút rời , Dương Thiên Túc thu dọn đồ đạc, th Thẩm Dao đến lập tức mặt mày rạng rỡ: “Dao Dao, em yên tâm đến nhà , chắc c sẽ đối xử tốt với em.
Bố mẹ cũng sẽ đối xử tốt với em.”
Thẩm Dao ghét bỏ liếc khuôn mặt rỗ của Dương Thiên Túc, nhưng vì để rời cô ta đã nhịn xuống sự buồn nôn.
Nay cô ta ở thôn Lưu Gia căn bản kh thể ở lại được nữa, tiếng xấu đồn xa, những tên lưu m ở các thôn xung qu kh việc gì liền muốn đến qu rối cô ta, từng tên đều mắng cô ta là con đĩ.
Cứ nghĩ đến sự nhục nhã này, đã bao nhiêu lần Thẩm Dao muốn c.h.ế.t.
Nhưng th Thẩm Ngọc Kiều ngày tháng trôi qua càng ngày càng tốt, trong lòng Thẩm Dao càng thêm kh phục, trời tại lại kh mắt như vậy?
Dựa vào đâu mà Thẩm Ngọc Kiều lúc nhỏ tốt hơn cô ta, ngay cả khi làm th niên trí thức vẫn tốt hơn cô ta.
Cô ta nh chóng bước theo bước chân của Dương Thiên Túc, trực tiếp biến mất khỏi thôn Lưu Gia.
Bữa trưa dân làng thôn Lưu Gia, từng ăn đến bụng tròn xoe, ợ hơi đứng dậy.
Thẩm Ngọc Kiều kh thói quen ăn đồ thừa của khác, cô trực tiếp bảo các thím, các bà ai muốn mang thức ăn trên bàn về thì cứ mang về.
Các thím, các bà vừa nghe lời này, lập tức từng cười đồng ý.
số thịt còn thừa trên bàn này, từng hai mắt sáng rực, bọn họ đâu ngày tháng tốt đẹp như nhà Thẩm Ngọc Kiều, cũng chỉ lúc ăn Tết mới được ăn nhiều thịt một chút, ngày thường cũng chỉ vài tháng mới được ăn một lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-402.html.]
Đây cũng là do hôm nay nhà Thẩm Ngọc Kiều làm khẩu phần nhiều, ăn đến mức bọn họ ăn kh nổi nữa, lúc này số thịt còn thừa, từng đều tr giành nhau.
Bữa trưa Thẩm Ngọc Kiều cũng ăn no căng bụng, vừa đứng dậy, liền nghe th tiếng khóc truyền ra từ trong phòng, cô chạy bay vào trong phòng bế Niếp Niếp trên giường lên.
Liền nghe th tiếng c.h.ử.i bới truyền đến từ trong thôn.
“ thế?” Thẩm Ngọc Kiều bế đứa bé tò mò bước ra ngoài.
dân làng nghe được tin vỉa hè nói: “Thẩm Dao bỏ trốn , lúc trước khi cô ta kết hôn với con trai lão Bí thư, căn bản kh đăng ký kết hôn.”
“Thế này chẳng nói trốn là trốn .”
“Cô ta là th niên trí thức mà, thể trốn đâu được!”
“Kh biết, nghe nói d ngạch th niên trí thức được về thành phố , thôn chúng ta chẳng năm d ngạch , đã m th niên trí thức , nói kh chừng Thẩm Dao cũng d ngạch đ.”
“Kh thể nào, quan hệ giữa Thẩm Dao và em dâu của Bí thư thôn chúng ta, Bí thư thể để cô ta về ?” phụ nữ lén Thẩm Ngọc Kiều, cẩn thận nói với một khác.
“Cái đó chưa chắc, Bí thư thôn chúng ta là chính trực nhất, sẽ kh vì ân oán cá nhân mà nâng lên thành c việc đâu.”
Thẩm Ngọc Kiều đứng gần, tự nhiên nghe th tiếng xì xào bàn tán của hai , ánh mắt lóe lên, hoàn toàn kh tin Thẩm Dao sẽ d ngạch về thành phố.
Cô bế Niếp Niếp vào trong sân, Phó Thần bưng kh ít thịt từ trong bếp ra trực tiếp đút cho Đại Hoàng, (Tiểu Hoàng bây giờ đã lớn nên gọi là "Đại Hoàng") và Đại Khôi (Tiểu Khôi cũng đã lớn ?)
“Đại Khôi là ch.ó ? lớn nh thế?” Thẩm Ngọc Kiều kh nhịn được hỏi.
Hơn nữa tiếng sủa ngày thường của con vật này cũng chút khác biệt, nói là tiếng ch.ó sủa , nhưng luôn cảm th chút giống sói.
“Là sói!” Phó Thần xoa đầu Đại Khôi nói.
“Thật sự là vậy à.” Thẩm Ngọc Kiều thốt lên kinh ngạc, cô đã th Đại Khôi kh giống chó, nay càng lớn càng giống sói.
“Đại Khôi là sói?” Sắc mặt mẹ Phó thay đổi vài phần.
“Bà nội, Đại Khôi kh c.ắ.n đâu.” Thẩm Văn Hiên lập tức nói.
Thời buổi này mọi đối với sói đều một loại cảm giác sợ hãi, sói kh trung thành như chó, ngược lại còn vô cùng hung hiểm, thôn Lưu Gia trước đây còn từng xảy ra chuyện sói ăn thịt .
“Thôn chúng ta trước đây lên núi, bị sói ăn thịt , những năm trước khi xảy ra nạn đói, trên núi cũng bầy sói xuống c.ắ.n dân làng.
Nếu để trong thôn biết các con nuôi sói, e là sẽ khiến mọi sợ hãi.” Mẹ Phó Đại Khôi sắc mặt kh được tốt nói.
Bà trước đây cũng từng nghi ngờ, nhưng Đại Khôi quả thực thân thiện với , sói thường đều ích kỷ hung ác, nếu kh cũng sẽ kh cái d xưng sói mắt trắng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.