Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Ly Hôn Được Quân Thiếu Sủng Lên Trời
Chương 271: Em tắm cho anh
Tạ Vân Thư muốn trừng mắt , nhưng bản thân lại kh nhịn được bật cười trước: “Thẩm Tô Bạch, học ở đâu ra m lời dễ nghe thế này để dỗ em vậy? Còn nói lần đầu tiên quen đối tượng, chắc c lại lừa ta .”
“Đúng thật là lần đầu tiên, chắc do năng lực học tập của khá tốt?” Thẩm Tô Bạch nhướng mày, đương nhiên sẽ kh nói cho cô biết, lúc quyết định theo đuổi cô, thật sự xem vài bộ phim truyền hình Cảng Đài để học hỏi quan sát…
Đợi hai về đến chỗ ở đã gần chín giờ, tắm rửa lại trở thành một vấn đề.
Bởi vì đây là chỗ ở tạm thời, ều kiện kh được tốt lắm, Thẩm Tô Bạch ở trong một căn hộ nhỏ, chỗ tắm rửa nằm trong một gian cách vách nhỏ bên trong. Nhưng căn phòng nhỏ đó khá đơn sơ, bình thường chỉ một Thẩm Tô Bạch, ngay cả cửa cũng lười lắp, chỉ treo một tấm rèm vải là xong chuyện.
Tạ Vân Thư một cái chậu rửa mặt và một cái xô nước trơ trọi, c.ắ.n môi dưới: “ tắm trước .”
Ánh mắt Thẩm Tô Bạch lướt qua cô, yết hầu mất tự nhiên lăn lộn: “ xuống lầu xách xô nước, em tắm xong tùy tiện lau qua là được .”
Trong phích nước nóng, trên giá sắt đặt một cái chậu sắt màu đỏ, bên trên vắt một chiếc khăn mặt màu trắng, trong hộp gỗ đặt một bánh xà phòng.
Tạ Vân Thư theo bản năng nắm chặt gấu váy: “Cái đó, em cũng tùy tiện lau qua là được…”
Ở đây đun nước nóng kh tiện, bản thân tắm rửa đều dùng nước lạnh dội qua là xong, nhưng con gái kh thể để bị lạnh: “Em dùng nước nóng tắm , ra cửa c chừng.”
Cánh cửa sắt loang lổ bị ta đóng lại, phát ra tiếng cọt kẹt.
Bởi vì là chỗ ở tạm thời, cho nên hành lang bên ngoài ngay cả đèn cũng kh , Thẩm Tô Bạch ngửa đầu tựa vào tường, tiếng nước chảy truyền ra, rõ ràng cách một bức tường nhưng âm th đó lại vô cùng rõ ràng, từ tai truyền thẳng vào tim.
thở hắt ra một hơi thật sâu, sau đó tự giễu cười một tiếng, quả nhiên là tắm nước lạnh .
Tuy nhiên mặc dù muốn lập tức cưới cô ngay, hai cũng đã đạt được nhận thức chung về việc kết hôn, nhưng kh thể vì cô gật đầu mà vội vàng tổ chức hôn lễ, các quy trình cần thiết một bước cũng kh thể thiếu.
Trong phòng bật một ngọn đèn mờ ảo, làn da trắng trẻo mịn màng dưới ánh sáng như vậy càng thêm động lòng .
Tạ Vân Thư búi tóc ra sau gáy, chỉ lau qua loa nửa thân trên, chiếc khăn mặt màu trắng kia sạch sẽ, bên trên còn mùi xà phòng. Cô nhớ tới lúc đến, hình như Thẩm Tô Bạch đang tắm, cũng dùng chiếc khăn mặt này…
Cô c.ắ.n môi, chỉ cảm th làn da trên cũng nóng lên theo.
Cứ như vậy đỏ mặt tía tai tắm xong, Tạ Vân Thư mặc lại chiếc váy liền, sau đó xách xô nước mở cửa: “Nước đổ đâu?”
Mặt cô đỏ bừng, trên còn mang theo hơi nước, chỗ cổ áo dính vệt nước loang ra một mảng trắng ngần.
Thẩm Tô Bạch chỉ một cái, liền rũ mắt xuống, khàn giọng nhận l xô nước: “Để đổ là được .”
Bề ngoài thoạt bình tĩnh, mắt thẳng, khá phong phạm của quân t.ử đàng hoàng, chỉ là tư thế đường hơi kỳ lạ, một trầm ổn như vậy mà suýt chút nữa bị đồ đạc ngoài hành lang vấp ngã.
Tạ Vân Thư xoa xoa khuôn mặt nóng bừng của , khóe miệng vểnh lên quay lại phòng, cô cảm th đợi đến lúc hai kết hôn, Thẩm Tô Bạch chắc c sẽ kh tụng Đạo Đức Kinh cả đêm đâu…
Đợi đến lúc Thẩm Tô Bạch muốn tắm rửa, Tạ Vân Thư lại kh ra ngoài, cô nuốt nước bọt: “ kh tiện, em tắm cho .”
Động tác của Thẩm Tô Bạch cứng đờ, theo bản năng căng thẳng đôi chân dài, kéo theo cơ bắp trên lưng cũng cứng ngắc: “Tạ Vân Thư, chúng ta còn chưa lĩnh chứng.”
“ mặc quần là được chứ gì?”
Đôi mắt xinh đẹp của Tạ Vân Thư kh nhịn được liếc , cố gắng làm cho hơi nóng trên mặt giảm xuống: “Vết thương ở trên vai , bản thân kh tiện, nếu đụng nước cũng kh an toàn, em giúp lau mồ hôi, đợi vết thương lành hẳn hẵng tắm.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô là vì nghĩ cho , tuyệt đối kh vì muốn chiếm tiện nghi m khối cơ bắp kia…
Thẩm Tô Bạch muốn nói lời từ chối, nhưng lại kh thốt nên lời, nửa ngày sau nhận mệnh cởi áo sơ mi ra, để lộ nửa thân trên săn chắc mạnh mẽ: “Làm phiền em .”
Trong căn phòng chật hẹp, ngọn đèn mờ vàng kia dường như cũng mang theo nhiệt độ, khiến hai đều đổ mồ hôi một cách khó hiểu.
Thẩm Tô Bạch ngồi trên ghế đẩu, phía sau là tiếng cô vắt khăn mặt, sau đó một bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng lướt qua vai, lưng lại vòng ra phía trước, chiếc khăn mặt ấm áp lau dọc theo từng thớ cơ.
khép chặt hai chân, cả đều ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, nắm đ.ấ.m bên nắm ra lại nắm vào, kh nhịn được phát ra một tiếng rên rỉ kìm nén.
Tạ Vân Thư vội vàng dừng động tác: “Em đụng trúng vết thương à?”
Động tác của cô rõ ràng đã nhẹ mà…
Thẩm Tô Bạch cảm th chuyện này quả thực còn tra tấn ta hơn cả lúc huấn luyện năm xưa, thở hổn hển một hơi thật mạnh: “Vân Thư, tùy tiện lau qua là được .”
Giọng khàn khàn lại mang theo sự kiềm chế kh nói nên lời, cho dù Tạ Vân Thư phản ứng chậm chạp, cũng nhận ra ều gì đó. Cô cứ đứng sau lưng như vậy, từ vị trí này sang, thể th chiếc quần mỏng m và cơ bắp căng cứng của Thẩm Tô Bạch.
Đặc biệt là một chỗ nào đó, gần như kh thể giấu giếm.
Tay Tạ Vân Thư run lên, vội vàng nhắm mắt lại, lau bừa hai cái, khoác áo sơ mi lên cho : “Những chỗ còn lại tự lau , em ra ngoài trước đây!”
Cô chạy trốn như bay ra ngoài, cánh cửa sắt bị đóng sầm một cái.
Bóng đêm mờ ám, trong căn phòng nhỏ hẹp, dưới ánh đèn mờ ảo, Thẩm Tô Bạch khó nhịn nhắm mắt lại, nửa ngày sau mới thở hắt ra một hơi dài, ở trước mặt cô quả nhiên chẳng chút tự chủ nào.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Vân Thư thay băng gạc mới cho .
Mới qua một đêm, chỗ vết thương thoạt đã kh còn sưng đỏ như vậy nữa, Tạ Vân Thư nhíu mày lên tiếng: “ kh thể nghỉ ngơi thêm hai ngày ?”
Thực ra nhiều tài liệu đã làm hòm hòm , tiến độ c trình cũng kh bận rộn như vậy, chẳng qua là Thẩm Tô Bạch muốn nh hơn một chút mà thôi.
Thẩm Tô Bạch cử động bả vai an ủi cô: “Chỉ là bàn giao tài liệu, họp hành, kh c việc chân tay gì đâu.”
Tạ Vân Thư nắn nắn lòng bàn tay : “Vậy nhớ đến phòng y tế thay thuốc, đừng kh coi ra gì.”
“Ừ, nghe em.” Thẩm Tô Bạch cúi đầu hôn cô một cái, sau đó xách chiếc túi trong tay cô lên: “ đưa em ra trạm xe buýt.”
Hai hóa giải hiểu lầm, quan hệ dường như lại thân mật hơn vài phần, bây giờ thực sự đã đến bước bàn chuyện cưới hỏi .
Trạm xe buýt cách dự án khu Đ kh xa, trong lúc đợi xe lục tục gặp được m quen biết Thẩm Tô Bạch.
M trai trẻ đạp xe đạp tới chào hỏi: “Thẩm đội, vị này là chị dâu à?”
Đều biết Thẩm đội đối tượng, nhưng nhiều chưa từng gặp, ều hôm qua lại nghe nói hình như cô đến dự án tìm Thẩm đội.
Thẩm Tô Bạch một tay dắt Tạ Vân Thư, cười như gió xuân phơi phới: “Đúng.”
M trao đổi ánh mắt với nhau, hai ngày trước khuôn mặt Thẩm đội còn nghiêm túc như Bao C, hôm nay đối tượng vừa đến lập tức biến thành hoa hướng dương .
Chưa có bình luận nào cho chương này.