Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Ly Hôn Được Quân Thiếu Sủng Lên Trời
Chương 232: Môi bị anh cắn rách rồi
Tạ Vân Thư bị giật tỉnh lại, dùng sức đẩy mạnh Thẩm Tô Bạch ra.
Tội nghiệp Thẩm đội trưởng cả sắp c.h.ế.t chìm trong sự dịu dàng hiếm của cô, bị đẩy mạnh một cái bất thình lình như vậy, suýt chút nữa chật vật ngã xuống đất. May mà khả năng giữ thăng bằng của đủ tốt, phản ứng cũng đủ nh, mới kh bị ngã dập m.ô.n.g trước mặt trong lòng.
Vết ửng đỏ trên mặt Tạ Vân Thư vẫn chưa tan, cô c.ắ.n môi đá Thẩm Tô Bạch một cái: “ ra ngoài trước , em thay bộ quần áo, lát nữa còn xem phòng thi.”
Thẩm Tô Bạch chằm chằm đôi má hồng hào như hoa đào của cô, giọng nói mang theo ý cười khàn khàn: “ ra ngoài, Minh Thành đ.á.n.h gãy chân kh?”
“Em trai em mới kh tùy tiện động tay đ.á.n.h !” Trong lúc nói chuyện, Tạ Vân Thư cũng kh nhịn được bật cười thành tiếng: “Thẩm Tô Bạch, mau ra ngoài !”
Lối nhỏ ngoài sân, gió nhẹ thổi vào mát mẻ.
Tạ Minh Thành dựa lưng vào tường, giọng ệu bình thản nhưng tự tin: “Em chắc sẽ về Kinh Bắc học đại học, thời gian ở nhà sẽ khá ít.”
Thẩm Tô Bạch nghe ra ý của , ừ một tiếng: “Yên tâm, ở Hải Thành.”
“Hôm nay mẹ em kh nhà, em nghe thím Triệu nói bà về thôn Lý Gia .” Tạ Minh Thành kh biết chuyện xảy ra ở nhà họ Lý sáng nay, nhưng luôn th minh và nhạy bén, thể đoán được chắc c liên quan đến nhà họ Lục.
Đáng tiếc, bây giờ ngay cả nắm đ.ấ.m của cũng chưa đủ cứng rắn, càng kh khả năng bảo vệ chị gái.
Thẩm Tô Bạch nhạt giọng mở miệng: “Động nắm đ.ấ.m là chọn lúc năng lực, chị gái quan tâm , đừng để cô lo lắng.”
Tạ Vân Thư mặc dù tính cách nóng nảy thích động tay động chân, nhưng cô lại luôn dạy dỗ Tạ Minh Thành kh được tùy tiện động thủ, đối với đứa em trai này, thể cảm nhận được sự coi trọng của Vân Thư dành cho .
Trong hoàn cảnh bận rộn như vậy, cô cũng dành ra thời gian để c chừng thuận lợi tham gia kỳ thi đại học.
Hai đàn đều kh nói rõ, nhưng đều đang bảo vệ một phụ nữ.
Hồi lâu, Tạ Minh Thành dùng đầu lưỡi đẩy đẩy chân răng hàm: “Còn nữa, bớt động tay động chân !”
Còn chưa kết hôn đâu, kh ôm thì hôn, đều muốn động tay đ.á.n.h !
Khuôn mặt tuấn tú trầm ổn th lãnh của Thẩm Tô Bạch xẹt qua một vệt đỏ khả nghi, sờ sờ mũi: “Đợi lớn hơn một chút, đối tượng , hẵng nói câu này.”
Loại chuyện này đối với đàn mà nói, kh chỉ khó kiềm chế, mà còn ngày càng nghiện, gần như chút kh dám nghĩ, nếu những hình ảnh kiều diễm trong giấc mơ đó trở thành sự thật, sẽ phát ên đến mức nào…
Tạ Minh Thành bực bội: “ tưởng ai cũng giống ?”
Khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên mười tám tuổi đỏ bừng, thể tùy tiện làm loại chuyện đó với con gái được!
…
Tạ Vân Thư thay lại một chiếc váy liền màu x hồ, cũng là chiếc váy Tô Th Liên mua ở chợ đêm hôm đó, dây buộc tóc trên đầu cũng chọn màu x, xinh xắn bước ra từ trong phòng, cả tr vừa đẹp vừa trắng.
Ánh mắt Thẩm Tô Bạch bất giác rơi trên đôi môi đỏ mọng của cô, nghĩ đến hương vị vừa , vừa ngọt vừa mềm…
Tạ Vân Thư lườm một cái: “Bây giờ thôi, lát nữa em còn học Dạ đại.”
Phòng thi được phân c của Tạ Minh Thành, cách lầu ống khoảng hơn ba mươi dặm, nếu đạp xe đạp ít nhất cũng mất một tiếng đồng hồ, nhưng lái xe thì nh hơn nhiều, mười m phút là đến. Giờ này đến xem phòng thi khá đ, còn gặp hai bạn học của Tạ Minh Thành.
Hai thiếu niên mười tám mười chín tuổi th Tạ Vân Thư đều ngây , kéo Tạ Minh Thành sang một bên: “Đây là chị ? Minh Thành, chị vậy mà lại xinh đẹp thế này!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-ly-hon-duoc-quan-thieu-sung-len-troi/chuong-232-moi-bi--can-rach-roi.html.]
Tạ Minh Thành liếc xéo hai một cái: “Các đâu chưa từng gặp.”
Bọn họ từng gặp ?
Hai đưa mắt nhau, lắc đầu phủ nhận: “Kh thể nào, chị đẹp thế này, nếu chúng từng gặp kh thể nào quên được!”
Tạ Minh Thành cười khẩy một tiếng: “Hồi cấp hai, các đ.á.n.h nhau với , bị chị đuổi chạy khắp nơi. Lúc đó quần cũng tụt cả , chuyện này quên ?”
“Đó là chị ?” Hai hoàn toàn cạn lời, lúc đó bọn họ đều bị đ.á.n.h khóc, còn lén lút đặt cho Tạ Vân Thư một biệt d là ‘Nữ thần bão táp’…
Vừa th Tạ Vân Thư, còn tưởng cô là một chị gái khác của Tạ Minh Thành, hóa ra ‘Nữ thần bão táp’ vậy mà lại tr xinh đẹp thế này!
Thẩm Tô Bạch dựa vào thẻ dự thi của Tạ Minh Thành nh đã tìm được vị trí phòng thi, ở tòa nhà phía sau cùng của trường trung học số 3 Hải Thành, đường phố bên ngoài một chút: “Mang theo bình nước, buổi trưa thể ra quán ăn bên ngoài ăn, đến nơi môi trường tốt một chút, hai ngày nay đừng vội tiết kiệm tiền.”
Ăn cơm thì thể tốn m đồng chứ, mười năm đèn sách khổ cực, tất cả đều tr cậy vào m ngày này!
Tạ Minh Thành ừ một tiếng: “Ngày mai làm phiền .”
Thẩm Tô Bạch sang Tạ Vân Thư vẫn đang dạo qu phòng thi bên kia: “Kh tính là làm phiền, việc nên làm.”
Em trai của cô mặc dù vẫn chưa thuận mắt lắm, nhưng cũng kh khác gì em trai của chính .
Sợ quán ăn bên ngoài mùi vị kh ngon, Tạ Vân Thư đợi đến hơn năm giờ chọn một quán tr sạch sẽ vệ sinh đặc biệt vào ăn cơm, đợi từ phòng thi trở về đã hơn sáu giờ .
Thẩm Tô Bạch đưa cô học Dạ đại: “Tối đến đón em.”
Tạ Vân Thư lắc đầu: “Minh Thành nói em sẽ đến, hôm nay lái xe cả ngày , tối về nghỉ ngơi sớm .”
Cổng trường Dạ đại giờ này sinh viên lại tấp nập, Thẩm Tô Bạch giơ tay xem đồng hồ trên cổ tay: “Còn hai mươi phút nữa, dư ra được một chút thời gian.”
“Cái gì?”
Tạ Vân Thư kh hiểu ra , còn chưa kịp phản ứng, đã bị nắm tay kéo về phía trước, cao chân cũng dài, bước chân chút nh, cô đành chạy chậm hai bước để theo kịp.
Rẽ qua một con phố, là một c viên tối đen như mực, chỉ ngọn đèn đường vàng vọt sáng ở bên cổng.
Thẩm Tô Bạch ôm l cô, kh nói lời nào lại trực tiếp hôn xuống, khác với sự vụng về lần trước, như kh thầy mà tự th kỹ thuật cao siêu hơn nhiều. Đầu tiên là nhẹ nhàng l.i.ế.m láp đôi môi mềm mại của cô một lúc, sau đó dùng đầu lưỡi thăm dò tiến vào mút mát, một bàn tay lớn đặt trên vòng eo thon thả của cô, vuốt ve qua lại.
Tạ Vân Thư bị hôn đến nhũn cả chân, kh nhịn được rên rỉ một tiếng: “Thẩm Tô Bạch, lát nữa em còn học.”
“Em cũng nói hôm nay lái xe cả ngày .” Thẩm Tô Bạch hơi dùng sức, cơ thể hai dán chặt vào nhau, thấp giọng dỗ dành trong lòng: “Thực sự mệt, để hôn một lát nghỉ ngơi một chút.”
Hôn nhau chính là nghỉ ngơi ?
Tạ Vân Thư mơ màng ngửa mặt mặc hành động, vạt váy dài màu x hồ cọ vào chiếc quần tây đen của , cơ thể mềm nhũn thành một vũng nước, chỉ thể cảm nhận được kh khí từng chút một bị nụ hôn chặn lại trong cổ họng, gần như sắp kh thở nổi.
Cô theo bản năng đưa tay đẩy lồng n.g.ự.c rắn chắc của , lại đổi l sự khống chế càng sâu hơn của , sau đó khóe miệng truyền đến một cơn đau nhói, Thẩm Tô Bạch vậy mà lại kh nặng kh nhẹ c.ắ.n lên khóe miệng cô!
Tạ Vân Thư ưm một tiếng, cuối cùng cũng được bu ra, cô ngậm đôi mắt tràn ngập sắc xuân trừng : “ làm gì vậy!”
Tuổi ch.ó à, khóe miệng cô đều rách da !
Ánh mắt Thẩm Tô Bạch sâu thẳm rơi trên môi cô, vì nụ hôn của mà đôi môi đỏ mọng kia kiều diễm ướt át, hơi thở kh dấu vết lại nặng thêm vài phần, lúc mở miệng giọng nói cũng khàn khàn: “Xin lỗi, kinh nghiệm kh đủ, cho em c.ắ.n lại, tùy ý c.ắ.n ở đâu cũng được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.