Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp
Chương 161: Tất cả đều được lên kế hoạch
“Liên quan gì đến ?”
Hứa Trầm Đình lạnh nhạt nói một với với Hứa Lập Dân.
“ mà kh liên quan gì đến tao, đồ của con tao kh là của tao hết .” Trong ánh mắt của Hứa Lập Dân đầy tham lam, quên hết tất cả sợ sệt, trong mắt chỉ còn tiền.
“Ai nói cho đây là của ?” Hứa Trầm Đình kh muốn thừa nhận.
“Tao đã ều tra rõ, quyền sở hữu căn phòng này đăng ký dưới tên của mày, tìm một đàn tiền như vậy, cũng kh biết giúp đỡ một chút cho gia đình, mày còn lương tâm hay kh.”
Hứa Lập Dân vô cùng kh hài lòng về hành vi của Hứa Trầm Đình, nhất là lúc ta ở c ty lo lắng sứt đầu mẻ trán, mà con của ta lại ở chỗ này tiêu xài một số tiền lớn.
Hứa Lập Dân nhớ lại càng khiến cho trong lòng ta cảm th vô cùng kh c bằng.
“ mày kh học hỏi em trai mày, mày xem em trai mày đã trả giá bao nhiêu cho cái gia đình này.” Hứa Lập Dân còn cảm th hành động này của Hứa Trầm Đình giống sói mắt trắng.
Hứa Trầm Đình ngước mắt lên Hứa Lập Dân tỏ vẻ kh còn gì muốn nói: “Ông còn muốn nói bao nhiêu lần nữa, đã sớm nói với , ước gì tập đoàn Hứa thị phá sản, ước gì nhà họ Hứa của tan nát, kh hiểu tiếng ?”
“Mày là thằng con khốn nạn.”
Hứa Lập Dân bị lời nói cay nghiệt của Hứa Trầm Đình làm cho tức đến đỏ mặt, nâng tay lên định tát Hứa Trầm Đình, nhưng lại bị Hứa Trầm Đình giữ lại.
“Ông nghĩ rằng vẫn là đứa nhỏ năm đó mặc cho các đánh mắng ?”
Hứa Trầm Đình híp mắt lại, đáy mắt lộ ra hơi thở nguy hiểm: “Nếu kh bây giờ còn quan tâm, chắc c thái độ nói chuyện với sẽ kh mềm mỏng giống như bây giờ đâu.”
“Mày ý gì?”
Hứa Lập Dân biết câu này của Hứa Trầm Đình cũng kh ý tốt đẹp, nhưng vẫn kh hiểu lời Hứa Trầm Đình nói là ý gì.
“Dừng.”
Hứa Trầm Đình kh khỏi lạnh nhạt giễu cợt một tiếng: “Với đầu óc này của , dù tập đoàn Hứa thị giàu cỡ nào cũng thể bị phá hủy toàn bộ, kh mẹ của , kh là cái gì cả, còn dám tìm tiểu tam, một đứa con riêng, cũng kh thử soi mặt vào trong nước tiểu xem là cái dạng gì.”
Bị chính đứa con chế giễu khiến Hứa Lập Dân cảm th vô cùng mất mặt, sắc mặt đỏ bừng, trừng mắt Hứa Trầm Đình: “Mày nói chuyện với cha mày như vậy ? Kh biết giúp đỡ trong nhà, lúc nào cùi trỏ cũng hướng ra bên ngoài, tao lại đứa con như mày cơ chứ.”
“Do mẹ lầm, nên mới bị loại rác rưởi như lừa thân lừa cả trái tim.”
Hứa Trầm Đình tức giận nghiến răng, nhớ đến kết cục cuối cùng của mẹ , Hứa Trầm Đình căm hận Hứa Lập Dân đến tận xương tủy.
“Chuyện của lớn thì mày biết cái gì, nếu kh do Uyển Dung mạnh mẽ áp chế như vậy, tao dám ở bên ngoài tìm khác?”
Hứa Lập Dân còn cảm th tất cả những chuyện làm đều lý.
Hứa Trầm Đình tức đến mức hô hấp trở nên gấp gáp.
Sở dĩ tra nam bị gọi là tra nam, chính là bởi vì họ kh nhận thức được hành vi kh m tốt đẹp lắm của .
Giống như cảm th bản thân làm bất cứ ều gì cũng lý, sai thì là do lỗi của khác, bọn họ kh sai, bọn họ kh khả năng sai, bọn họ phạm lỗi như vậy, cũng là do đối phương dồn ép.
Giống như chính là đáng thương nhất thiên hạ này, quả thật buồn cười.
Cho đến bây giờ, Hứa Lập Dân vẫn còn kh cảm th gì sai.
Ngay cả lúc vợ mới mất lập tức đón mới vào cửa, thể phân biệt được đúng với sai.
Cùng lúc Hứa Trầm Đình dùng sức giật cánh tay khỏi của Hứa Lập Dân, Hứa Lập Dân bị kéo kh khỏi lảo đảo hai bước, vất vả lắm mới đứng vững được.
“ với kh còn gì để nói.”
Hứa Trầm Đình cảm th nói chuyện với loại như này thật cảm th phí thời gian. Bình thường thì kh nghĩ tới , nhưng một khi cần tiền thì lại đến ngay chỗ .
Còn mơ mộng hão huyền l tiền của để cứu tập đoàn Hứa thị, thật sự là kh nên suy nghĩ nhiều quá.
Hứa Trầm Đình xoay muốn quay về, lại bị Hứa Lập Dân kéo lại một lần nữa.
“Coi như là cha cầu xin con được kh, tìm bạn trai con l chút tiền cứu c ty của cha.” Hứa Lập Dân đột nhiệt thay đổi cách xưng hô, bắt đầu tỏ ra bợ đỡ với Hứa Trầm Đình.
Hứa Trầm Đình kh nói gì, im lặng Hứa Lập Dân diễn, nếu ta kh kỹ năng diễn xuất sắc này, kh thì lúc đó lại lừa được mẹ của ?
“Cha kh cần nhiều lắm, tùy ý đưa hai ba triệu là được, cha đã ều tra qua giá thị trường của ngôi nhà này là hơn một trăm triệu, nếu kh con bán ngôi nhà này, đưa tiền để cha tự xoay sở được kh.”
Lúc trước Hứa Lập Dân đã ều tra rõ ràng, ta biết trên tay Hứa Trầm Đình thể l ra được khoảng bao nhiêu tiền.
Tùy ý đưa hai ba triệu?
Hứa Trầm Đình kh khỏi cười lạnh một tiếng: “Ông cho rằng hai ba triệu này là hai ba đồng ? Tùy ý muốn liền ?”
“Còn nữa, l tự tin ở chỗ nào mà cảm th sẽ bán căn phòng này để l tiền cho ?”
Hứa Trầm Đình thật sự kh biết Hứa Lập Dân suy nghĩ cái gì, thật sự nghĩ rằng muốn gì sẽ được cái đó, khác ngoan ngoãn nghe theo ?
“Cha nuôi con lớn như vậy, con lại thể đối xử với cha như vậy, m năm nay cha tiêu bao nhiêu tiền trên con, bao nhiêu con biết kh?”
Hứa Lập Dân còn cảm th Hứa Trầm Đình tuyệt tình, m năm nay ta vất vả nuôi , hôm nay ta nhất định l được chút lợi ích trên Hứa Trầm Đình, l được tiền.
Ngoài ra, ta kh còn lựa chọn nào khác.
“Ông còn muốn tính chuyện này với ? Tất cả những gì bây giờ của đều do mẹ để lại, là tiêu tiền của , nên nhớ cho rõ.”
Hứa Trầm Đình lạnh nhạt liếc mắt một cái, tức giận nói.
“Con nói hươu nói vượn cái gì?” Đây là lần đầu tiên Hứa Lập Dân nghe chuyện này.
“Mẹ lập di chúc, luật sư chứng thực, vốn cảm th bị các dùng qua, ngay cả chạm vào cũng kh muốn chạm vào, nhưng mà bây giờ kh nên chọc vào , vậy thì cũng kh khách khí nữa, tiền này, vứt, cũng sẽ kh chia cho các một hào, còn những cái lúc trước dùng hết, cũng bù đủ cho .”
Chuyện mẹ lập di chúc lúc sau mới biết được.
Sau khi với Ninh Vũ Chi tiếp xúc với nhau, Ninh Vũ Chi giới thiệu luật sư Ninh cho làm quen, này cũng là lúc trước giúp mẹ , mẹ để lại di chúc ở chỗ của luật sư Ninh.
Hôm nay nếu Hứa Lập Dân uy hiếp, sẽ tính toán rõ ràng với ta.
“Kh, kh khả năng!”
Hứa Lập Dân vội vàng lắc đầu, cảm th chuyện này kh khả năng, ta cũng chưa từng nghe nói đến: “Lúc đó bà nhảy lầu chết, kh để lại cái gì, tất cả đều là của cha, con đừng hù cha.”
“Sẽ luật sư đến tìm .”
Hứa Trầm Đình cũng kh tr luận nhiều với ta, hay kh , hiển nhiên sẽ chứng cứ để chứng minh.
Những thứ nói ngoài miệng đều kh dùng được.
Hứa Trầm Đình: “Hãy suy nghĩ thật kỹ làm thế nào để xoay sở khoản tiền này mà trả lại , rốt cuộc bao nhiêu tiền, trong lòng tự biết.”
Tay Hứa Lập Dân kh kìm được run lên, đương nhiên ta biết Ninh Uyển Dung bao nhiêu tài sản, nhưng mà hầu hết đều bị ta xài kh còn một đồng.
Đừng nói là lúc trước ta kh l được, bây giờ ta kh tiền, muốn l ra cũng kh l được.
Ánh mắt Hứa Lập Dân đột nhiệt hung ác trừng mắt Hứa Trầm Đình, thằng nhãi này cùng một loại với mẹ nó, nói chuyện làm việc đều hung hăng như vậy, là bọn họ ép ta, vậy kh nên trách ta tàn nhẫn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đột nhiên Hứa Lập Dân nâng tay lên l một con d.a.o gấp bằng thép từ trong túi tiền ra, vung lưỡi d.a.o c.h.é.m về phía Hứa Trầm Đình.
Đôi mắt sắc bén của Hứa Trầm Đình lập tức chú ý đến động tác của Hứa Lập Dân, xoay về phía sau, tránh một nhát d.a.o chém, ném ánh mắt lạnh lùng về hướng Hứa Lập Dân.
Hổ dữ còn kh ăn thịt con, mà Hứa Lập Dân lại vì tiền, cái gì cũng làm được.
Hứa Trầm Đình kh nhường Hứa Lập Dân, sau khi né nhát d.a.o kia, nâng tay giữ tay cầm d.a.o của ta, bằng một cú đánh trái tay trực tiếp bẻ gãy cổ tay ta.
Hứa Lập Dân đau đớn hét lên như tiếng hét lợn bị giết, bởi vì tay kh còn sức nên kh cầm được dao, d.a.o rớt xuống mặt đất phát ra tiếng leng keng.
Hứa Trầm Đình chăm chú , con d.a.o gấp rớt xuống mặt đất kh b.ắ.n ra lưỡi dao.
Hứa Trầm Đình: ???
Kh lẽ vừa bạo lực vô hình bẻ gãy lưỡi d.a.o bên trong? Kh khả năng?
Bản thân Hứa Trầm Đình cảm th suy nghĩ này quỷ dị.
Kh lẽ Hứa Lập Dân tự mang một con d.a.o gấp kh lưỡi d.a.o để làm màu ?
Hứa Trầm Đình kh khỏi về phía Hứa Lập Dân vừa bị quật ngã nằm trên mặt đất, vẻ mặt đau khổ, nhưng lúc con d.a.o ở trên mặt đất, lộ ra vẻ kinh ngạc: “Này, này…”
Xem ra Hứa Lập Dân cũng kh hiểu việc này.
Nếu kh Hứa Lập Dân tự làm, vậy khả năng duy nhất là….
Lúc Hứa Trầm Đình thất thần, Hứa Lập Dân giống như bắt được cơ hội, nổi ên lên nh chóng nhảy lên mặt đất, muốn dùng đầu đập Hứa Trầm Đình.
Sau khi Hứa Lập Dân vừa nhảy lên, một nhóm mặc đồ đen kh biết từ đâu ra đè Hứa Lập Dân xuống đất, còn đánh cho một trận.
“ chủ nhỏ, kh chứ?.”
Trong đó một mặc đồ đen kính cẩn nói với Hứa Trầm Đình.
“Kh chuyện gì.” Hứa Trầm Đình lạnh nhạt lên tiếng, vẫn còn đang suy nghĩ một chuyện.
Trong lúc đang thất thần suy nghĩ, nghe được áo đen gọi ện báo cảnh sát, nội dung đại khái là cố ý cầm d.a.o tấn c khác, nhưng đã bị bọn họ khống chế.
Cầm một con d.a.o kh lưỡi d.a.o cũng được gọi là cầm d.a.o ?
Tầm mắt Hứa Trầm Đình lại rơi xuống con d.a.o ở trên mặt đất, kh khỏi mở to mắt.
Kh biết bị hoa mắt hay kh, dù con d.a.o gấp trên mặt đất kia cũng chỉ là một con d.a.o gấp bình thường, lập tức hiểu ra.
Hứa Lập Dân nh chóng bị mang , Hứa Trầm Đình cũng theo để lập biên bản, hơn nữa ở cửa máy theo dõi, tội d cầm d.a.o làm khác bị thương chưa thành của Hứa Lập Dân được xác định.
Bởi vì vẫn chưa thành c, cũng chưa tạo ra tổn thương thật, cho nên cuối cùng cũng bị xử lý nhẹ.
“Dao là do đổi?”
Hứa Trầm Đình gần như xác định được là do Phó Bạc Quân làm.
“Ừ, bảo đảm cho sự an toàn của em, ta mang d.a.o đến tìm em, là vì , muốn làm gì, kh cần nói cũng biết.”
Đôi mắt Phó Bạc Quân lạnh lùng: “ cũng kh xử oan ta, quả thật ta động cơ cầm d.a.o làm tổn thương khác, bây giờ nhốt ta lại vài ngày để cảnh cáo ta thôi.”
“Chờ lúc ta ra, ta sẽ kh gây thêm rắc rối.”
Hứa Trầm Đình kh cảm th như Hứa Lập Dân sẽ biết cái gì gọi là thu liễm.
“Ông ta sẽ kh ra được.” Phó Bạc Quân nói khẽ một câu.
Hứa Trầm Đình đột nhiên chút hồi hộp Phó Bạc Quân: “ đừng vì loại như vậy mà làm ít chuyện phạm pháp, bị ều tra ra, thì cũng tránh kh được trách nhiệm đâu.”
Tuy nói là tiền thì muốn làm gì thì làm, nhưng muốn làm gì thì làm cũng trả một cái giá.
Đây là chuyện sớm muộn.
Phó Bạc Quân vẻ mặt lo lắng của Hứa Trầm Đình, kh khỏi cười khẽ một tiếng: “Em là tiếp thu chủ nghĩa xã hội khoa học, làm chồng của em, kh lẽ sự giác ngộ chính trị của lại kém hơn em?”
Kh biết bắt đầu từ lúc nào, Phó Bạc Quân lên tiếng đều là một bộ dạng gợi đòn như vậy.
Nhưng lời này lại khiến Hứa Trầm Đình bật cười.
những lời này của Phó Bạc Quân, đã nói lên quả thật Phó Bạc Quân sẽ kh làm chuyện động chạm đến pháp luật.
“Vậy, nói ta sẽ kh ra là vì ?” Hứa Trầm Đình chút tò mò ều này.
“Khoản nợ c ty của ta bị kéo dài đến bây giờ, m năm nay sau lưng tập đoàn Hứa thị kh ít các hoạt động dơ bẩn, trốn thuế, trên cơ bản là kh chạy thoát được.”
Phó Bạc Quân định giải quyết tận gốc Hứa Lập Dân, thật sự là để yên cho ta lâu quá : “Em thực hiện di chúc của mẹ vợ th qua luật sư, Hứa Lập Dân phun ra kh ít tiền, nhưng mà ta kh tiền, cho nên tất cả bất động sản hay xe dưới đứng tên d nghĩa của Hứa Lập Dân đều bán đấu giá lại cho em, hai kia cũng kh được cái gì.”
“Quả thật, đây là nợ nần của Hứa Lập Dân, cũng phát sinh đồng thời trong thời kỳ quan hệ vợ chồng với U Hinh Nguyệt, hơn nữa U Hinh Nguyệt cũng sử dụng số tiền này, cho nên U Hinh Nguyệt thay Hứa Lập Dân trả số tiền này, xem ra tiếp theo, trên lưng bọn họ gánh một khoản nợ khổng lồ, một cũng kh chạy thoát.
Hứa Trầm Đình vô cùng hài lòng với kết quả này: “Hơn nữa m năm nay bọn họ trốn thuế cũng bổ sung thêm tiền, hạng mục hao hụt cũng bù thêm tiền, vậy đó là một lỗ thủng lớn mà bao nhiêu tiền bù vào cũng kh đủ.”
“Bởi vì quan hệ của Quý Thịnh và Hứa Thừa Phong, cho nên nhà họ Quý hợp tác kh ít hạng mục với nhà họ Hứa, lẽ bây giờ đã lạnh nhạt, tổn thất lớn như vậy, đối với nhà họ Quý mà nói thì đây là chuyện khó xử lý !”
Đây là kết quả mà lúc trước Hứa Trầm Đình xúi giục Hứa Thừa Phong xin Quý Thịnh hỗ trợ giải quyết nguy cơ của Hứa thị, chính là muốn th nhà họ Hứa sụp đổ, và nhà họ Quý cũng vì nguyên nhân này mà bị kéo xuống vũng bùn, kinh tế tổn thất nặng, cuối cùng kh gượng dậy được.
Tất cả đều phát triển giống như kết cục mà mong muốn.
Tất cả đều được lên kế hoạch từ trước.
Những kế hoạch và ý tưởng này của Hứa Trầm Đình, cũng một phần bởi vì Phó Bạc Quân bí mật giúp đỡ xử lý, thực hiện nh hơn, hơn nữa nhiều chuyện còn kh để lại dấu vết.
Hứa Trầm Đình nhào vào Phó Bạc Quân, ôm cổ , dùng mặt cọ cọ mặt của Phó Bạc Quân, vui vẻ nói: “Yêu c.h.ế.t mất.”
“Yêu bao nhiêu?”
Phó Bạc Quân ôm chặt Hứa Trầm Đình, nâng môi, cười khẽ nói.
“ lẽ là cái loại sống vì , muốn c.h.ế.t vì , muốn vì dục tiên dục tử!” Hứa Trầm Đình ghé sát tai Phó Bạc Quân nói, cúi đầu cười, giọng nói đầy mê hoặc.
Hầu kết Phó Bạc Quân nhẹ nhàng chuyển động, yêu tinh nhỏ quả là khiến khác chịu giày vò.
Yêu bao nhiêu?
Chỉ thích trêu chọc kh?
“Kh vui ?” th Phó Bạc Quân kh phản ứng gì, Hứa Trầm Đình nhẹ nhàng cắn cắn tai : “Làm vậy? Tình cảm phai nhạt ?”
“Đợi lát nữa em biết tình cảm phai nhạt hay kh?”
Ánh mắt Phó Bạc Quân Hứa Trầm Đình sâu hơn một chút, trực tiếp ôm Hứa Trầm Đình về phòng, cho biết trêu chọc thì hậu quả gì.
“Em mong chờ.”
Hứa Trầm Đình nghiêng đầu khẽ cười nói bên tai Phó Bạc Quân.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Chưa có bình luận nào cho chương này.