Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 116: Phó Bạc Quân, anh giỏi lắm a, không nghĩ tới anh còn muốn chơi như thế này.
‘Cốc cốc’ Cửa phòng bị gõ, Hứa Trầm Đình cẩn thận ló đầu vào trong phòng.
Phó Bạc Quân bu di động xuống về hướng của phòng, chỉ th hứa Trầm Đình đang ló đầu vào trong, khó hiểu .
“Trước tiên nhắm mắt lại, em cái này cho xem.”
Hứa Trầm Đình ở phía sau cánh cửa yêu cầu Phó Bạc Quân.
Phó bạc Quân lười biếng dựa lên ghế, ánh mắt thâm thúy đánh giá Hứa Trầm Đình, suy nghĩ.
Thần bí như vậy?
Chỉ lộ một cái đầu, cái gì kh thể cho xem ?
Nếu như nói trắng ra …
Phó Bạc Quân hơi cong khóe miệng nói ‘được’, chậm chạp nhắm mắt lại.
“Em bảo chưa được mở mắt thì kh được ở mắt nha!”
Hứa Trầm Đình vẫn chưa chịu vào, kh yên tâm lắm còn cố ý nói thêm, còn bày ra bộ dáng hung giữ uy h.i.ế.p : “Nếu kh em ấn xuống đất.”
Phó Bạc Quân nhắm mắt lại, thấp giọng cười một tiếng, muốn ấn xuống đất, nghĩ nhiều !
Sau đó Phó bạc Quân nghe được âm th cửa đóng, tiếng bước chân chậm rãi đến gần, cuối cùng dừng lại ở trước mặt .
“ chuẩn bị xong chưa?”
Hứa Trầm Đình hỏi lại lần nữa, dường
như đang báo trước một cái gì đó.
“Ừm.” Phó Bạc Quân ừm nhẹ một tiếng.
“Mở to mắt ra!”
Nghe được lời này của Hứa Trầm Đình, mí mắt Phó Bạc Quân giật giật, chậm rãi mở to mắt, thì th Hứa Trầm Đình đang ôm một hộp quà đứng trước mặt .
“Tèn ten ten~”
Hứa Trầm Đình đưa quà cho Phó Bạc Quân như là đang dâng một lễ vật, còn phát ra tiếng.
Phó Bạc Quân trầm mặc, hiện rõ sự thất vọng trên khuôn mặt.
“A? thất vọng cái gì? Kh muốn quà?”
Hứa Trầm Đình khó mà tin được, phản ứng của Phó Bạc Quân thật sự khác với những gì tưởng tượng ra.
còn chưa biết trong hộp đựng quà gì mà đã thất vọng ?
Chẳng lẽ mắt là tia X quang, th được trong hộp đựng cái gì hay ?
Kh thể như vậy !
“Muốn”
Phó Bạc Quân gật đầu nói.
Rõ là nói như vậy, nhưng lại kh cảm nhận được sự hào hứng khi nhận quà cho lắm.
Hứa Trầm Đình càng nghĩ càng th Phó Bạc Quân kỳ quái, nói: “ lại vừa suy nghĩ ra cái gì kh?”
“Em lừa !”
Vừa dứt lời, thì Phó Bạc Quân nhịn kh được mà lên án.
Hứa Trầm Đình:??
“Em làm gì?” Hứa Trầm Đình bị lên án kh thể hiểu được, kh vừa chuẩn bị cho một bất ngờ hay ? “Em làm gì mà chỉ lộ đầu hả?”
Phó Bạc Quân cho rằng chính sẽ nghĩ nhiều, tuyệt đối là vấn đề của Hứa Trầm Đình, đúng chính là vấn đề của em .
“Em ôm quà a, lộ ra thì biết thừa, kh sẽ th em cầm cái gì hay ?”
Hứa Trầm Đình cảm th việc này kh gì kh ổn cả nha!
“Ồ”
Phó Bạc Quân trở nên trầm xuống, nghe tiểu ngoan ngoãn nhà nói vậy cũng kh gì sai.
“Vậy nghĩ ?”
Hứa Trầm Đình cười cười Phó Bạc Quân, thật sự tò mò muốn biết Phó Bạc Quân hiểu sai, thế nhưng lại làm tổn thương đến như vậy!
Môi Phó Bạc Quân mím chặt, rõ ràng là kh muốn nói.
Hứa Trầm Đình ngồi trên ghế, làm nũng với Phó Bạc Quân: “Nói , nói kh
chừng lần sau sẽ chuẩn bị cho nha.”
Quả nhiên, nhưng câu này tác dụng lớn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Bạc Quân Hứa Trầm Đình, rõ
ràng trong lòng đã lung lay, nhưng vẫn còn do dự.
“Nếu kh nói thì sẽ kh nha, nghĩ .”
Hứa Trầm Đình nói thầm bên tai Phó Bạc Quân, kh tin đến thế này mà Phó Bạc Quân còn kh động lòng.
Vẻ mặt Phó Bạc Quân trở nên ngưng trọng, suy nghĩ về chuyện này.
Nếu nói, về sau kh chừng còn thể , xác suất cao.
Nếu kh nói, vậy thật sự kh .
“Khụ khụ.”
Phó Bạc Quân g giọng giả vờ nói, nhưng ánh mắt vẫn chút né tránh, kh Hứa Trầm Đình:
“ cho rằng em chuẩn bị bất ngờ cho là …”
Là cái gì?
Hứa Trầm Đình kh nhịn được mà hồi hộp theo, tò mò xem Phó Bạc Quân rốt cuộc muốn quà gì.
Nói kh chừng, về sau thể thỏa mãn .
“ cho rằng em chuẩn bị bất ngờ cho là cosplay mèo, thỏ, …”
Càng nói đến cuối âm th của Phó Bạc Quân càng nhỏ, những từ trọng ểm, tiểu ngoan ngoãn hẳn là nghe được rõ !
Phụt!
Hứa Trầm Đình phụt cười ra tiếng, thật sự kh ngờ tới bình thường ưu nhã như vậy, lại thể nghĩ ra cái này:
“Phó Bạc Quân, giỏi lắm a, kh nghĩ tới còn muốn chơi như thế này!”
“Kh , thừa nhận là muốn chơi như vậy, nhưng mà chỉ là muốn.”
Phó Bạc Quân vừa phủ nhận, lại giống như thừa nhận, về Hứa Trầm Đình, ánh mắt chút chờ mong cùng ai oán:
“Nhưng kh cơ hội a!”
“Về sau, thể ?” Th Hứa Trầm Đình kh trả lời , Phó Bạc Quân lại hỏi.
"Nói như thế nào nhỉ, thể nói chúng ta là tâm đầu ý hợp.”
Trong mắt Hứa Trầm Đình lộ ra ánh sáng, biểu tình trên mặt mang theo kinh ngạc, nhẹ nhàng vỗ vỗ hộp quà mà chuẩn bị:
“Món quà em chuẩn bị cho cùng với ước muốn của giống nhau y đúc, mau mở ra xem!”
Chẳng lẽ, ước muốn nh như vậy được thực hiện?
Tâm tình kích động, tay run rẩy mà mở món quà, xé từng lớp gi gói quà một, đem gói quà mở ra.
Thẳng đến khi th món quà trong hộp, biểu tình vui vẻ của Phó Bạc Quân lập tức sụp đổ.
Trong nháy mắt kh biết nên nói cái gì cho đúng.
Cuối cùng vẫn kh nhịn được mà hỏi một câu: “Em kêu cái này với mong muốn của giống nhau như đúc?”
“Kh thể nói là giống nhau như đúc, chỉ thể nói một chút liên quan, cảm th thế nào?” Hứa Trầm Đình gật gật đầu, kiêu ngạo nói.
“Nhưng những lời vừa nói em cũng tán đồng.”
Phó Bạc Quân cạn lời, kh muốn nói chuyện với Hứa Trầm Đình thêm một câu nào nữa, đây chính là mạch suy nghĩ kh đúng chỗ được kh a!
Vốn dĩ nghĩ tới món quà cũng đã khác xa, nhưng thật sự kh thể nghĩ tới đến cả mạch suy nghĩ của cùng Hứa Trầm Đình kh cùng với nhau.
“ kh thích ? Đây chính là món quà em đặc biệt chuẩn bị cho lâu, tốn nhiều c sức với làm ra nó, trên thế giới này chỉ mỗi một cái, cho dù khác muốn cũng kh , biết kh?”
Hứa Trầm Đình thực sự mong chờ Phó Bạc Quân sẽ nói thích món quà này, món quà này thật sự đẹp nha.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Những khác chắc c kh muốn!
Phó bạc Quân mặt vô biểu tình ở trong lòng chửi thầm: Ai thể thích nổi khi vợ lại đưa cho sách gì mà >??
Hơn nữa chính là quyển sách này Hứa Trầm Đình tự viết, bên trong còn cả ảnh minh họa, còn cố ý in ấn đóng thành sách.
Xác thực dụng tâm, cảm nhận được.
“ thích, nhưng mà…”
Ý muốn khẳng định, nhưng mà Phó bạc Quân suy nghĩ của riêng : “Tiểu ngoan ngoãn, hứa với là lần sau kh cần viết sách nữa, được kh?”
“Em đây một thân tài năng kh chỗ để thể hiện, muốn phát huy hết tất cả ở trên sách, thì làm bây giờ?”
Hứa Trầm Đình cảm th quá mức ưu tú mà cảm th buồn rầu, nhất định làm ra cho mọi xem!
Phó Bạc Quân kh ăn chay, vẫn bản lĩnh ra tâm tư xấu xa của Hứa Trầm Đình.
“Cũng kh kh cho em phát huy, nếu thể nói, hy vọng hơn là em thể ra một quyển…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.