Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Tn 70: Trước Khi Xuống Nông Thôn, Ta Dọn Sạch Gia Tài

Chương 51: Chẳng phải Lâm Đại Ngọc sao? Sao lại biến thành Tôn Ngộ Không thế này??

Chương trước Chương sau

Lên bàn , Chu Duy Quang cứ cụng ly với Chu Trường An mãi, cơm cũng chẳng ăn được m.

Sau khi Chu Duy Quang tìm được đèn pin trong phòng ra, Tần Hàn Thư mới hơi ngượng ngùng nói: “Làm phiền quá.”

“Kh phiền phức đâu!” Chu Duy Quang ra hiệu cho Tần Hàn Thư trước.

Giữa đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc cùng nhau trên đường, lỡ bị ai tr th thì ngày mai thể nào lời ra tiếng vào cũng bay đầy trời.

Vì vậy, hai làm theo lời Triệu Xuân Miêu, một trước, một cầm đèn pin theo xa xa phía sau.

Chỉ cần đảm bảo Tần Hàn Thư luôn trong tầm mắt của Chu Duy Quang là được.

Chu Duy Quang mắt tinh, đêm mò mẫm vẫn thể bước như bay, còn Tần Hàn Thư thì kém hơn nhiều, ánh đèn pin lại chiếu từ sau lưng tới, cô dò dẫm từng bước, tốc độ vì thế cũng chậm lại.

Chu Duy Quang đành chậm theo.

Vì buồn chán, bắt đầu ngó xung qu, cảnh vật quê nhà quen thuộc trong trí nhớ cũng dần hiện ra lờ mờ.

Ánh mắt vô tình lướt đến phía trước.

Tần Phi Dương nói em gái ta là Lâm Đại Ngọc, gió thổi là bay, quả đúng kh sai.

con gái phía trước tr thật mỏng m, khi đường thân hình nhẹ nhàng đung đưa, tựa như cành liễu mới nhú lộc bên bờ s vào mùa xuân.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm lay động.

Chu Duy Quang bỗng th tim ngưa ngứa, như thể bị đầu cành liễu sắc nhọn cào nhẹ một cái.

ho khẽ một tiếng, vội vàng cụp mắt xuống.

Từ nhà họ Chu đến ểm th niên trí thức, khoảng cách kh xa cũng chẳng gần, trời tối chậm, nhiều nhất cũng chỉ mất mười hai, mười ba phút là đến.

“Cái kia...” Giọng nói từ phía trước truyền đến, “ sắp đến nơi , về ăn cơm .”

Chu Duy Quang dừng bước.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tần Hàn Thư đứng trên sườn dốc, chỉ vào dãy lò gạch phía sau, nói: “Đây là ểm th niên trí thức, đến nơi .”

Chu Duy Quang cách Tần Hàn Thư hơn mười mét, một đứng ở chỗ cao, một ở chỗ thấp.

“Ừm.” Chu Duy Quang gật đầu, nghĩ trời tối đối phương thể kh th, liền nói to hơn: “Được.”

Tần Hàn Thư nói cảm ơn, xoay bước .

Ánh đèn từ ểm th niên trí thức hắt ra, giúp Chu Duy Quang rõ toàn bộ dáng của Tần Hàn Thư.

Bỗng nhiên, ánh mắt Chu Duy Quang ngưng lại.

Bóng hình này, chút quen mắt?

Suy nghĩ vài giây, Chu Duy Quang mới bừng tỉnh, đồng thời lại chút kh thể tin nổi.

Tần Hàn Thư, rõ ràng chính là con “chuột hoa to” mà th lúc chiều vào làng.

Thực ra, Tần Hàn Thư kh hề mặc quần áo hoa, mà là một chiếc áo khoác kẻ sọc màu hồng trắng đan xen.

Nhưng trong mắt Chu Duy Quang, cứ hễ quần áo họa tiết màu mè là đều thể gọi thành quần áo hoa hết.

Lúc chiều, Chu Duy Quang kh th rõ mặt Tần Hàn Thư, lại đứng từ xa, nên ấn tượng còn lại chỉ là dáng khỏe khoắn và màu sắc của bộ quần áo.

Vừa nãy lúc Tần Hàn Thư bước vào nhà họ Chu, thoáng đã th quen quen, nhưng kh dám chằm chằm ta, chỉ liếc qua khuôn mặt. Ngồi vào bàn ăn thì càng kh dám liếc mắt sang bên đó.

Mãi cho đến lúc này, Chu Duy Quang mới hoàn toàn rõ Tần Hàn Thư.

Nhưng mà...

Chu Duy Quang khó hiểu gãi gãi đầu.

Chẳng là Lâm Đại Ngọc ?

lại biến thành Tôn Ngộ Kh thế này??


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...