Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 102: Lúc trước chỉ là chiến thuật lùi lại mà thôi
Hứa Trầm Đình hơi đứng lên, cong , từ từ nâng mặt lên, nhắm mắt lại chạm nhẹ vào cánh môi của đàn .
Con ngươi màu đen sâu hun hút của Phó Bạc Quân chăm chú vào Hứa Trầm Đình, yết hầu hơi lăn lộn, vươn tay ôm l eo , kéo lại ngồi lên đùi hôn thật sâu.
Khoé mắt liếc đến bóng dáng của một lớn một nhỏ đang đứng trước cửa phòng ăn.
Hứa Trầm Đình muốn lùi lại phía sau nhưng Phó Bạc Quân lại giữ chặt vào trong n.g.ự.c , khiến kh thể động đậy được.
“Ưm...”
Hứa Trầm Đình đau đớn kêu lên một tiếng, giống như là vì trừng phạt kh tập trung nên Phó Bạc Quân xấu xa cắn vào môi một cái.
Nắm tay của Hứa Trầm Đình nhẹ nhàng đ.ấ.m đấm lên n.g.ự.c , lúc này Phó Bạc Quân mới lưu luyến kết thúc nụ hôn, mang theo sự bất mãn, thấp giọng hỏi: “ thế?”
“Mau thả em ra , kìa.”
Giọng nói của Hứa Trầm Đình chút ngại ngùng, nhỏ giọng thì thầm, âm th mềm mại mang theo chút ý vị hờn dỗi.
Phó Bạc Quân quay đầu lại nhưng kh th bóng dáng nào.
“Chú Lâm dẫn thằng nhóc kia ra ngoài .”
Mất mặt quá!
Hứa Trầm Đình đứng dậy từ trên đùi của Phó Bạc Quân, sửa sang lại áo ngủ chút lộn xộn của , giọng ệu buồn bực nói: “Vừa nãy là ai nói trong nhà vẫn còn , đặc biệt còn cả một đứa trẻ nữa nên lúc ở bên ngoài phòng ngủ thì cần kiềm chế một chút vậy nhỉ?”
Phó Bạc Quân đứng lên giúp Hứa Trầm Đình sửa sang lại áo ngủ, thưởng thức dáng vẻ bực bội của , cong cong khoé môi: “Kh là em phủ nhận à?”
“Kh nói đều là lỗi của à, đã nói là sai , mà nếu như là sai thì em kh nên làm những chuyện sai theo cái lời sai kia của , đúng kh?”
“!”
Hứa Trầm Đình bỗng nhiên ngẩng đầu lên trừng mắt Phó Bạc Quân một cái, quả thật tức giận, nhưng lại kh cách nào phản bác được lời nói!
Phó Bạc Quân đột nhiên l lại sự tự tin, chịu đựng nhất thời để sóng yên biển lặng đã, xem , kh bây giờ là lúc để vùng lên khởi nghĩa hay ?
cũng kh là hèn mọn.
Lúc trước chỉ là chiến thuật lùi để tiến của mà thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
th kh, đây chính là chiến thuật của , hiện tại mới dùng đã hiệu quả , nhóc nhà bởi vì kh chiếm lý nên kh phản bác lại được một câu nào.
“Hay, hay lắm.”
Đối với lý do thoái thác này của Phó Bạc Quân, Hứa Trầm Đình vô cùng thừa nhận.
“Kh cần khen như thế đâu, vẫn còn chỗ cố gắng nữa.” Phó Bạc Quân cực kỳ khiêm tốn nói.
“Vừa là em sai , em xin lỗi, em xin lỗi .”
Hứa Trầm Đình Phó Bạc Quân, vẻ mặt vô cùng thành khẩn nói xin lỗi với .
Phó Bạc Quân kh hiểu lại cảm th hơi hoảng, tại đột nhiên lại xin lỗi thế?
“Vừa là lỗi của em, là do đầu óc em kh đủ lớn nên kh hiểu hết ý của ngài Phó đây.”
Hứa Trầm Đình đã nhận ra vấn đề của một cách sâu sắc, hơn nữa còn hiểu ra được một ít chuyện:
“Bây giờ em đã hiểu được , em đã ngộ ra chân lý, vừa nói quá đúng, nhưng mà em cảm th vẫn còn một chút sai sót, chỉ cần bổ sung thêm chút nữa là hoàn hảo .”
“ kh nhu cầu muốn nghe đâu.”
Phó Bạc Quân đã ngửi ra gì đó kh ổn nên muốn ngăn kh cho Hứa Trầm Đình nói ra.
Nhưng mà đã kh còn kịp nữa.
“Quả thật là lúc ở ngoài phòng kiềm chế một chút, mà ở trong phòng cũng cùng nhau kiềm chế ! Rốt cuộc thì ít nhiều vẫn sẽ tiếng động, để ta nghe th thì kh tốt đâu.” Hứa Trầm Đình nghiêm túc phân tích với Phó Bạc Quân.
Phó Bạc Quân bất mãn kh tán thành: “Cách âm tốt mà.”
“Tiết chế một chút , dù chúng ta cũng còn trẻ, khỏe khoẻ em.” Hứa Trầm Đình nhiều lý do để phản bác.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Hứa Trầm Đình khẽ cong môi, duỗi tay vỗ vỗ vào vai Phó Bạc Quân, giọng ệu tỏ vẻ từng trải nói với : “Cấm dục thể giúp ta sống lâu hơn đ, cái này là căn cứ khoa học rõ ràng, thật ra thì em cũng là vì muốn tốt cho thôi!”
Phó Bạc Quân:…
Tình yêu sẽ biến mất theo thời gian là thật ?
“Hừ!”
Hứa Trầm Đình khẽ hừ một tiếng, nghĩ nắm đằng chuôi chắc, chăm chỉ mà học hỏi thêm .
Chưa có bình luận nào cho chương này.