Trọng Sinh Thập Niên 80: Buông Tay
Chương 5:
ta liếc , lộ vẻ do dự, sau đó ghé sát tai Phó Minh Viễn thì thầm báo cáo vài câu.
Sắc mặt Phó Minh Viễn lập tức thay đổi lớn, ta bật đứng dậy, chỉ kịp dặn dò đơn giản:
"Em ăn từ từ nhé, ra ngoài một lát."
ta thẳng kh hề quay đầu lại.
Xem ra tối nay kh thể nói chuyện được .
Dù thì cũng đã nộp đơn xin rút lại báo cáo kết hôn, nói hay kh thì kết quả cũng như nhau.
thong thả ăn xong bữa tối, quay về Ký túc xá như cũ.
Sáng sớm hôm sau.
còn chưa kịp bước vào văn phòng, đã nghe th giọng nói quen thuộc vọng ra từ phòng bệnh bên tay :
"...A Viễn, em muốn uống chút cháo kê."
Giọng nói nũng nịu, đầy vẻ ấm ức.
Qua cánh cửa phòng bệnh khép hờ, th Phó Minh Viễn vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, ánh mắt đầy xót xa đắp chăn cho Lý Nhã Như, dịu dàng hỏi:
"Được, căng tin mua ngay đây, em còn muốn ăn gì khác kh?"
Hóa ra tối qua Phó Minh Viễn vội vã rời là vì Lý Nhã Như bị bệnh.
Xem chừng ta còn thức trắng đêm tr nom ở đây.
Trong phòng bệnh.
Phó Minh Viễn đứng dậy ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với .
Cơ thể ta bỗng nhiên cứng đờ, Lý Nhã Như trên giường bệnh cũng quay đầu ra ngoài.
Th , cô ta như thể bị giật , khẽ kéo ống tay áo Phó Minh Viễn.
Phó Minh Viễn cúi an ủi cô ta vài câu.
Sau đó bước ra, kh quên đóng cửa phòng bệnh lại.
"Chiêu Chiêu..."
Các bác sĩ và y tá ngang qua đều đổ dồn ánh mắt tò mò dò xét.
giơ tay ngăn ta lại, bảo ta cứ lo việc trước.
Nhưng ta vẫn cố chấp theo vào văn phòng.
Phó Minh Viễn , nhíu mày, thở dài một hơi thật sâu:
"Chiêu Chiêu, và cô kh còn gì nữa , em hà tất cố chấp làm gì."
Hửm?
lộ vẻ nghi hoặc.
"Là bảo Nhã Như tìm em giải thích, cho dù cô chịu đựng sự khó xử, cũng đã nói rõ mọi chuyện với em."
"Rốt cuộc là phụ cô , em kh nên trút giận lên cô , sau khi hai nói chuyện xong, cô cứ bồn chồn lo lắng, mới sơ suất ngã xuống từ sân khấu."
đã hiểu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-80-buong-tay/chuong-5.html.]
Phó Minh Viễn đang trách .
Mặc dù trong cuộc nói chuyện đó, nói tổng cộng chưa quá ba câu, từ đầu đến cuối đều là Lý Nhã Như nói.
Thế nhưng ta vẫn tin vào sự thật bị Lý Nhã Như cố tình bóp méo, cho rằng đã bu lời cay nghiệt với trong lòng ta, khiến cô ta bị thương.
Khi quá đỗi cạn lời, bật cười khe khẽ.
Phó Minh Viễn nhíu mày sâu hơn: "Chiêu Chiêu, cô đã đồng ý rút lui , cô là một cô gái chân yếu tay mềm lại kh quen biết ai ở đây, sau này... đừng làm khó cô nữa, được kh?"
của ngày xưa vì ta mà một thân một đến đây, bỏ qua vô số cơ hội.
lẽ ta đã quên , hoặc căn bản kh hề bận tâm, ta che c trước Lý Nhã Như, đứng ở phía đối lập trách móc .
kh đáp lời, mà chuyển sang chuyện khác: "Cô kh muốn ăn cháo kê , mau ."
Giọng ệu Phó Minh Viễn dịu xuống: "Em đừng nghĩ nhiều, chăm sóc cô kh ý gì khác, cô bị thương là vì chuyện của chúng ta."
mỉm cười với ta, phẩy tay: "Đi mau , kh thì cháo sẽ bán hết mất."
ta thở phào nhẹ nhõm: "Đợi cô dưỡng thương xong thì gi đăng ký kết hôn của chúng ta cũng sắp được cấp , sau này chúng ta sẽ sống tốt với nhau."
ta cứ nghĩ đang thỏa hiệp, nhưng thực ra chỉ đang lặng lẽ , nói lời tạm biệt với ta.
hoàn thành c việc bàn giao cuối cùng.
kh quen với những cuộc chia ly buồn bã, vì vậy chỉ nói với Tiểu Trương, đồng nghiệp thân thiết nhất, về chuyện chuyển c tác.
Phó Minh Viễn ở bệnh viện tận tâm chăm sóc Lý Nhã Như, Tiểu Trương đều th rõ.
Cô xót xa ôm l , cảm th bất bình thay , và chúc mừng cuộc đời mới của .
Trước khi rời bệnh viện.
ngang qua phòng bệnh của Lý Nhã Như, Phó Minh Viễn đang cẩn thận gọt táo.
thẳng, bước thẳng ra khỏi bệnh viện.
Phó Minh Viễn dường như cảm nhận được ều gì đó nên ngẩng đầu ra ngoài, lúc này Tiểu Trương vừa bước vào kiểm tra phòng bệnh.
Lý Nhã Như nằm trên giường, đưa tay lên ôm trán: "A Viễn, em hình như hơi choáng váng."
Phó Minh Viễn lập tức căng thẳng: " chuyện gì vậy, lẽ nào còn bị thương ở đầu? Bác sĩ, cô xem cần làm kiểm tra kh?"
Tiểu Trương liếc hai họ một cách khó chịu: "Cô chỉ bị thương ở mắt cá chân thôi, bị chóng mặt hoàn toàn là do nằm trên giường quá lâu."
"Hơn nữa, phim chụp đã kết quả , chỉ là bong gân thôi, kh cần thiết nằm viện, nếu thật sự kh yên tâm thì theo dõi thêm nửa ngày nữa, sáng mai thể làm thủ tục xuất viện."
Mặt Lý Nhã Như lập tức đỏ bừng vì xấu hổ.
Phó Minh Viễn sững sờ, phản ứng đầu tiên là, lẽ nào sáng nay đã nói nặng lời với Chiêu Chiêu ?
l lại báo cáo kết hôn đã bị chặn lại từ văn phòng lãnh đạo.
dòng chữ "HỦY BỎ" in màu đỏ tươi trên bìa, lòng cảm th nhẹ nhõm.
Lãnh đạo kh nhịn được thở dài một hơi, hỏi: "Chỉ còn hai ngày nữa là cô Kinh thành , Minh Viễn vẫn chưa biết gì chứ?"
cẩn thận cất tập tài liệu, lắc đầu: " bận rộn, kh cần thiết nói với ."
Hơn nữa cũng kh định hai ngày sau mới khởi hành.
Mọi việc ở đây đã xong xuôi, kh cần thiết nán lại thêm hai ngày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.