Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Ly Hôn Được Quân Thiếu Sủng Lên Trời

Chương 121: Anh đang vô lý gây rối cái gì?

Chương trước Chương sau

Bát mì nóng hổi trong nhà được múc ra bát, dùng hành hoa rưới mỡ bỏ thêm hai miếng thịt ba chỉ thừa buổi tối, Lý Phân Lan xót xa Tiểu Vĩ gầy gò như vậy, lại bỏ thêm vào trong một quả trứng gà: “Mau ăn , ăn cơm xong đưa con về nhà! Sau này kh được buổi tối chạy lung tung ra ngoài nữa, nếu gặp lạ thì làm ? Nếu con đói thì ban ngày đến đây, bà nấu mì cho con, được kh?”

Tiểu Vĩ húp một ngụm c nóng, lồng n.g.ự.c nhỏ bé ấm áp hẳn lên, đôi mắt đờ đẫn cũng dần dần sáng lên, nó gật đầu thật mạnh, sau đó nhỏ giọng gọi một tiếng: “Bà nội.”

Lý Phân Lan cười: “Đứa trẻ này, bà còn tưởng con kh biết nói chuyện chứ!”

Ăn xong một bát mì, Tạ Vân Thư quàng cho Tiểu Vĩ một chiếc khăn quàng cổ cũ, dắt tay nó ra ngoài: “ nhà họ Lục bây giờ sẽ kh đ.á.n.h con đâu, nếu bụng đói thì chủ động mở miệng nói chuyện, con ăn no lớn lên thì sẽ kh sợ ai nữa.”

Mỗi một số phận khác nhau, Tiểu Vĩ đáng thương như vậy thì đã , cô cũng kh thể làm một cứu rỗi được. Lục Tri Hành này kh nói đến cái khác, mặc dù vừa mù vừa cặn bã, nhưng kh xấu, ít nhất sẽ kh bạo hành đứa trẻ.

Lúc này, bên ngoài lầu ống. Lục Tri Hành nắm chặt nắm đấm, dùng ánh mắt đầy thù địch Thẩm Tô Bạch: “ đến đây làm gì, tìm Vân Thư chuyện gì?”

Thẩm Tô Bạch cao hơn một chút, bờ vai cũng rộng hơn, hờ hững liếc Lục Tri Hành kh ý định trả lời câu hỏi, sải đôi chân dài bước thẳng vào trong lầu ống.

Lục Tri Hành cản lại, nghiến răng lên tiếng: “Thẩm đội, Vân Thư kh là loại phụ nữ như nghĩ đâu, gia thế như cớ đến trêu chọc cô ?”

Bước chân Thẩm Tô Bạch dừng lại, cười khẩy một tiếng: “Bác sĩ Lục đứng ở lập trường gì nói chuyện với ?”

Kh đợi Lục Tri Hành mở miệng, lại bình tĩnh hỏi ngược lại một câu: “Chồng cũ?”

Hai từ này kích thích khiến hốc mắt Lục Tri Hành đều đỏ lên, bị khích đến mức nhịn kh được đưa tay túm l cổ áo Thẩm Tô Bạch: “ và cô căn bản kh thể nào, sẽ tái hôn với cô ! Cho dù Vân Thư bây giờ đang tức giận kh muốn quay đầu, cô cũng tuyệt đối sẽ kh ở bên ! Nếu cô biết gia thế của , cô chỉ sẽ tránh xa ra!”

Gia thế như cưới Tạ Vân Thư còn kh môn đăng hộ đối, huống hồ là Thẩm Tô Bạch, lẽ nào nhà ta sẽ cho phép ta cưới một phụ nữ đã qua một đời chồng?

Kh đúng, cho dù kh là tái hôn, Tạ Vân Thư cũng kh thể nào với tới gia thế như Thẩm Tô Bạch!

Vân Thư ở nhà họ Lục chịu uất ức trong lòng hiểu rõ, nhưng thề sau khi tái hôn, bản thân tuyệt đối sẽ kh để Vân Thư chịu sự đối xử bất c như trước đây nữa! Ít nhất trải qua chuyện của Chu Tân Nguyệt, bố mẹ thể th ểm tốt của Vân Thư, mà cũng tuyệt đối sẽ đối xử với cô tốt hơn!

Nhưng Thẩm Tô Bạch thì khác, ta căn bản kh Kinh Bắc, ta kh cưới được Vân Thư. Nếu những trong nhà đó đến sỉ nhục làm tổn thương Vân Thư, chỉ sẽ lợi hại hơn nhà họ Lục! kh bảo vệ được Vân Thư, Thẩm Tô Bạch càng kh bảo vệ được!

Lục Tri Hành dùng sức túm chặt l , bởi vì tức giận mà dáng vẻ ôn hòa ngày thường đều chút dữ tợn: “ kh cho phép đến làm tổn thương Vân Thư! Cô kh là đối tượng để đám con cháu cha các tùy ý đùa giỡn, tránh xa cô ra cho !”

Sắc mặt Thẩm Tô Bạch hơi lạnh, vừa định động thủ, khóe mắt lại th một bóng đỏ quen thuộc, thế là bu lỏng nắm đ.ấ.m đặt ra sau lưng khẽ cười một tiếng: “Nếu nói kh thì ?”

!” Sắc mặt Lục Tri Hành lập tức trở nên khó coi, đẩy Thẩm Tô Bạch ra ngoài nghiến răng nói: “ ở đây, tuyệt đối sẽ kh để cơ hội lợi dụng!”

Cú đẩy này thật ra kh dùng bao nhiêu sức, Thẩm Tô Bạch rõ ràng cao hơn khỏe hơn , lại nặng nề đập vào tường, l mày cũng đau đớn nhíu lại...

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lục Tri Hành theo bản năng thoáng qua tay , vừa đâu dùng sức m, Thẩm Tô Bạch giả vờ cái gì?

Chỉ là còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, cả đã bị ai đó dùng sức t mạnh ra! Lực đạo này thể lớn hơn vừa đẩy Thẩm Tô Bạch nhiều, mặc cho Lục Tri Hành vóc dáng cao lớn vẫn lảo đảo lùi lại m bước.

Tạ Vân Thư một tay đỡ l Thẩm Tô Bạch, bờ vai gầy gò kh chút do dự làm ểm tựa cho , đôi mắt đẹp trừng về phía Lục Tri Hành: “ phát ên cái gì, vợ con kh quản cho tốt, chạy tới đây làm ch.ó c.ắ.n càn à!”

Cô mắng Lục Tri Hành xong lại lo lắng về phía Thẩm Tô Bạch: “Thẩm đội, kh chứ?”

Tạ Vân Thư mặc dù tính tình hung dữ, nhưng là một cô gái tốt bụng lương thiện, khác đối xử tốt với cô một phần cô luôn báo đáp mười phần. Sau khi th Thẩm Tô Bạch bị ‘chồng cũ’ của đẩy ngã, sự áy náy của cô đã đạt đến đỉnh ểm.

Lục Tri Hành lập tức mất huyết sắc, kh dám tin về phía cô: “Em vì ta mà mắng ? Vân Thư, ta kh ý tốt với em đâu, ta chính là cố ý! ta...”

“Đủ , phiền kh? Rõ ràng là đẩy Thẩm đội, còn muốn quay lại vu khống ta? Lục Tri Hành, kh biết ngoài mù mắt ra còn ngu xuẩn độc ác như vậy?” Tạ Vân Thư căn bản kh kiên nhẫn nghe đang nói cái gì, Thẩm đội dạo này đều đang giúp đỡ , ân tình mua xe máy ba bánh còn chưa trả xong, bây giờ lại bị Lục Tri Hành làm bị thương !

Cô hiếm khi cúi đầu hạ giọng mềm mỏng: “Thẩm đội, bị thương ở đâu kh?”

Thẩm Tô Bạch khẽ nhíu mày, cố gắng nhích sang bên cạnh một chút: “Nam nữ thụ thụ bất thân, kh miễn cưỡng vẫn thể đứng vững.”

bị trẹo chân à?” Tạ Vân Thư c.ắ.n môi, lại đưa vai qua: “Vậy dựa vào , đưa về nhà xem thử? Xin lỗi, thật sự xin lỗi...”

Thẩm Tô Bạch thở dài: “Kh gì đáng ngại, tìm cô là muốn nhắc nhở một chút xe máy ba bánh nhớ dùng vải dày đậy lại, tránh buổi tối sương giá, chỉ là kh ngờ... Bỏ , sẽ kh tính toán loại chuyện này với bác sĩ Lục, suy cho cùng ta là chồng cũ của cô.”

Lục Tri Hành c.ắ.n chặt răng, đàn này là cố ý!

Lần trước từ đồn c an trở về, xuất phát từ trực giác của đàn , đã đặc biệt nghe ngóng về con Thẩm Tô Bạch. Bên ngoài miêu tả về ta là nghiêm túc, đứng đắn, cương trực c bằng.

Bây giờ xem ra, căn bản kh một ểm nào phù hợp!

Tạ Vân Thư lại càng nghĩ càng tức, nếu kh đang đỡ Thẩm Tô Bạch, thật muốn tát thêm cho Lục Tri Hành một cái: “Chúng ta đã ly hôn , rốt cuộc chạy tới đây vô lý gây rối cái gì? Thẩm đội chính trực lương thiện, ta căn bản sẽ kh tư tưởng bẩn thỉu như ! Lục Tri Hành, cút xa một chút cho được kh?”

Lục Tri Hành ngơ ngác cô, khóe mắt dần dần đỏ lên: “Vân Thư, ta rõ ràng đang lừa em, em tin ta cũng kh tin ?”

Tạ Vân Thư mí mắt cũng kh thèm nâng lên, đỡ Thẩm Tô Bạch khó khăn vào trong lầu ống: “ tin cái gì? thời gian rảnh rỗi này, kh bằng quan tâm nhiều hơn đến Tiểu Vĩ, ở đây vô lý gây rối cái gì? Suốt ngày l d nghĩa đứa trẻ đáng thương để đưa tiền cho Chu Tân Nguyệt, tiền tiêu trên đứa trẻ được một đồng nào chưa? Nó đã ăn no hay là mặc ấm ? Lục Tri Hành, đừng để khinh bỉ !”

Lục Tri Hành bất lực trơ mắt hai nương tựa vào nhau về phía ánh đèn sáng, còn bản thân lại dường như vĩnh viễn bị bỏ lại trong bóng tối này.

đột nhiên nhớ tới, một lần Chu Tân Nguyệt cũng bị Tạ Vân Thư đẩy ngã xuống đất, cũng kh phân trần đúng sai như vậy mà đứng về phía Chu Tân Nguyệt, cũng trách mắng Vân Thư vô lý gây rối như vậy...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...