Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Tiểu Tổ Tông Của Tổng Tài Bá Đạo Cố Chấp

Chương 90: Tôi đi nhặt về

Chương trước Chương sau

, đã trở về.”

Hứa Trầm Đình vừa nghe th động tĩnh Phó Bạc Quân trở lại, thì vội vàng đến cổng nghênh đón .

“Thật lỗi, hôm nay để em tự về nhà.”

Phó Bạc Quân mang vẻ mặt mệt mỏi mà còn muốn trấn an Hứa Trầm Đình, đưa tay xoa xoa đầu của .

“Kh , chuyện của quan trọng hơn, em cũng kh là con nít, em thể tự về nhà.”

Hứa Trầm Đình thích làm nũng cùng với Phó Bạc Quân, đó là tình thú nhỏ giữa bọn họ.

Nhưng là.

Nũng nịu là nũng nịu, khóc lóc om sòm là khóc lóc om sòm.

Cho dù bất kỳ cái nũng nịu nào kh đúng lúc, bất kỳ cái nũng nịu nào làm cho đối phương khó chịu, đều gọi là khóc lóc om sòm.

Làm một yêu thành thục, Hứa Trầm Đình tuyệt đối sẽ kh khóc lóc om sòm đối với Phó Bạc Quân.

Phó Bạc Quân rũ mắt , môi mỏng nhẹ câu lên: “Ở nơi này của , em vẫn là bạn nhỏ, yêu nũng nịu, là một bạn nhỏ yếu ớt.”

Hứa Trầm Đình mặt hơi đỏ lên, thể cảm nhận được Phó Bạc Quân đối với bao nhiêu sủng ái.

“Ách xì~”

Một tiếng hắt xì nghe thật non nớt, nhỏ từ trong n.g.ự.c Phó Bạc Quân truyền đến.

Vừa Hứa Trầm Đình chú ý tới trong n.g.ự.c ôm thứ gì, nhưng nó lại được bao bọc chút chặt chẽ, kh thể ra được rốt cuộc là cái gì.

“Đây là?”

Hứa Trầm Đình kh dám trực tiếp động thủ vén, chỉ là ngẩng đầu Phó Bạc Quân, nghi ngờ hỏi.

Phó Bạc Quân cho Hứa Trầm Đình một ánh mắt cổ vũ Hứa Trầm Đình tự thăm dò.

Hứa Trầm Đình thận trọng xốc chăn nhỏ trong n.g.ự.c Phó Bạc Quân lên, thì lộ ra một khuôn mặt non nớt đ lạnh đỏ bừng, ánh mắt giống Phó Bạc Quân đến m phần.

“Con riêng?”

Hứa Trầm Đình ôn nhu sờ sờ khuôn mặt nhỏ n của đứa bé, cũng kh ngẩng đầu lên hỏi.

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Đời này cũng kh thể con.” Phó Bạc Quân mười phần kiên định, một giây sau mới nới lỏng: “Trừ phi…”

“Ừm?” Hứa Trầm Định nhịn kh được ngẩng đầu lên .

“Trừ phi em thể sinh.” Phó Bạc Quân một tay ôm đứa bé trong ngực, một tay ôm eo Hứa Trầm Đình vào phòng khách.

“Cái này thể em kh làm được.”

Hứa Trầm Đình cười lắc đầu, mặc dù sẽ đồ vật kh ít, nhưng là loại chuyện sinh con này, thật sự kh làm được.

“Vậy khẳng định trăm phần trăm kh con.”

Phó Bạc Quân đem chăn nhỏ bao qu đứa trẻ cùng đặt một chỗ lên ghế sa lon, trịnh trọng đối với Hứa Trầm Đình cam đoan.

Lời này như kh tiếng động hướng về Hứa Trầm Đình hứa hẹn, bên cạnh chỉ một .

Sẽ kh còn khác, cũng kh khả năng cùng khác đứa bé nào.

“Vậy đứa bé này từ nơi nào tới?”

Hứa Trầm Đình lúc đầu cũng kh hoài nghi đây là con riêng của Phó Bạc Quân, dù là cầm kịch bản trùng sinh trở về.

Mặc dù đối với nhiều chuyện của Phó Bạc Quân cũng kh rõ ràng như vậy, nhưng con riêng khẳng định là kh .

Nếu như Phó Bạc Quân con, sẽ kh đem tất cả di sản của đều cho lúc qua đời.

“Chú hai của bên ngoài ngoại tình sinh ra đứa bé này.”

“Nhà họ Phó cũng kh kh tiền, làm lại để bé con gầy thành cái dạng này?”

Đứa bé thoạt mới bốn năm tuổi, mà cánh tay nhỏ chân cũng mảnh khảnh, rõ ràng là dinh dưỡng kh đầy đủ, mà lại trên cánh tay cùng bàn chân vết m.á.u ứ đọng, làm cho Hứa Trầm Đình kh khỏi vừa chút đau lòng lại uất ức.

“Tình nhân vốn định mẹ quý nhờ con, nhưng lại kh đối lại được với thím hai tính tình ác liệt, sống c.h.ế.t kh chấp nhận. Bởi vì việc này, chú hai cùng thím hai trên xe cãi cọ ầm ĩ, nhất thời kích động động thủ, sau đó xảy ra tai nạn xe cộ, kh một ai sống sót.”

“Nhà họ Phó đều là m.á.u lạnh, nhà chú hai một mạch c.h.ế.t hết, cảm th con riêng kh xứng đến cửa của nhà họ Phó, nên đem cả tình nhân cùng đứa bé đuổi . Tình nhân cảm th nuôi đứa bé này cũng vô ích, kh đổi được cái gì tốt, nên bắt đầu khắt khe nó, kh cho nó cơm ăn, vừa đánh vừa mắng, còn bắt nó làm túi trút giận.”

“Hiện tại cô ta đang chuẩn bị lập gia đình, lại kh muốn mang theo vướng víu này, nên âm thầm đem đứa bé vứt bỏ.”

Phó Bạc Quân cúi đầu đứa trẻ, cái mũi nhỏ theo hô hấp khẽ động, l mày nhíu lại, bộ dáng ngủ kh được quá an ổn, đưa tay sờ sờ mi tâm của đứa bé, nói khẽ:

“Là nhặt về.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...