Trọng Sinh Thập Niên 80 Làm Giàu Ký
Chương 60: Nhà họ Hồ trồng hoa
Sáng sớm Quý Kiến Quân đã lên đường khu Thành phố Đại học, dì Dương cũng làm xong việc nhà sang.
“Phiền dì Dương quá, con đã nói với kh cần, cứ để lo việc của . Còn gần nửa tháng nữa cơ mà, cứ kh nghe, toàn chuyện bé xé ra to.” Tô Đan Hồng nói.
Dì Dương cười: “Con nói thế là , đàn thương mà còn kh vui à? Kiến Quân như vậy, dì đây là lần đầu tiên th đ. Con cũng là phúc.”
khắp cả làng này, tính cả những làng khác nữa, nhà nào đàn cưng chiều vợ như Kiến Quân kh?
Căn bản kh tìm ra được thứ hai.
Ngày nào cũng kè kè bên cạnh, chỉ sợ chuyện gì bất trắc. Nhưng ở trong nhà thì thể xảy ra chuyện gì chứ?
Nói cho cùng vẫn là Kiến Quân thương vợ.
Phụ nữ mà, xem số hay kh. số thì gả được cho đàn biết nóng biết lạnh, trong nhà ngoài ngõ đều lo cho chu toàn, đó là hạnh phúc cả đời.
Đương nhiên, phụ nữ cũng biết quán xuyến gia đình, nếu kh hôn nhân tốt đẹp cũng bị phá hỏng.
Ví như Tô Đan Hồng, dì Dương vô cùng hài lòng. Tuy thằng bé Kiến Quân thương cô , nhưng đó cũng là nguyên nhân.
Ngoài việc Đan Hồng xinh đẹp ra, cô còn đặc biệt vượng phu. Tay nghề thêu thùa chính là minh chứng tốt nhất.
khác lẽ kh biết, nhưng dì Dương và bà Quý quan hệ tốt, dì Dương cũng đã nghe bà Quý nói qua vài câu.
Vườn cây ăn quả này之所以 thể phát triển được, cũng là nhờ cả vào Đan Hồng.
Nếu kh, Kiến Quân dù tài giỏi đến m cũng kh thể nào xoay xở được cả một ngọn đồi lớn như vậy.
Dì Dương bắt đầu kể cho cô nghe một số chuyện trong làng, ví dụ như nhà ai năm nay được mùa, nhà ai cả nhà lười biếng, đến một nửa của nhà ta cũng kh bằng.
“Ngày xưa thời hợp tác xã đã vậy , bây giờ mỗi nhà tự làm tự ăn mà vẫn kh biết đường lo liệu.” Dì Dương nói.
Tô Đan Hồng cười: “Con sống tốt cuộc sống của là được , chuyện của khác con kh quản được.”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dì Dương gật đầu: “Đây là lời nói thật lòng. À đúng Đan Hồng, lát nữa dì sang sân nhà con nhổ vài cọng thảo d.ư.ợ.c về cho gà ăn.”
“Dì cứ nhổ , cả một khoảnh lớn cơ mà.” Tô Đan Hồng nói.
Hai ngồi thêu thùa may vá một lúc, sau đó cũng kh ngồi yên được nữa, ra sân sau nhổ thảo dược.
“Thảo d.ư.ợ.c con trồng này, ngửi thôi cũng mùi thơm của thuốc.” Dì Dương khen.
Vợ vượng phu đúng là vợ vượng phu. xem, thảo d.ư.ợ.c tùy tay trồng ra cũng kh là những loại mọc ngoài đường thể so sánh được.
Tô Đan Hồng cười: “Dì hái ít ngọn cải dầu về cho bác Dương ăn ạ, bác thích ăn món này lắm.”
“Sướng cho quá.” Dì Dương kh hái: “Bên nhà dì cũng mà.”
“Dì cứ hái , nhiều thế này ăn kh hết, để lâu lại già mất.” Tô Đan Hồng nói.
Dì Dương th cũng kh ít, liền nói: “Vậy dì hái một ít về.”
Cũng kh hái nhiều, chỉ đủ cho hai bà ăn.
Dì Dương hái xong ngọn cải dầu liền về nhà. Dì bảo Tô Đan Hồng sang ăn cùng, một đừng nấu nướng làm gì.
Tô Đan Hồng cười nói tối qua Quý Kiến Quân đã gói sủi cảo cho cô , để trong tủ lạnh, chỉ cần luộc lên là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-80-lam-giau-ky/chuong-60-nha-ho-ho-trong-hoa.html.]
Dì Dương cười, kh nói gì thêm.
Buổi trưa bà Quý đến, vừa nghe tin Quý Kiến Quân khu Thành phố Đại học, cũng vô cùng bất đắc dĩ.
“Hai đứa bay, trong tay ít tiền là lại nghĩ cách tiêu pha. Đứa nhỏ này sinh ra chỗ nào cũng cần tiền. Sang năm còn mua gà con, thức ăn cho gà cũng là một khoản. Nếu dê con nuôi được, lại mua thêm một lứa nữa. Hai đứa bay đúng là tiền nhiều kh chỗ tiêu.” Bà Quý nói.
Chỉ một đứa trẻ, cần gì tã gi chứ?
Trẻ con trong làng kh đứa nào dùng, chẳng vẫn lớn lên như vậy ?
Đừng nói trong làng, ngay cả cháu gái nhà con trai thứ tư cũng kh dùng tã gi. Thứ đó kh hề rẻ, trẻ con ăn no ngủ say, cả ngày chỉ vệ sinh, bao nhiêu tã gi cho đủ?
“Con cũng nói , bảo đừng . nói kh thể bạc đãi con, con cũng kh cách nào.” Tô Đan Hồng kh nói hai lời liền đổ hết trách nhiệm lên Quý Kiến Quân, kh một chút áp lực.
Bà Quý cũng chỉ cằn nhằn vậy thôi, thực ra bà lại kh biết con trai thứ ba nhà chính là một kẻ sợ vợ chứ?
Nếu Đan Hồng kh đồng ý, ta thể được ?
Nhưng Đan Hồng cũng ít khi can thiệp vào chuyện của , nhiều việc đúng là do Kiến Quân quyết định, cô chỉ đứng bên cạnh quan sát.
“Mẹ mang cho con một gốc lan đến này, con trồng chơi .” Bà Quý nghĩ ra, từ trong gánh l ra một gốc lan, nói.
Mắt Tô Đan Hồng sáng lên: “Mẹ, hoa lan này ở đâu ra vậy ạ?”
“Còn thể ở đâu ra được. Hôm nay ra đồng làm cỏ th, nghĩ con chắc sẽ thích nên mang về cho con.” Bà Quý cười.
“Cảm ơn mẹ ạ!” Tô Đan Hồng vui vẻ nói.
Bà Quý nói: “Muốn trồng ở đâu, mẹ trồng cho.”
“Trồng ở sân sau trước ạ.” Tô Đan Hồng nói.
Bà Quý liền mang ra sân sau trồng cho cô, vừa trồng vừa nói: “Hoa lan này cũng là của hiếm đ. thành phố thích lắm. Trước đây trong làng còn trồng hoa mang bán nữa cơ.”
“Còn chuyện đó ạ?” Tô Đan Hồng ngạc nhiên.
“ chứ, chính là nhà họ Hồ ở cuối làng. Ngày xưa Hồ là thợ trồng hoa cho nhà địa chủ, sau này thì sống bằng nghề trồng hoa. Bây giờ vẫn còn trồng đ. Con ít khi ra đó nên kh biết. Nhà họ Hồ ở trong làng cũng được coi là nhà giàu đ.” Bà Quý nói.
“Vậy nhà họ chắc nhiều loại hoa lắm nhỉ?” Tô Đan Hồng kh quan tâm đến những thứ khác, mắt chút sáng lên.
Nguyên chủ đúng là chưa từng ra cuối làng. Gả về đây cả ngày chỉ lo nghĩ kh để cho ba nhà chị em dâu khác chiếm đoạt chút tài sản của bà Quý, sợ bị thiệt, làm gì thời gian nghĩ đến những chuyện này?
“Chắc là đ, mẹ với nhà họ Hồ cũng kh thân lắm.” Bà Quý th ý của cô là muốn xin hoa về trồng, bà cũng chút động lòng, nói: “M loại hoa này kh dễ nuôi đâu.”
Tuy kh dễ nuôi, nhưng kh biết Đan Hồng nuôi được kh? Nghĩ đến vườn cây ăn quả trên núi, bà Quý kh khỏi về phía con dâu. Kh biết “Hồ đại tiên” chịu giúp trồng hoa kh?
Nếu chịu giúp nuôi sống, thì đây cũng là một cách hay. Trồng tốt cũng thể kiếm được kh ít tiền. Mới năm trước thôi, nhà họ Hồ đã xây lại một cái sân lớn, dựa vào việc trồng hoa mà gần như là nhà giàu nhất nhì trong làng.
Kiến Quân và Đan Hồng hai đứa đều kh là biết tiết kiệm, chẳng là tìm thêm nhiều nhập, kiếm thêm ít tiền ?
“Mẹ, nhà xích mích gì với nhà họ kh ạ?” Tô Đan Hồng hỏi.
“Cái đó thì kh . Năm kia con gái nhà họ Hồ l chồng, bố con còn giúp làm một cái tủ quần áo đ, còn tính rẻ hơn kh ít.” Bà Quý nói.
“Vậy thì được ạ, con sẽ sang nhà họ Hồ xem thử.” Tô Đan Hồng cười.
Bà Quý cũng là nóng vội. Bà vừa nghe giọng ệu của Đan Hồng liền biết “Hồ đại tiên” chắc c sẽ chịu giúp trồng hoa. Thu nhập từ việc trồng hoa của nhà họ Hồ, bà Quý cũng đã thèm muốn hơn nửa đời .
Bà biết, một chậu hoa quý thể bán được kh ít tiền, ít nhất cũng là m chục đồng, kh chừng còn hơn thế nữa. Mỗi lần nhà họ Hồ đều xe tải lớn đến, chở kh ít chậu hoa. Chuyện này ở trong làng kh là bí mật gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.