Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời

Chương 1033:

Chương trước Chương sau

Nhưng từ những chuyện vừa , thể năm xưa đã xảy ra chuyện gì đó mà họ kh biết, mới dẫn đến cái c.h.ế.t của mẹ ruột .

Cố Tiểu Khê nghĩ một lát lắc đầu: "Cứ để bà ở lại bệnh viện thì hơn. Vừa con nhận được ện thoại của Trang Linh, cô nói ba tức giận quá mà ngất . Chú hai thì bị đ.á.n.h trọng thương, cả thì bị gãy chân, chắc tạm thời cũng kh quay về Hoài thành được. Bệnh viện bác sĩ, y tá, chăm sóc cho bà sẽ tốt hơn."

"Vậy để mẹ con tới bệnh viện chăm bà . Còn con thì cứ quay lại Tây Ninh lo việc của , đừng để m chuyện lặt vặt này ảnh hưởng tới c việc."

Cố Diệc Dân kh muốn con gái bị cuốn vào những chuyện rối ren trong nhà.

"Vâng. Con làm chút việc, đợi bà cụ Bạch nghỉ ngơi được m hôm, con sẽ quay lại thăm bà . Ba, ba đừng nói với bà là con đưa bà vào viện, cũng đừng nói là con đã quay về Hoài thành."

Cố Tiểu Khê hiểu rõ, bây giờ dù cô vào phòng bệnh hỏi, bà cụ Bạch cũng sẽ kh nói được gì ích.

Cô quyết định sẽ xem lại camera giám sát nhiều hơn.

Cô nghĩ, kẻ đ.â.m d.a.o vào chân Bạch Mộc Du, sau khi biết bà đang ở bệnh viện, thể sẽ quay lại lần nữa.

"Được, ba sẽ kh nói. Ở bệnh viện ba , con cứ ." Cố Diệc Dân nhẹ giọng đáp.

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng. Vậy ba ở lại đây nhé, con trước."

"Đi cẩn thận, chú ý an toàn!"

Cố Diệc Dân dặn dò thêm một câu.

Cố Tiểu Khê khẽ gật đầu, nh chóng rời khỏi bệnh viện.

Tuy nhiên, cô kh rời khỏi Hoài thành ngay, mà còn ở ngoài thử nghiệm lại m chiếc camera giám sát toàn diện mà vừa lắp đặt, xác nhận hình ảnh và âm th đều thu lại bình thường, mới rời .

Lúc này, trong phòng bệnh, Bạch Mộc Du đang truyền dịch và đã ngủ .

Nhưng lẽ vì trong lòng còn nhiều tâm sự, nên bà ngủ kh yên, thỉnh thoảng lại nhíu mày, nét mặt đầy đau đớn.

Cố gắng ngủ được khoảng một tiếng, bà đột nhiên giật tỉnh giấc vì ác mộng.

Vừa mở mắt, bà liền nắm l tay Giang Tú Th đang ngồi bên cạnh giường, khóc òa lên.

"Xin lỗi... xin lỗi."

Giang Tú Th hơi ngẩn ra, nhưng vẫn cố trấn an, nhẹ nhàng vỗ vai bà : "Bà cụ Bạch, bà th khó chịu ở đâu à?"

Nhưng lời bà nói, Bạch Mộc Du dường như kh nghe rõ, chỉ kh ngừng lặp lặp lại m câu trước đó.

"Xin lỗi... xin lỗi... Dục Thu, là lỗi của , là ích kỷ hại cô, đã bị trừng phạt , cô thể tha cho con kh? Xin hãy tha cho chúng được kh?"

Giang Tú Th trong lòng chợt run lên, định nói gì đó, nhưng vừa mở miệng ra lại kh biết nói thế nào cho .

Những lời trong câu nói của bà cụ Bạch chứa quá nhiều th tin, khiến bà một dự cảm tệ.

Dù Giang Tú Th kh lên tiếng, nhưng Bạch Mộc Du vẫn cứ vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-1033.html.]

"Dục Thu, xin cô... cô tha cho con được kh? Năm đó là sai , lẽ ra nên gặp cô. Nếu hôm đó cô kh ở lại đợi , cô cũng sẽ kh gặp hỏa hoạn... Là sai, là lỗi của ..."

Nghe đến đây, Giang Tú Th cảm th cả như sụp đổ.

Hóa ra năm đó vụ cháy ở Thân thành còn ẩn tình ?

Nhưng bà cụ Bạch thế nào cũng kh giống xấu!

Nghĩ vậy, bà liền thử thăm dò: "Cô... cô biết trước sẽ xảy ra cháy nên mới kh gặp kh?"

Bạch Mộc Du nghe vậy thì bật khóc, khóc đến mức run cả .

Giang Tú Th cũng kh giục, chỉ ngồi yên chờ Bạch Mộc Du bình tĩnh lại.

Nhưng bà thật kh ngờ, Bạch Mộc Du vừa khóc đã lịm luôn.

Kh còn cách nào, Giang Tú Th đành vội vàng gọi bác sĩ, cả phòng bệnh lập tức lại trở nên nhốn nháo.

Đứng quan sát phía sau, Cố Tiểu Khê chỉ biết bất lực lắc đầu.

Dù vậy, cô vẫn chăm chú theo dõi toàn bộ hình ảnh trên màn hình Quang Não.

Hơn một tiếng sau, Bạch Mộc Du tỉnh lại, lần này tinh thần của bà cũng ổn định hơn trước nhiều.

Chỉ là khác với lúc trước, giờ bà kh nói một lời.

Giang Tú Th hỏi bà chỗ nào khó chịu, muốn ăn gì kh, bà cũng kh đáp, như thể chẳng nghe th gì.

Nhưng Cố Tiểu Khê lại cảm giác, bà cụ Bạch nghe th hết lời mẹ cô nói, chỉ là kh muốn trả lời.

Chính sự im lặng này khiến Cố Tiểu Khê nảy ra một số nghi ngờ khác.

Thế nhưng cô vẫn chưa vội xuất hiện, chỉ tiếp tục âm thầm quan sát.

Từ đó, Bạch Mộc Du cứ nhắm mắt, im lặng, mặc kệ ai hỏi gì cũng kh trả lời thêm câu nào.

Đến cả y tá, bác sĩ đến kiểm tra cũng vậy, bà vẫn im bặt.

Giang Tú Th cho rằng bà cụ Bạch cần nghỉ ngơi, nên cũng kh qu rầy nữa, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh giường bệnh tr.

Cố Tiểu Khê th thế này cũng kh ổn, bèn gặp bác sĩ nói một câu, khéo léo đưa mẹ về, bảo về nhà nghỉ ngơi.

Để thuận lợi cho kế hoạch, cô còn đặc biệt thương lượng với phía bệnh viện, tạm thời kh sắp xếp thêm bệnh nhân khác vào phòng của bà cụ Bạch.

Xong xuôi, cô bật Quang Não, gửi tin n cho Lục Kiến Sâm, nói tối nay kh về Trường Quân đội Tây Ninh nữa.

Cô định tự c ở đây một đêm.

Tuy nhiên, để thoải mái hơn, đến đêm khuya, cô liền trở về kh gian của nghỉ tạm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...