Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 154: Em nuôi anh, em có tiền.
“Dangdangdangdang~”
Hứa Trầm Đình xoay màn hình máy tính sang cho Phó Bạc Quân xem, chuẩn bị cho một bất ngờ.
Phó Bạc Quân sang, Phó Duệ Bạch đang ngồi ở trên đùi Phó Bạc Quân cũng tò mò mà ngó sang, giống như bé thể xem hiểu.
“Trúng tuyển tập đoàn Phó thị?”
Phó Bạc Quân liếc mắt một cái, màn hình hiển thị chính là email của Hứa Trầm Đình, một thư trúng tuyển.
“Lợi hại kh, em muốn vào Phó thị, hoàn toàn kh cần nhờ .”
Hứa Trầm Đình nhướng mày lộ ra vẻ tự hào.
“Lợi hại.”
Phó Bạc Quân đưa tay xoa đầu Hứa Trầm Đình, mỉm cười khen ngợi.
Tuy Phó Duệ Bạch xem kh hiểu trên máy tính đang hiện cái gì, nhưng bé nghe Phó Bạc Quân khen lợi hại.
Phó Duệ Bạch Hứa Trầm Đình, đôi mắt sáng dùng sức vỗ tay: ”Ba nhỏ thật lợi hại.”
“Năm sau em thể làm cùng .”
Hứa Trầm Đình tràn ngập khao khát với c việc tương lai của , chủ yếu là thể ở cùng một chỗ với Phó Bạc Quân.
Phó Bạc Quân vẫn Hứa Trầm Đình kh nói gì.
“Làm ? chuyện gì mà em kh biết hay ?”
Vừa th bộ dạng muốn nói lại thôi của Phó Bạc Quân, Hứa Trầm Đình biết rằng chắc c ều gì đó kh ổn.
“ khả năng năm sau sẽ bị khai trừ khỏi hội đồng quản trị.”
Phó Bạc Quân Hứa Trầm Đình trầm trọng nói: ”Khả năng sẽ kh cách nào làm cùng em.”
“A?”
Hứa Trầm Đình ngây ngốc: ”Đây là chuyện khi nào?”
“Gần đây, bọn họ thừa dịp kh ở c ty, Quân Trạch cũng kh ở nên trộm dở trò ở c ty, muốn cấu xé quyền lực ở c ty của .”
Thời ểm Phó Bạc Quân nói câu này, trong giọng nói còn mang theo khinh miệt cùng khinh thường: ”Bọn họ cho rằng ngoại trừ Tần Quân Trạch thì kh còn nào thể dùng được ở c ty.”
"Động tĩnh lớn như vậy còn mong sẽ kh biết.”
Bọn họ vẫn ngu ngốc như ngày nào, vẫn kh thể tiến bộ lên được.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
“Bọn họ đây là muốn làm gì?”
Hứa Trầm Đình cau mày, chút nghi hoặc, sự việc này hơi đột ngột.
“Đại khái là sự việc Dư Khải Toàn trở về đã đánh vào mặt bọn họ, dịp Tết thì kh trở về nhà cũ còn lâu chưa liên hệ với bọn họ, bọn họ cảm th thoát ly khỏi sự kiểm soát của bọn họ, tự nhiên muốn l lại tất cả những thứ thuộc về nhà họ Phó từ chỗ .”
Phó Bạc Quân rõ ràng suy nghĩ của bọn họ, trong mắt chỉ lợi ích.
“Lúc trước bảo thể đem vị trí của nhường cho khác, Dư Thu Sương còn khẩn trương muốn chết, hiện tại c ty đã ổn định thì muốn đá ra khỏi vị trí, bản lĩnh như vậy?”
Hứa Trầm Đình kh nhịn được mà trợn mắt trắng, bọn họ đây kh là muốn tìm đường c.h.ế.t cho chính ?
Nếu bọn họ thật sự bản lĩnh như vậy, thì cần gì dựa vào Phó Bạc Quân để kiếm tiền.
“Chắc là đã tìm được tiếp quản mới .”
Đoán tâm tư của bọn họ dễ, kh cần tốn quá nhiều c sức để đoán.
Hứa Trầm Đình: …
“Ý tưởng não tàn kh thể lý giải.” Hứa Trầm Đình thực sự kh hiểu, chấn động, thật sự kh hiểu những này suy nghĩ cái gì.
“Đúng thật, cũng kh thể hiểu được, chỉ bọn họ diễn xiếc, bọn họ còn tưởng rằng che giấu tốt.”
Phó Bạc Quân kh khỏi cảm th chút buồn cười, đặc biệt là xem bọn họ che dấu, thực hiện được thì đắc ý dào dạt, thật sự buồn cười.
Quả thực là buồn cười muốn chết.
“Vậy em vẫn chuẩn bị Phó thị thực tập à?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Bạc Quân hứng thú hỏi Hứa Trầm Đình.
“ thật sự cho rằng em Phó thị là vì thực tập hay ?” Hứa Trầm Đình tức giận nói một câu: ”Nếu kh ở đó, vậy em làm cái rắm gì.”
Hứa Trầm Đình vốn muốn tạo bất ngờ cho Phó Bạc Quân, kh nghĩ tới Phó Bạc Quân lại cho một bất ngờ khác.
“Bảo bối, sắp bị đuổi ra khỏi c ty, kh tiền em vẫn còn yêu ?”
Phó Bạc Quân lôi kéo tay Hứa Trầm Đình, tủi thân nói.
Hứa Trầm Đình Phó Bạc Quân, kh khỏi cười khẽ một tiếng.
Nhà giàu số một nói kh tiền, đây mà là lời con lên nói hay ?
và tập đoàn Phó thị kh giàu nhau ? Nếu kh còn là Tổng Giám đốc của tập đoàn Phó thị, thì đối với c ty sẽ ảnh hưởng, nhưng mà đối với Phó Bạc Quân lại kh bất kỳ ảnh hưởng gì cả.
“Kh việc gì, em tiền, em thể nuôi .”
Hứa Trầm Đình cũng kh thèm để ý đến chuyện này chút nào, hơn nữa còn đặc biệt hào khí nói: ”Sau này em sẽ che chở .”
“Thật nhiều tiền a!” Phó Bạc Quân cười khẽ một tiếng.
“ cho em một trăm triệu a!”
Hứa Trầm Đình hợp tình hợp lý nói: ”Số tiền đó em còn chưa tiêu, hơn nữa em cũng kh chỉ chừng tiền, kh biết được là em nhiều tiền như thế nào đâu.”
Phó Bạc Quân cười nhẹ, kh thèm để ý trong túi Hứa Trầm Đình bao nhiêu tiền, chỉ để ý đến câu nói kia của Hứa Trầm Đình.
‘Em nuôi ’ như vậy là đủ .
“Kh cần lo lắng, chỉ là một Phó thị mà thôi, hoàn toàn đủ kh làm lay động một đồng của .”
Bây giờ Phó Bạc Quân mới vui vẻ nói, xoa xoa đầu Hứa Trầm Đình, nói.
“Em biết.”
Hứa Trầm Đình đương nhiên biết, từ trước đến nay Phó Bạc Quân kh hề để nhà họ Phó vào mắt, chỉ là những nhà Phó tưởng rằng thủ đoạn của chính th minh, thể làm bất cứ thứ gì bọn họ muốn, nhưng sự thật kh như vậy.
Kế tiếp chính là xem nhà họ Phó làm cách nào để loại bỏ Phó Bạc Quân.
Hứa Trầm Đình và Phó Bạc Quân muốn làm, Phó Duệ Bạch được đưa cho Phó Nhược Tịch tr hộ.
Vì muốn xem trò hay, Hứa Trầm Đình nhờ Tư Ninh cải trang, giả dạng thành thư ký của Phó Bạc Quân, thứ hai cùng Phó Bạc Quân và Tần Quân Trạch đến Phó thị.
Vừa mới xuống xe tiến vào Phó thị, thì cảm nhận được tất cả nhân viên đều Phó Bạc Quân bằng ánh mắt kh thể giải thích.
Nhưng mọi cũng kh nhiều lời, đối với Phó Bạc Quân mọi đều cực kỳ kính sợ.
Phó Bạc Quân mang theo Tần Quân Trạch và Hứa Trầm Đình vào văn phòng của , thì th trong phòng làm việc của đang một đàn trong đó.
“ là ai? Ai cho tùy tiện ngồi ở vị trí của Tổng Giám đốc Phó?”
Tần Quân Trạch cau mày, vẻ mặt kh vui, bước lên phía trước quát lớn.
“Tổng Giám đốc Phó, nghe d đã lâu.”
đàn đứng từ ghế lên, tự tránh khỏi Tần Quân Trạch, đến trước mặt Phó Bạc Quân, mỉm cười giơ tay về phía , giống như muốn cùng bắt tay.
Nhưng mà, Phó Bạc Quân chỉ lạnh lùng ta, kh hề ý định bắt tay với ta.
đàn kia cũng kh xấu hổ, tự nhiên mà rút tay lại, khẽ cười một tiếng: ”Đã sớm nghe d Tổng Giám đốc Phó mắt cao hơn , hôm nay vừa th quả nhiên là d bất hư truyền.
“ ều, Tổng Giám đốc Phó, cũng lên xem lại cái thân phận của , hiện tại nơi này kh định đoạt.”
đàn duỗi tay chỉnh lại tây trang của chính , về phía Phó Bạc Quân ánh mắt mang theo sự đắc ý cùng trào phúng: ”Mười phút sau gặp lại ở phòng họp.”
“Nơi này cho Tổng Giám đốc Phó mượn, để hoài niệm một chút.”
đàn kia vừa nói xong, thì đắc ý mà rời , vừa mới ra khỏi cửa đã nghe th tiếng trợ lý và thư ký chửi rủa: ” ta là cái quái gì!”
“ ta làm thể nói chuyện như vậy với Tổng Giám đốc Phó chứ!”
….
đàn kia hừ lạnh một tiếng, đóng cửa lại, lát nữa ta sẽ mở to mắt thời ểm Phó Bạc Quân khóc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.