Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp

Chương 146: Cậu ấy bận trông con trai cho em đó

Chương trước Chương sau

"Bận? Năm mới thì bận cái gì?"

Hứa Trầm Đình tựa vào ghế sô pha, nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, đột nhiên nói:

"Ồ, em hiểu , bởi vì trợ lý Tần vợ, nên cho nghỉ lễ năm mới, giờ đang bận rộn trong thế giới của hai , kh xấu hổ mà bảo làm việc, để bù đắp cho việc bóc lột ta cả năm ngoái ?"

" kh?"

Hứa Trầm Đình hiếu kỳ kiểm tra Phó Bạc Quân xem phỏng đoán của đúng kh.

Phó Bạc Quân tự nghĩ, xấu hổ khi yêu cầu Tần Quân Trạch làm việc kh?

Bé ngoan nhà hiểu lầm gì với kh?

vẻ là một dễ nói chuyện như vậy?

Tuy nhiên, Phó Bạc Quân kh ý định giải thích những lời này.

Chỉ là vừa th vẻ mặt cầu xin của Hứa Trầm Đình, kh khỏi bật cười.

Phó Bạc Quân cong môi, trong ánh mắt chờ đợi của Hứa Trầm Đình, môi mỏng nhẹ nhàng mở ra: "Kh ."

Khuôn mặt của Hứa Trầm Đình đột nhiên sụp xuống, đầu rũ xuống: "Kh ? Em đã phân tích tốt như vậy, vậy đang bận làm cái gì?"

Phó Bạc Quân Hứa Trầm Đình một cái, Hứa Trầm Đình chút kh thể giải thích được.

" nói chuyện thì cứ nói chuyện, cứ em làm gì, em biết đọc tâm thuật ?"

Hứa Trầm Đình phiền muộn, đợi một lúc lâu sau cũng kh nói gì, nếu thể tự phân tích thì còn cần hỏi ?

Phó Bạc Quân đặt tay lên đầu Hứa Trầm Đình, cười nhẹ một tiếng: " bận tr con trai cho em đó!"

"Ồ!!!"

Hứa Trầm Đình chợt hiểu ra, trợn to hai mắt, kh khỏi l tay che miệng, chút ngượng ngùng thì thào:

"À, em quên mất tiêu, Tiểu Bạch Bạch của em."

Hai ngày nay, bởi vì mơ th chuyện của thời còn bé, vì vậy Hứa Trầm Đình luôn ở trong trạng thái kh tồn tại, sau khi suy nghĩ về nhiều thứ, đã quên mất Phó Duệ Bạch.

Tư Ninh lộ ra vẻ kinh ngạc, thiếu niên này đã con trai ?

Là chủ tịch của họ ?

Nhưng, vấn đề đặt ra là ai là sinh ra?

Tư Ninh kh khỏi lại Hứa Trầm Đình và Phó Bạc Quân, nhưng cô vẫn kh thể hiểu rõ ràng.

"Bây giờ em đang quan tâm đến con ngỗng lớn của , còn kịp kh?"

Hứa Trầm Đình xoa chóp mũi, chút ngượng ngùng hỏi.

"Hửm, chút bối rối, em gọi cho ện thoại cho Nhược Tịch ! lên thay quần áo."

Giọng nói của Phó Bạc Quân nhẹ, rõ ràng là đem theo ý vị của sủng nịch, sau khi nói một tiếng với Hứa Trầm Đình, mới Tư Ninh một cái.

Tư Ninh, vẫn còn đang phân tâm lúc nãy, đột nhiên hoàn hồn lại, vội vàng đưa Phó Bạc Quân lên lầu cùng với của đang xách túi du lịch.

Hứa Trầm Đình liếc thuộc hạ khác của Tư Ninh, vào mang theo thứ gì đó được che bằng một tấm vải đen và đặt nó ở cửa.

kh ra những gì bên trong.

Nhưng chắc là đạo cụ mà Phó Bạc Quân cần dùng thôi!

Bây giờ Hứa Trầm Đình kh còn hiếu kỳ cái đó là cái gì nữa, vì chuyện đã quên mất Phó Duệ Bạch mà giao cho Tần Quân Trạch và Phó Nhược Tịch lo cho nó mà cảm th vô cùng lỗi.

Hứa Trầm Đình ngồi trên ghế sô pha, co hai chân vào nhau trên ghế sô pha, ều chỉnh thành tư thế ngả lưng thoải mái, sau đó gọi cho Phó Nhược Tịch.

"Chị dâu."

Phó Nhược Tịch vui mừng hét lên một câu sau khi nhấc máy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Tiểu Tịch, cái đó, Tiểu Bạch m ngày nay ở chỗ bọn em, liệu làm phiền bọn em kh?" Hứa Trầm Đình chút ngượng ngùng, lịch sự mở miệng.

"Kh đâu, Tiểu Bạch đáng yêu như vậy, lại ngoan như vậy, thể phiền đến bọn em được."

Phó Nhược Tịch kh hề cảm th như vậy, còn cảm th vui: "Kh ngờ ngày thể giúp trai chăm con, cuối cùng cũng làm được việc gì đó cho trai , chị dâu, chị kh cần ngượng ngùng đâu."

Phó Nhược Tịch cũng nghe ra sự áy náy của Hứa Trầm Đình, trực tiếp mở miệng nói.

"Vất vả cho em và Tần Quân Trạch , vậy bọn lâu như vậy kh đến đón Tiểu Bạch, Tiểu Bạch liệu buồn kh vậy!"

Tiểu Bạch là một đứa trẻ phát triển sớm và nhạy cảm hơn những đứa trẻ bình thường cùng tuổi.

Đã m ngày nay kh liên lạc và cũng kh nói muốn đón nó về, liệu Tiểu Bạch nghĩ rằng bọn họ kh cần thằng bé nữa kh?

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

vất vả mới thể mở rộng trái tim của thằng bé này một chút, nếu thằng bé lại trở nên tự kỷ vì những sai lầm của , thì đây là ều mà Hứa Trầm Đình hoàn toàn kh muốn th.

"Kh đâu, trai chưa nói với ? trai hai ngày trước đã nói , bảo bọn em chăm sóc Tiểu Bạch thêm vài ngày."

Phó Nhược Tịch chút nghi ngờ, kh biết tại Hứa Trầm Đình lại cách nghĩ như vậy, nhưng để làm yên tâm, nói: " trai để Tiểu Bạch du lịch cùng với bọn em, mọi chi phí đều trả, bây giờ bọn em đang chơi vui đó."

Hứa Trầm Đình cầm l ện thoại, nghe th Phó Nhược Tịch nói như vậy, kh do dự mà về phía trên lầu.

Phó Bạc Quân thực sự kỹ lưỡng và chu đáo trong mọi việc.

nhiều ều còn chưa nghĩ đến, Phó Bạc Quân đã giúp làm .

"Chị dâu, chị muốn nói chuyện với Tiểu Bạch kh? Quân Trạch đưa thằng bé mua kẹo b trở về ."

Lời này của Phó Nhược Tịch là đang hỏi ý kiến của Hứa Trầm Đình, nhưng kh đợi Hứa Trầm Đình trả lời, đã gọi Phó Duệ Bạch đến để nghe máy .

Nghĩ cũng biết, Hứa Trầm Đình đặc biệt gọi ện thoại tới, hẳn là vì nhớ con trai .

Hứa Trầm Đình xấu hổ, kh nhớ con , mà là giờ mới nhớ đến con của .

"Cha nhỏ!"

Tiếng kêu như sữa và hạnh phúc của Phó Duệ Bạch phát ra từ đầu dây bên kia, khiến trái tim Hứa Trầm Đình thực sự tan chảy.

"Ơi."

Hứa Trầm Đình cười một tiếng, khi nói chuyện với Phó Duệ Bạch thì âm th bất giác trở nên nhẹ nhàng nhiều: "Chơi với cô và chú vui kh nào!"

"Vui ạ, con th nhiều thứ mà con chưa từng th."

Dù gì thì Phó Duệ Bạch cũng chỉ là đứa trẻ mới năm tuổi, khi th những ều mới lạ, thứ gì chơi vui, tự nhiên sẽ kh thể kh vui.

"Lần sau cha và cha nhỏ thể ở bên Tiểu Bạch được kh?" Phó Duệ Bạch kh quên họ, và thằng bé vẫn mong được ở bên họ.

"Tất nhiên là thể!" Hứa Trầm Đình kh cần nghĩ mà trả lời.

"Tốt quá, yeah!" Phó Duệ Bạch vui quá mà hét lên một tiếng.

"Nhiều ngày như vậy kh đón con, kh gọi ện thoại cho con, con giận cha nhỏ kh ta!"

Hứa Trầm Đình vội vàng mở miệng hỏi một câu.

"Kh đâu, Tiểu Bạch vĩnh viễn cũng kh bao giờ giận cha nhỏ, cha nói m ngày nay cha nhỏ đang bận làm việc, kh là quên mất Tiểu Bạch ."

Phó Duệ Bạch nói rõ ràng và hiểu chuyện: "Tiểu Bạch biết, lớn nhiều việc làm, bận đó."

"Cha nhỏ, đừng mệt quá nha~"

Phó Duệ Bạch vẫn lo cho Hứa Trầm Đình, cuối cùng mới bảo đảm với Hứa Trầm Đình: "Kh cần lo lắng cho Tiểu Bạch, Tiểu Bạch sẽ ngoan ngoan mà, sẽ biết tự chăm sóc cho bản thân ."

Ôi ôi ôi, thằng bé này lại ngoan như vậy!

Ai nói chỉ con gái mới chu đáo, là cái áo b nhỏ chứ, Tiểu Bạch của nhất định là một cái áo đệm nhỏ bé ấm áp, ấm áp.

Nghe th tiếng xuống lầu, Hứa Trầm Đình vô thức về phía cầu thang.

Đồng tử Hứa Trầm Đình đột nhiên co rút lại khi th dáng vẻ của đang bước xuống cầu thang.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...