Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời

Chương 1031:

Chương trước Chương sau

"Về nhà nghỉ ngơi trước đã." Lục Kiến Sâm ều khiển xe năng lượng quay về nhà, để Tiểu Khê ngủ một giấc.

Ngày mai Cố Tiểu Khê còn tiết, nên sau khi vào kh gian tắm rửa, cô lên giường ngủ luôn.

Lục Kiến Sâm thì lại cảm th kh yên tâm lắm. Chờ khi Tiểu Khê ngủ , lại ngồi xe năng lượng quay về Kinh Đô.

vài chuyện, muốn nói thêm với ba . ...

Ngày hôm sau.

Cố Tiểu Khê vừa lên lớp xong tiết đầu, đang định quay về phòng thì th Quý Xuân Mai vội vã chạy tới.

"Bác sĩ Cố, bác sĩ Cố, ện thoại tìm em. gọi tới năm sáu cuộc ."

Cố Tiểu Khê lập tức chạy tới phòng y tế.

Cô đoán, hay gọi cho cô như vậy chắc c là Tạ Như.

Nhưng ều khiến ta bất ngờ là, khi cô nhận ện thoại, đầu dây bên kia lại là giọng Trang Linh, chút nghẹn ngào.

"Tiểu Khê, bà nội tớ bị bắt c ."

Cố Tiểu Khê sững : "Bị bắt c? Ai bắt? Mọi đang ở đâu?"

"Ban đầu nhà tớ tính Kinh Đô, nhưng chưa tới nơi thì bà nội tớ đột nhiên nôn ra máu. Sau khi xuống tàu ở trạm trước, bọn tớ cũng xuống tàu luôn. Bà nội tớ bị bắt khi đang ở bệnh viện."

"Nhà báo c an chưa?" Cố Tiểu Khê hỏi nh.

"Báo . Sau khi bà nội bị đưa , ba tớ vì tức giận quá mà ngất xỉu, chú hai thì bị đ.á.n.h trọng thương, cả thì gãy chân. Tớ báo c an , hiện tại đang ở bệnh viện."

" bị thương kh?" Cố Tiểu Khê hỏi.

"Lúc đó tớ bị đ.á.n.h ngất, tỉnh lại thì chỉ bị u một cục trên đầu, ngoài ra kh . Tiểu Khê, thể giúp tớ tìm bà nội được kh?"

"Được, tớ biết . đang ở bệnh viện nào? Nếu tớ xin nghỉ được, tớ sẽ đến thăm mọi ."

"Kh cần đâu. Bệnh viện tớ là đủ, tớ chỉ lo cho bà nội thôi."

"Tớ sẽ giúp tìm bà nội, đừng lo."

Cố Tiểu Khê trao đổi nh với Trang Linh vài câu dập máy.

Sau đó, cô lập tức đến gặp chủ nhiệm Khang xin nghỉ phép, rời khỏi Trường Quân đội Tây Ninh.

Hôm qua kết quả bói toán vẫn cho th bà cụ Bạch đã đến Vân thành.

Cô tưởng cả nhà họ cùng đến đó, vì lúc trước họ vẫn luôn cùng nhau.

Nên cô chỉ bói vị trí của một bà cụ.

Kh ngờ, bà cụ Bạch lại bị tách riêng và bị bắt c.

Cô lập tức l tiền đồng ra, tiến hành bói toán lại lần nữa.

Khi đồng xu hiện ra kết quả bói toán, Cố Tiểu Khê lại giật .

Vì hôm qua cô còn tưởng bà cụ Bạch đang ở Vân thành, nhưng bây giờ hiển thị, đã quay về hướng Hoài thành .

Chuyện này là ?

Chẳng lẽ bói toán của cô kh linh nghiệm nữa, vấn đề ?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Để kh lãng phí thời gian, sau khi rời Tây Ninh, cô liền ngồi xe năng lượng tiếp tục bói thêm lần nữa.

Lần này kết quả bói vẫn y hệt lần trước, bà cụ Bạch đã quay về Hoài thành.

Cố Tiểu Khê nghĩ cứ về Hoài thành xem đã.

Mười phút sau, cô đã xuất hiện ở Hoài thành.

Nhưng cũng chỉ dừng lại được ở Hoài thành, cô hoàn toàn kh tìm th tung tích bà cụ Bạch.

Vì bói toán cũng kh thể hiện được phương hướng đại khái nữa.

Như thể một luồng sức mạnh vô hình nào đó đang cản trở cô vậy.

Cố Tiểu Khê nghĩ ngợi một lúc, cũng kh vội về nhà mà ghé qua nhà bà cụ Bạch tìm .

Thế nhưng, cô lục tung từ trong ra ngoài cũng chẳng th ai.

Nhưng khi bói toán lại, quẻ vẫn hiện rõ bà cụ Bạch đang ở Hoài thành.

Ngẫm nghĩ một lát, cô chợt nhớ ra một chuyện.

Nghe nói, bà cụ Bạch bình thường hay ra mộ bà nội , nên cô cũng định đến đó thử xem .

Đã đến Hoài thành , lần này cô cưỡi chiếc xe đạp năng lượng đã cải tiến chạy thẳng đến nghĩa trang.

Thật ra cô cũng chỉ định tới ngó qua một chút, chẳng đặt nhiều hy vọng. Nhưng cô đâu ngờ được, vừa tới gần mộ bà nội, cô đã th đang quỳ trước bia mộ.

Đó chẳng chính là bà cụ Bạch, mà ngay cả bói toán cũng kh tìm ra ?

Chỉ là, bà quỳ ở đó làm gì?

Cô vội vàng dừng xe, chạy nh lại.

Nhưng khi rõ tình cảnh của bà cụ Bạch, cả cô như c.h.ế.t lặng.

Ai mà ngờ được, bà cụ Bạch kh tự nguyện quỳ ở đó.

Vì, hai chân bà cắm thẳng hai con d.a.o găm, m.á.u chảy đầm đìa, mà rợn tóc gáy.

Trên gương mặt bà đầy đau đớn và sợ hãi, đôi mắt sưng húp vì khóc.

Khi th Cố Tiểu Khê, dường như bà chỉ liếc một cái, nhưng ánh mắt đã đờ đẫn.

Tim Cố Tiểu Khê đập mạnh một nhịp, cô vội vàng chạy tới đỡ bà cụ Bạch, định xem tình hình ra .

Nhưng cô vừa chạm tay vào cánh tay bà, đã bị bà cụ Bạch hất ra.

"Cô ... ..."

Cố Tiểu Khê hơi khựng lại, đang định mở miệng thì bà cụ Bạch lại lên tiếng.

"Hứa Dục Thu, biết cô hận , cô muốn c.h.ử.i thế nào, phạt thế nào cũng được, nhưng xin cô đừng làm hại con , chúng nó vô tội, chúng nó chẳng biết gì cả..."

Nghe câu này, tim Cố Tiểu Khê kh khỏi thót lại.

Đây là ý gì?

"Bạch... Bạch Mộc Du, bà biết hận bà vì cái gì kh?" Cố Tiểu Khê tạm thời đổi cách xưng hô.

Vì cô nhận ra ánh mắt bà cụ Bạch giờ vẫn đờ đẫn, như thể đang coi cô là Hứa Dục Thu.

Bạch Mộc Du khẽ bật cười thê lương: "Cô trách năm xưa kh chịu gặp cô, để cô bị lửa thiêu, mặt mũi tàn phế đúng kh? Đúng. Bao nhiêu năm qua, vẫn day dứt vì cố tình kh gặp cô, để cô chờ vô ích. Nhưng cũng nỗi khổ của . Bao nhiêu năm nay, lương tâm chưa lúc nào yên ổn. Nhưng con , chúng nó tội tình gì đâu."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...