Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái
Chương 583: Nói thật đi
Tiểu Cúc nép vào lòng Kim Sơn, ánh mắt thoáng lộ vẻ chột dạ: "Nội à, nội nói cái gì thế? Đứa bé này là con của Kim Sơn mà, nội đừng nghe kẻ xấu xúi bẩy."
Kim Quang cũng vội vàng can ngăn: "Mẹ ơi, mẹ nói năng gì kỳ cục vậy, thể là con khác được. Mẹ đừng tin m lời nhảm nhí của mụ Ngô Lệ Đ."
"Nội à, nội quá đáng lắm đ. Tiểu Cúc vừa mới sinh xong, vất vả biết bao nhiêu mà nội lại nói những lời làm ta đau lòng thế." Kim Sơn sắc mặt khó coi, mẹ đã đủ phiền , giờ đến lượt nội lại gây chuyện, cái nhà này kh lúc nào được yên ổn thế.
Bà già họ Kim hai kẻ ngu ngốc nhà mà tức muốn nghẹt thở:
"Hai cha con tự mà tính toán lại ngày tháng ! Cô y tá khẳng định đứa bé này là đủ tháng, đủ tháng đ! Mang t.h.a.i mười tháng các kh hiểu ? Kim Sơn, tự nhẩm lại xem, trừ phi cái ngày đầu tiên xem mặt hai đã lăn lộn với nhau luôn, bằng kh đứa trẻ này tuyệt đối kh con . Hôm đã làm gì nó chưa?" Bà già vẫn còn nhen nhóm chút hy vọng mong m, nhỡ đâu lúc đó hai đứa đã lén lút "ăn trái cấm" thì đứa bé này vẫn thể là giống nhà họ Kim.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Kim Sơn há hốc mồm kinh ngạc: "Làm chuyện đó được, mãi tới khi Tiểu Cúc dọn về nhà chúng con mới... Tiểu Cúc kh hạng như thế đâu, đứa bé này chắc c là con con. Nội ơi, khi nào nội nhớ nhầm ngày kh?"
Bà già tức đến mức ôm n.g.ự.c thở dốc: "Từ lúc xem mặt cho tới khi nó dọn về đây, lằng nhằng mất hơn một tháng trời, làm mà nhầm được! Kim Quang, tính , ngày tháng thế này đúng kh?"
Ngày tháng vốn dễ nhớ, vì nó trùng đúng vào lúc Ngô Lệ Đ bị kết án. Kim Quang đưa mười đầu ngón tay ra bấm bấm, lần đầu là tám tháng, lần thứ hai vẫn là tám tháng, lần thứ ba cũng chẳng thay đổi...
Kim Sơn cha cứ bấm đốt ngón tay hết lần này đến lần khác, cánh tay bắt đầu run rẩy kh kiểm soát nổi.
"Đứa bé kh đủ tháng đâu, là vì con bị mẹ làm cho tức quá nên mới sinh non đ! Đứa bé mới chỉ hơn tám tháng thôi!" Tiểu Cúc trong lòng sợ hãi đến tột độ, cô ta áp tay vào mặt Kim Sơn, khẩn thiết giải thích.
Lúc này Kim Sơn làm nghe lọt tai được nữa, những lời cô y tá nói với bà nội đều đã nghe th rõ ràng, đứa trẻ khỏe mạnh thế này chắc c là đủ tháng .
Vậy chẳng lẽ... đứa trẻ này kh con ?
Kim Sơn bu tay, để Tiểu Cúc ngã "bạch" một cái xuống sàn nhà.
Tiểu Cúc đau đớn kêu lên một tiếng, túm chặt l ống quần Kim Sơn: "Kim Sơn, tin em, đây thực sự là con mà! đừng nghe bà nội nói bậy, bà chỉ kh muốn th em được sống yên ổn thôi, bà sợ em cướp mất vị trí của bà trong lòng nên mới hãm hại em thế này!"
Bà già họ Kim nghe mà choáng váng... Cái con khốn này nó nói cái thứ tiếng gì thế kh biết? Bà già này mà lại tr giành cháu trai với cháu dâu ?
Bà bước tới tặng cho Tiểu Cúc hai cái tát nảy lửa: "Con khốn! Nói mau, đứa trẻ này là của thằng nào?"
Kim Sơn cũng Tiểu Cúc với ánh mắt đầy phức tạp.
Tiểu Cúc ôm mặt khóc lóc, sang Kim Quang: "Cha ơi, cha biết con kh hạng như thế mà."
Kim Quang vội quay mặt chỗ khác. Lão làm mà biết được chứ? Giữa lão và Tiểu Cúc chỉ là chút mập mờ, cử chỉ thân mật chứ chưa hề hành vi thực chất nào cả. Lão vốn dĩ đêm nào cũng chỉ dám tưởng tượng, đợi Tiểu Cúc sinh xong sẽ tìm cơ hội...
"Kim Sơn! Đánh nó cho bà! Đánh đến khi nào nó chịu nói thì thôi! Thằng gian phu là đứa nào? Nhà kh thể nuôi dưỡng cái thứ nòi giống kh rõ ràng này được!" Bà già đ.á.n.h thêm m cái nữa ngồi bệt xuống đất, tức đến mức toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-80-ba-lao-vut-bo-con-cai/chuong-583-noi-that-di.html.]
"Kim Sơn, tin em , đứa bé thực sự là của mà. Em đối xử với tốt như vậy, thể kh tin em chứ? Lúc chúng ở bên nhau lần đầu, em vẫn còn là con gái đại gia đình cơ mà." Tiểu Cúc làm dám thừa nhận, thừa nhận cô ta sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t mất, mà nhà mẹ đẻ cũng chẳng được yên thân.
Kim Sơn lại bắt đầu hoang mang, quả thực lần đầu tiên của họ vương chút m.á.u lạc hồng, Tiểu Cúc đúng là con gái thật.
"Nội à, Tiểu Cúc lúc mới về với con..."
"Cái thứ đó làm giả m hồi! Chỉ cần rạch một vết nhỏ là lừa được hạng trai tơ như ngay thôi! Bà nội kh bao giờ hại đâu, ngày tháng của đứa trẻ này hoàn toàn kh khớp, chắc c kh con . cứ đ.á.n.h thật mạnh vào cho bà, kh tin là con khốn này kh chịu khai thật." Bà già họ Kim đâu dễ bị lừa như thế.
Kim Sơn tiến thoái lưỡng nan, th lời bà nội cũng lý mà lời Tiểu Cúc nghe cũng xuôi tai.
"Thử hỏi cha xem, khi nào là của kh? Xem kìa, dám hé răng nửa lời đâu, biết đâu đứa trẻ này lại là em trai đ." Ngô Lệ Đ thản nhiên bồi thêm một câu.
Kim Quang kh chịu nổi nữa, x tới đ.á.n.h Ngô Lệ Đ ngã nhào: "Cái con mụ độc ác kia! Lúc mụ cải tạo, nhà mẹ đẻ chẳng ai thèm ngó ngàng, đã bôn ba ngược xuôi lo liệu cho mụ, vậy mà giờ mụ báo đáp thế này ? Cái thứ dơ bẩn hôi hám gì mụ cũng dám đổ lên đầu hả!"
"Ông vì ? Ông là vì cái bản mặt của thì ! Ông sợ mang tiếng xấu, sợ con trai kh l được vợ. Cái con khốn kia nó đồng ý gả vào đây là các lập tức vứt bỏ ngay. À! hiểu ! Thử hỏi nhà gia giáo nào lại gả con gái vào cái nhà cải tạo chứ? Là vì nó t.h.a.i , kh gả thì tính ? Hóa ra cái nhà rách nát này chỉ hốt cái hạng rác rưởi về thôi!" Ngô Lệ Đ bỗng chốc nhận ra sự thật, dù bị đ.á.n.h đau nhưng vẫn cười lên hố hố.
Kim Sơn nghiến răng kèn kẹt, khuôn mặt tái nhợt yếu ớt của Tiểu Cúc, vung nắm đ.ấ.m giáng xuống liên tiếp.
Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang vọng cả một vùng. Kim Sơn đ.á.n.h hết nhát này đến nhát khác, Tiểu Cúc khóc lóc cầu xin nhưng nhất quyết kh thừa nhận đứa bé kh giống nhà họ Kim.
Kim Sơn phát ên, vớ l một khúc gỗ, quật túi bụi.
Tiếng la hét của Tiểu Cúc kéo dài đến tận nửa đêm. Kim Quang và bà già họ Kim lạnh lùng đứng , chẳng mảy may động lòng.
Ngô Lệ Đ lúc đầu còn xem với vẻ đắc ý, nhưng dần dần cũng th buồn ngủ.
Tiểu Cúc lúc đầu còn thề thốt kêu oan, sau đó chuyển sang đe dọa báo c an. Cuối cùng, th vẻ hung hãn như muốn l mạng của Kim Sơn, cô ta sợ hãi thực sự, thân xác cũng kh chịu đựng nổi nữa, cứ thế này cô ta sẽ c.h.ế.t mất thôi.
Cuối cùng, Tiểu Cúc cũng chịu mở miệng khai thật. Đứa trẻ là của rể thứ hai nhà cô ta. Từ trước khi xem mặt Kim Sơn, cô ta và rể đã thường xuyên đưa mắt đưa tình với nhau.
Gã rể th em vợ đã nơi chốn nên muốn "ra tay" trước, kh muốn để hời cho thằng em rể tương lai, nên đã lôi cô ta vào rừng cây.
Vốn dĩ sau khi Ngô Lệ Đ tù, nhà họ muốn lật lọng kh gả nữa. Nhưng đúng lúc đó Tiểu Cúc phát hiện bị chậm kinh, cô ta hoảng hốt kể lại với mẹ đẻ. Mắng c.h.ử.i cũng vô ích, đành cho cưới gấp. Nhà họ Kim lúc đó Ngô Lệ Đ vắng nhà, bà già thì cũng đã lẫn, dễ bề qua mặt, chắc chẳng ai tính toán ngày tháng sinh nở đâu, đến lúc đó cứ l cớ sinh non là êm chuyện. Thế là họ đòi một nghìn đồng tiền sính lễ, cũng chẳng thèm tổ chức đám cưới, Tiểu Cúc cứ thế dọn thẳng vào nhà họ Kim ở.
"Kim Sơn, tha lỗi cho em lần này thôi, sau này em nhất định sẽ cùng sống t.ử tế, được kh? Em cũng là bị ép buộc thôi mà." Tiểu Cúc định quỳ xuống cầu xin Kim Sơn tha thứ, vì vốn dĩ Kim Sơn đối xử với cô ta tốt, việc gì cũng nghe theo cô ta.
Kim Sơn giáng cho Tiểu Cúc một đá văng ra xa. kh thể chấp nhận nổi sự thật này. Suốt thời gian mang thai, cả nhà cung phụng cô ta như tổ tiên, vậy mà giờ đây th trên đầu như cả một thảo nguyên x mướt.
"Giao cái thứ nghiệt súc đó cho nó! Ngày mai mang trả nó về nhà đẻ, đòi lại tiền sính lễ, bắt bọn chúng bồi thường thêm một nghìn đồng nữa, bằng kh chúng ta báo c an." Bà già họ Kim sau khi nghe th kết quả muốn, toàn thân như rã rời.
Kim Quang đứa bé trong lòng, lúc nãy vừa th nó vui sướng bao nhiêu thì giờ đây lại chán ghét b nhiêu: "Vậy còn Tiểu Cúc thì tính ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.