Trọng Sinh Thập Niên 90: Hành Trình Vươn Tới Vinh Quang Của Bà Chủ Trọ
Chương 106: Tiệc sinh nhật (Phần 2)
Ở một góc khác, Đoạn Hà và Trương Tư Mẫn cũng đang mải rỉ tai nhau chuyện trò. Trương Tư Mẫn kéo nếp áo phẳng phiu đang diện trên khoe với bà sui, miệng liến thoắng khen ngợi Thẩm Hiểu Quân: "... Đợt lên phố đưa Lâm khám bệnh, chính tay Hiểu Quân nó dẫn sắm đ, một bộ, Lâm một bộ. đã gạt bảo kh cần tốn kém, mỗi năm cứ sắm một bộ là đủ , thế mà nó cứ lấn bấn: 'Mẹ ơi, quần áo con mua dịp Tết, giờ sang hè cất tủ hết , mặc làm cho đặng?'..."
Kể tới đoạn này, bà cụ lại cười tít mắt mãn nguyện: "Hiểu Quân đúng là đứa con dâu vừa thảo vừa ngoan, lại khéo tay uốn nắn đàn con nên . Nghiêu Nghiêu nhà ta chưa tròn tuổi đã bập bẹ nói sõi, lại thoăn thoắt . Nó cứ bám mép sô-pha men nh thoăn thoắt, mồm cứ lép nhép suốt: 'Chân bước, chân bước', hì hì..."
Tai vãn những lời tâng bốc ngút trời về con gái cưng, làm bậc sinh thành như Đoạn Hà kh mở cờ trong bụng cho được: " cũng ngót nghét m tháng nay chưa được giáp mặt thằng bé Nghiêu Nghiêu."
"Thế bà thu xếp c việc lên đó mà thăm cháu! Nhà chúng nó rộng rãi bề thế, ở lại dăm ba hôm thoải mái."
"Khổ nỗi việc nhà dồn đống một đống ra đ, rút chân kh lọt..."
Tôn Tuệ đứng bên cạnh nghe chướng tai gai mắt kh lọt lọt, bèn xốc nách hai cô con gái tót lên xe trước. An tọa trên xe , cô ả vẫn ngoái đầu gào thét Lâm Tự: "Lên xe chứ! Cứ đứng tần ngần dưới đó làm gì?"
Lâm Tự xua xua tay, vẫn dán mắt vào cuộc đàm đạo dang dở với m quen. Khó khăn lắm mới dịp hội ngộ đ đủ, tr thủ hót dăm ba câu chuyện biết đâu lại kiếm thêm được vài ba mối thầu xây dựng béo bở.
Kim đồng hồ ểm mười giờ sáng, dàn họ hàng thân quyến ở vùng sơn cước đã tề tựu đ đủ. Hai chiếc xe buýt cỡ lớn chật ních nhung nhúc. Những rớt lại kh chen chân kiếm được một suất ghế êm ái đành nhặt nhạnh dăm ba chiếc ghế đẩu lùn tịt bên nhà họ Thẩm, đặt tạm ngoài lối nhỏ hẹp tạo thành chỗ ngồi dã chiến. Một hàng ghế đôi vốn dĩ hai ngồi lại nhồi nhét tới ba thân . Trẻ con thì làm gì đặc ân được nhường chỗ, thảy đều nằm gọn trong vòng tay lớn bồng bế.
Cứ thế, hai chiếc xe buýt ì ạch lăn bánh rời bến.
Trên đoạn đường phố xá, những kh tỏ tường nguyên do bèn tò mò hỏi: "Trời đất, rước rồng rắn đâu mà đ nghịt thế kia?"
Kẻ rành rọt cặn kẽ liền sốt sắng giải đáp: "Con gái út lão Thẩm Văn Đức đẻ quý t.ử, hôm nay bày tiệc thôi nôi trên phố, ta bao hẳn hai chuyến xe về rước họ hàng đ."
"Thẩm Hiểu Quân hả? Tưởng đâu con bé đó gả vào nhà bần hàn cơ mà? Hồi nghe phong ph bảo nhà trai nghèo kiết xác, bố mẹ nhà gái sống c.h.ế.t kh ưng, con bé còn diễn cái tuồng 'Tiết Bảo Thoa cắt đứt quan hệ m.á.u mủ' với gia đình..."
"Nói vống lên thế thôi, chứ đâu đến mức trầm trọng nhường . Chẳng qua là bà già nó cấm cửa kh cho bén mảng về nhà, sau đẻ con thì nước mắt chảy xuôi, bố mẹ với con cái l đâu ra thù hận dai dẳng thâu đêm suốt sáng.
"Hì hì, cũng chỉ nghe thiên hạ đồn thổi râm ran thôi. Tr cái dáng ệu này, xem ra vợ chồng nó bây giờ mần ăn cũng phát đạt lắm đây..."
Tiệc thôi nôi của Nghiêu Nghiêu bao trọn gói nguyên cả tầng hai của một nhà hàng sang trọng. Mười mâm cỗ được xếp đặt tươm tất, còn cẩn thận dự phòng dôi ra hai mâm phòng hờ số lượng khách khứa vượt quá dự kiến.
Ngay trước lối vào tầng một, tấm bảng lộng lẫy được dựng ngay ngắn, trên nắn nót dòng chữ: Tiệc Thôi nôi bé Lâm Nghiêu kính mời quý khách lên tầng hai.
Dọc theo lan can uốn lượn của cầu thang rực rỡ những chùm bóng bay sặc sỡ. Bước lên đến kh gian tầng hai, khắp nơi trên bức tường hay tựa lưng ghế cũng đều ểm xuyết những quả bóng bay bắt mắt.
Ở vị trí trang trọng nhất, một chiếc cổng vòm kết từ bóng bay được dựng lên khéo léo, trải t.h.ả.m đỏ lộng lẫy hóa thành một sân khấu nhỏ xinh. Nổi bật trên chiếc sân khấu là một chiếc bánh kem to đùng ngã ngửa!
Thẩm Hiểu Quân mướt mát mồ hôi ôm bé Nghiêu Nghiêu đang xúng xính trong chiếc áo sơ mi nhỏ n và chiếc quần yếm dễ thương, chạy đôn chạy đáo lo liệu tứ bề.
Dì ba thím bảy, cô dì chú bác đua nhau vây qu, chọc ghẹo nựng nịu, kẻ tr nhau bế ẵm, vần vò thằng bé Nghiêu Nghiêu đến mức nhóc cáu bẳn cả lên.
Lâm Triết đang thao thao bất tuyệt đàm đạo với này nọ, chẳng rõ chuyện trò trên trời dưới đất gì mà tr bộ dạng vô cùng oai phong lẫm liệt, mặt mày rạng rỡ hớn hở!
Khách khứa quây quần tán dóc với Lâm Triết toàn là cánh đàn con trai, còn xúm xít vây qu Thẩm Hiểu Quân lại là hội chị em phụ nữ bỉm sữa.
Còn xung qu Tiểu Vi và Tiểu Duyệt thì đương nhiên là bầy trẻ con lốc nhốc .
Tiểu Vi bận rộn quán xuyến đủ thứ, c gác bảo vệ chiếc bánh kem cẩn mật, chỉ lo lóng ngóng va làm đổ ụp hoặc lén lút thò tay bốc trộm.
Hễ đứa nhóc nào xí xớn mon men lại gần, cô bé lập tức giang hai tay c lại, dõng dạc tuyên bố lúc nào dọn cỗ ra mới được phép ăn, còn bây giờ tuyệt đối kh được sờ mó.
Bỏ lại những ánh mắt thòm thèm thèm thuồng chiếc bánh kem đắm đuối.
Thằng nhóc Tiểu Phi cố tình trêu tức, cứ chốc chốc lại nhào tới trước chiếc bàn chưng bánh kem, làm Tiểu Vi tức ách đuổi theo trối c.h.ế.t, nhưng lại chẳng tài nào tóm kịp nó. May phước hai cô chị họ là Tiểu Hạ và Tiểu Như kéo tay giữ c.h.ặ.t l thằng nghịch ngợm lại.
"Lâm Vi, đến lúc sinh nhật mày chẳng th ai làm tiệc rình rang thế này hả?" Tiểu Phi ngậm kẹo đầy mồm, nói cứ nuốt chữ ùng ục nghe kh lọt tai.
Tiểu Vi kho hai tay nhỏ xíu trước n.g.ự.c: "Ai bảo kh làm tiệc hả? Năm ngoái sinh nhật tao và em gái được đãi ăn lẩu này, ăn gà rán KFC này, lại còn mời cả bạn học đến chung vui nữa cơ."
"Mày dốt thế! Tao nói là làm tiệc rùm beng ăn uống linh đình như thế này cơ mà!"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Mày mới là đứa dốt ! Mẹ tao đã hứa , đợi đến lúc tao và em gái tròn mười tuổi, mẹ cũng sẽ tổ chức rùm beng linh đình cho tụi tao!"
"Thế tại lại đợi đến mười tuổi? Bảy tuổi kh làm? Tám tuổi, chín tuổi cũng lơ luôn? Chắc c là mẹ mày kh yêu thương tụi mày !"
Tiểu Vi và Tiểu Duyệt nổi trận lôi đình.
Tiểu Duyệt giận đỏ bừng mặt, chống nạnh tay, chỉ thẳng mặt Tiểu Phi mắng xối xả: "Mẹ mày mới là kh yêu thương mày! Mày cũng được làm tiệc linh đình thế đâu!"
Tiểu Phi nhăn nhở cười khì khì: "Kh làm tiệc thì đã ? Mẹ tao đẻ được mỗi tao là mụn con trai độc nh, làm chuyện mẹ kh cưng nựng tao cho được? Để tao khai sáng cho tụi mày biết nhé, mẹ nào cũng chỉ cưng con trai cưng như trứng mỏng thôi! Tụi mày là cái đồ con gái vứt , chẳng ai thèm xót thương đâu!"
"Phì!" M chị em gái đồng th phỉ nhổ.
Lần này đến lượt Tiểu Như và Tiểu Hạ cũng giận sôi m.á.u, x lên định tẩn cho thằng r một trận nhừ t.ử.
Tiểu Phi co cẳng chạy trối c.h.ế.t, lượn lách vòng vèo khắp khu vực đại sảnh.
Tiểu Vi vội vàng hô hào hai chị em nhà Lâm Lan và Lâm Ninh ra tay trợ giúp chặn đường. Lâm Lan rụt rè giơ tay định cản, bị Tiểu Phi trừng mắt dữ tợn một cái bèn rụt rè rụt tay lại.
Một bầy trẻ con đuổi bắt chí ch.óe rầm rập chạy loạn xạ, lớn cũng chẳng m bận tâm, hờ hững răn đe vài ba câu chiếu lệ, lại quay ngoắt c.h.é.m gió mải mê với chuyện của .
Cuối cùng đám chị em gái cũng túm cổ được Tiểu Phi, áp giải tên "phạm nhân" giải đến trung tâm vòng tròn lớn nơi Thẩm Hiểu Quân đang mải miết tiếp khách.
Trần Lan th cục vàng của bị xốc nách lôi xềnh xệch, cau mày nhăn nhó: "Làm cái trò trống gì thế này? Tiểu Hạ, Tiểu Như, hai đứa bây lại bắt nạt em thế?"
Tiểu Như ấm ức tố cáo: "Tại nó bày trò ăn h.i.ế.p các em gái trước đ chứ! Nó lại còn thốt ra cái câu mẹ nào cũng chỉ coi trọng con trai, còn con gái là đồ vứt !"
Tiểu Vi hùa theo gật đầu lia lịa: " Tiểu Phi còn dám bảo mẹ cháu kh thương cháu và em gái."
Trần Lan được thể lại cố tình châm ngòi trêu tức lũ trẻ: "Mẹ các cháu vốn dĩ chẳng thương các cháu đâu, chỉ thương mỗi em trai thôi."
Khuôn mặt Thẩm Hiểu Quân lập tức tối sầm lại: "Chị dâu, chị đừng ăn nói thiếu suy nghĩ thế, trẻ con nó nghe vào tai lại tưởng thật đ."
Trần Lan cười gượng gạo, quay sang phân bua với mọi : "Đ, mọi coi, chỉ tiện miệng trêu đùa đôi câu mà nó cũng làm lớn chuyện."
Thẩm Hiểu Quân lơ đẹp cô ả, kéo Tiểu Phi lại gần, dịu giọng giải thích: "Đã là con do mẹ dứt ruột đẻ ra, trai hay gái mẹ đều cưng như trứng mỏng, làm gì chuyện mẹ kh yêu con gái cơ chứ? Cháu mà nói những lời khó nghe thế, các chị các em đều cảm th tủi thân đ. Lần sau tuyệt đối kh được nói như vậy nữa, cháu xem lần này, chị em nổi trận lôi đình hết kìa. Nếu mọi mà vẫn còn giận, sau này sẽ kh ai thèm chơi với cháu nữa đâu."
Tiểu Phi miễn cưỡng gật đầu: "Dạ vâng, từ nay cháu kh thốt ra những lời đó nữa."
Đoạn Hà cũng hùa theo: "Mau xin lỗi các chị các em con."
Tiểu Phi vốn dĩ luôn nhất mực nghe lời bà nội, bèn lí nhí thốt lời xin lỗi.
Vụ kiện cáo thế là được phán xử êm thấm, lũ trẻ lại xí xóa làm hòa xúm vào chơi đùa với nhau.
Chỉ riêng Trần Lan, khuôn mặt cô ả vẫn cứ hầm hầm khó coi.
Bữa tiệc sinh nhật tròn tuổi của quý t.ử nhà họ Lâm, rùm beng hoành tráng cỡ này, Lâm Triết thể bỏ lỡ màn chào hỏi khai mạc cho đặng.
Cầm chiếc mic trên tay, thao thao bất tuyệt huyên thuyên một lèo trên sân khấu, từ ôn lại chuyện quá khứ vàng son cho tới viễn cảnh tương lai xán lạn của con trai. Cứ thế, một chiếm trọn sân khấu múa mép suốt mười phút đồng hồ.
Lại gọi Tiểu Duyệt và Tiểu Vi lên sân khấu hát vang ca khúc mừng sinh nhật tặng em trai.
Tiếp đó là nghi thức chọn đồ dự đoán tương lai (thôi nôi) của bé Nghiêu Nghiêu, cả gia đình cùng nhau thổi nến sinh nhật, cắt bánh kem ngọt ngào mới chính thức khai tiệc.
Sau khi tàn tiệc, lo liệu tiễn đưa khách khứa lên xe chu đáo, lúc mọi sự mới thực sự vãn hồi.
Tổ chức xong một bữa tiệc sinh nhật, Lâm Triết và Thẩm Hiểu Quân đều rã rời thân xác, mệt mỏi rã rời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.