Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Ly Hôn Được Quân Thiếu Sủng Lên Trời
Chương 522: Đạo Dạy Chồng Của Mẹ Chồng Quả Nhiên Lợi Hại
như Kỷ Tiêu cũng chỉ lượn lờ trước mặt Tạ Vân Thư một lần, kh xuất hiện thêm lần nào nữa, cho nên Tạ Vân Thư cũng kh để trong lòng, cô bảo Đỗ Hướng Long dẫn một đội kiến trúc bên dưới xây lại nhà cho Tống Sơn Xuyên, dành nhiều tâm tư hơn cho mảnh đất ở Bằng Thành.
Là dự án đầu tiên tự đầu tư tự phát triển, ngay từ đầu Tạ Vân Thư đã dồn nhiều tâm huyết, bản thiết kế càng là vẽ hết bản này đến bản khác, chỉ đợi bản thảo đầu tiên th qua sự xét duyệt bên Bằng Thành, là thể lập tức khởi c.
Khu dân cư Hoa Kiều Hoa Viên ở Kinh Bắc cũng chuẩn bị khởi c , bản thiết kế hoàn chỉnh, lại Lý Tg Lợi và Cường T.ử theo dõi, cộng thêm Nhậm Bình Sinh và Hàn Cảnh Hòa hai nhà thiết kế ngày nào cũng chạy hiện trường, tự nhiên thuận lợi hơn nhiều.
Cho nên Tạ Vân Thư cũng kh rút ra tâm tư nghĩ đến động tĩnh của nhà họ Trình, đối với cô mà nói, Trình Giang Nam bây giờ đã là con gà trống bị đ.á.n.h bại, kh chỗ nào đáng để cô hao phí tinh lực.
Chỉ là hôm nay bận xong, lúc cô trở về khoảng sân nhỏ mẹ đang ở, lại phát hiện dưới lầu ống đỗ một chiếc xe con màu đen, biển số xe lại là ký hiệu của Kinh Bắc, thoạt còn vài phần quen mắt.
Lý Phân Lan và Tô Th Liên đang nhặt đậu đũa trong sân, th Tạ Vân Thư trở về, đồng thời cười thành tiếng: “Hôm nay Vân Thư lại qua đây?”
Tạ Vân Thư ném chiếc ô tô kia ra sau đầu, cười híp mắt bê chiếc ghế nhỏ ngồi qua đó: “Hôm nay Tiểu Bạch tăng ca, tối kh về ăn cơm, con đến ăn chực một bữa ạ!”
Tô Th Liên cười ha hả: “Ăn chực tốt nha, mẹ ở chỗ Phân Lan ăn chực cả một tuần đây.”
Nếu kh Thẩm tư lệnh nhà bà giục tới giục lui, bà đều kh muốn về Kinh Bắc nữa, Hải Thành tốt biết bao, chị em tốt Phân Lan của bà, còn cô con dâu ngoan Tạ Vân Thư của bà.
Nhưng bà cũng biết m ngày nữa Tiểu Bạch Bằng Thành, Vân Thư cũng cùng, Phân Lan mỗi ngày cũng đến nhà hàng bận rộn, mục đích bà đến Hải Thành ăn món ăn của nhà vô địch đã đạt được , lại tạm thời cướp lại được chị em tốt của từ trong tay ‘Chu Mỹ Trân’, đã tâm mãn ý túc .
Đợi đến lúc nghỉ hè, lại dẫn Tĩnh Tuyết và Sở Sở đến là được, đến lúc đó còn bọn trẻ, vậy thì náo nhiệt .
Bữa tối làm khá đơn giản, đậu đũa xào thịt và cà tím xào tỏi, cái lợi của mùa hè chính là nhiều loại rau để ăn, Lý Phân Lan lại là kh chịu ngồi yên, trong khoảng sân nhỏ được bà trồng đầy đậu đũa, cà tím, cà chua...
Lúc ăn cơm, Tạ Vân Thư đột nhiên lại nhớ tới chiếc xe đỗ dưới lầu ống, và cơm tiện miệng hỏi một câu: “Mẹ, lầu ống nhà nhà ai thân đến ? Con th chiếc xe con đó còn là biển số Kinh Bắc đ!”
Lý Phân Lan và Tô Th Liên hơn hai giờ chiều đã về , kh hề th chiếc xe đó.
“Mẹ ở lầu ống bao nhiêu năm nay, chưa từng th nhà ai thân ở Kinh Bắc.” Lý Phân Lan lắc đầu tỏ vẻ kh biết, nói xong lại cười: “Kh đúng, bây giờ đúng là một nhà, Th Liên kh là thân Kinh Bắc của chúng ta ?”
Tô Th Liên cũng cười rộ lên: “Vậy sau này thân Kinh Bắc của bà còn nhiều lắm đ! Nếu sau này Minh Thành cũng l một cô gái Kinh Bắc, bà lại thêm một nhà th gia Kinh Bắc.”
Tạ Minh Thành đã qua sinh nhật mười chín tuổi , tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng bất luận là tướng mạo hay thành tựu sau này, tuyệt đối là đối tượng được các cô gái trẻ săn đón, bây giờ lại đang làm việc ở Viện Khoa học, sau này nói kh chừng thật sự thể l một cô vợ Kinh Bắc.
Lý Phân Lan dịu dàng cười cười: “Cái đó cũng chưa chắc, cảm th Minh Thành lẽ sẽ l cô gái Hải Thành chúng ta.”
Tạ Vân Thư nghe xong liền biết trong lời nói của mẹ ẩn ý: “Mẹ, ý gì vậy?”
Lý Phân Lan nhỏ giọng lên tiếng: “Mẹ cảm th Hiểu Vân khá tốt, hai nhà chúng ta biết rõ gốc gác của nhau, Minh Thành lại lớn lên cùng Hiểu Vân, mối quan hệ trên dưới lầu này, nói kh chừng sau này thể thành đ?”
Tạ Vân Thư sửng sốt: “Hiểu Vân?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Triệu Hiểu Vân là con gái lớn nhà thím Triệu, bây giờ cũng đang học ở Kinh Bắc, cô kh hiểu rõ lắm về cô gái nhỏ hơn m tuổi này, chỉ biết là một cô gái đặc biệt bẽn lẽn nhưng vô cùng chăm chỉ, nhưng cô và Minh Thành...
Giác quan thứ sáu của Tạ Vân Thư cảm th kh khả năng lắm: “Chắc là kh đâu.”
Tuy rằng cùng học ở Kinh Bắc, nhưng hình như hai kh hề tiếp xúc với nhau, hơn nữa kỳ nghỉ đ Minh Thành làm thí nghiệm ở Viện Khoa học, thời gian ở nhà cũng kh dài. Nếu nói gặp mặt, hình như còn kh gặp nhiều bằng Thiển Thiển nữa, suy cho cùng mỗi lần đến Đại học Kinh Bắc, ngoài Minh Thành ra thì chính là tìm Thiển Thiển...
Lý Phân Lan cũng chỉ tiện miệng nói một câu, con trai năm nay mới đại học năm nhất, bà chưa nghĩ xa như vậy: “Minh Thành thích là quan trọng nhất, mẹ chỉ nói với con một chút vậy thôi.”
Tô Th Liên trêu chọc một câu: “Con trai vẫn là nên kết hôn sớm một chút thì tốt, đỡ cho giống như Tiểu Bạch nhà chúng ta, đều thành già mới l được vợ.”
Bà nói xong lại chút tiếc nuối: “Tuy rằng thể lực của Tiểu Bạch cũng kh tồi, nhưng rốt cuộc kh sánh bằng trai ngoài hai mươi tuổi...”
Mặt Tạ Vân Thư lập tức đỏ bừng, hình như cuối cùng cô cũng biết tính cách bên ngoài nghiêm túc, nội tâm muộn tao của Thẩm Tô Bạch là hình thành như thế nào ...
Cô ho khan hai tiếng chuyển chủ đề: “Lầu ống cũng kh chỉ nhà chúng ta thân Kinh Bắc, con nhớ Trương a bà trước đây kh cũng từng Kinh Bắc một lần , nói kh chừng ta đến tìm a bà đ.”
Trương a bà?
Thần sắc vốn đang tản mạn của Tô Th Liên đột nhiên ngưng đọng lại vài phần: “Vân Thư, chúng ta ra ngoài xem thử.”
Tạ Vân Thư th sắc mặt bà kh đúng, trong lòng giật thót: “Mẹ, vậy?”
Tô Th Liên đứng lên ra ngoài: “Kh , ra xem thử nói sau.”
Chỉ là qua một bữa cơm, chiếc xe bên ngoài đã lái ...
Tô Th Liên như ều suy nghĩ, tuy rằng bà cũng là tính cách nóng nảy, nhưng ở một số việc lại vô cùng nhạy cảm, bà quay đầu Lý Phân Lan đang đầy mặt mờ mịt một cái: “Phân Lan, bà chắc c trong lầu ống này, đều kh thân ở Kinh Bắc chứ?”
Điểm này Lý Phân Lan vô cùng khẳng định: “ ở lầu ống hơn hai mươi năm, quả thực chưa từng nghe nói.”
Nơi này vốn là ký túc xá nhân viên của xưởng bao bì, phần lớn đều là bản địa Hải Thành, đương nhiên cũng một số là con dâu ngoại tỉnh, ví dụ như dì Lưu, thím Triệu...
Tô Th Liên đã khôi phục lại thần sắc bình thường: “Mặc kệ cái này , lát nữa chúng ta chợ đêm bên Dạ đại xem thử thế nào? Hai ngày nữa về Kinh Bắc , luôn mang chút quà về, đỡ cho già nhà cứ lải nhải, phiền c.h.ế.t được.”
Tạ Vân Thư chớp chớp mắt, chút khiếp sợ: “Mẹ, mẹ mang quà cho bố con, mà lại chợ đêm mua ?”
Ít nhất cũng đến bách hóa tổng hợp mua một chiếc áo sơ mi hàng hiệu hoặc giày da, tệ hơn nữa thì mang chút đặc sản của Hải Thành...
Tô Th Liên thở dài, vỗ vỗ bả vai con dâu: “Vân Thư, nghe mẹ khuyên, đàn thì kh thể chiều chuộng được! Mang cho là tốt lắm , còn kén cá chọn c, đó kh là tự chuốc l mắng c.h.ử.i ?”
Tạ Vân Thư kh nói gì, chỉ nghĩ đạo dạy chồng của mẹ chồng quả nhiên lợi hại, thảo nào ở nhà chưa từng th bố chồng uy nghiêm nổi giận bao giờ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.