Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời

Chương 111:

Chương trước Chương sau

Cô chớp mắt đầy kinh ngạc, chẳng lẽ gia đình của bà lão và đứa trẻ đã được tìm th ?

Hai đồng chí c an nói thêm vài câu với Lục Kiến Sâm, nh chóng rời .

Năm phút sau, Lục Kiến Sâm và Cố Tiểu Khê cũng rời khỏi nhà khách.

Hai đến cửa hàng thực phẩm, mua kh ít dưa muối đặc sản của thành phố Đức, còn mua cả gạo, dầu, mì, thậm chí là một chiếc chăn b dày và một chai rượu.

Cố Tiểu Khê kh hiểu vì Lục Kiến Sâm lại mua những thứ này, nhưng cũng kh hỏi nhiều.

Nửa tiếng sau, họ đến khu tập thể của nhà máy thép, gặp một đàn da ngăm đen, bị tật ở chân.

Lúc này, Cố Tiểu Khê mới biết, Lục Kiến Sâm đưa cô đến gặp chiến hữu của .

Nhưng nghe họ trò chuyện một lát, cô phát hiện, đối phương Lục Kiến Sâm với ánh mắt đầy kính nể, tràn ngập sự tôn sùng, hoàn toàn giống như một cấp dưới khi gặp thượng cấp mà ngưỡng mộ vậy, đến mức nói chuyện cũng chút lắp bắp.

Nghe thêm một lúc, Cố Tiểu Khê hiểu ra, này tên là Đường Chí Cương, ba năm trước từng cùng Lục Kiến Sâm phục vụ trong cùng một quân khu, nhưng kh đồng đội cùng do trại.

Thôi được ! Thế này cũng tính là chiến hữu nhỉ!

Rõ ràng, Lục Kiến Sâm đến gặp này chắc c liên quan đến nhiệm vụ của .

Lúc Lục Kiến Sâm trò chuyện với Đường Chí Cương, Cố Tiểu Khê ngồi yên lặng suốt cả buổi, tr ngoan ngoãn vô cùng!

Nói chuyện một lúc, Đường Chí Cương giữ họ lại ăn cơm, Lục Kiến Sâm cũng đồng ý, thế là ta phấn khởi chạy ra ngoài mua đồ.

Nhà yên tĩnh trở lại, Lục Kiến Sâm kh nhịn được mà xoa nhẹ đầu cô gái nhỏ bên cạnh, giọng pha chút ý cười: "Hôm nay mà ngoan thế?"

dáng vẻ cô ngoan ngoãn ngồi cạnh , lắng nghe chăm chú, đáng yêu đến mức chỉ muốn ôm cô vào lòng.

Cố Tiểu Khê nhướn mày: "Sợ làm phiền hai chứ ! ta là tốt à?"

Lục Kiến Sâm cố nhịn cười: "Kh xấu. Chân ta bị thương khi cứu ! chỉ tiện thể đến thăm theo lời nhờ của chính ủy thôi."

Cố Tiểu Khê nghe vậy liền nói: "Em qua , chân ta thực ra bị lệch khớp. Lúc gãy xương, ta kh nắn lại đúng vị trí, chỉ cần chỉnh lại là thể hồi phục như bình thường. Nếu ta chịu đau giỏi, năm phút là xong."

Lục Kiến Sâm khẽ ho một tiếng: "Em định giúp ta nắn lại xương à?"

Cố Tiểu Khê chớp mắt, gương mặt vừa ngoan vừa ngây thơ: "Em nghe đ!"

Lục Kiến Sâm trầm ngâm vài giây: "Nếu em chắc c, thì cứ để ta thử xem."

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Chắc c mà! Nhưng nắn xương đau lắm đ, bảo ta đừng khóc nhé!"

Lục Kiến Sâm còn chưa kịp nói gì, đã th Đường Chí Cương từ ngoài chạy vào, kích động nói: " kh khóc đâu! kh sợ đau! Chỉ cần thể chữa khỏi chân !"

Vừa nãy ta quá phấn khích, vội vàng chạy mua đồ nhưng quên mang tiền, nên quay lại l. Kh ngờ vừa về đã nghe th do trưởng Lục nói chuyện với vợ về việc chân ta thể chữa khỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-111.html.]

Lục Kiến Sâm cũng là quyết đoán, lập tức ra quyết định: "Vậy thử xem!"

"Chị dâu, bây giờ cần làm gì? Nằm xuống hay ngồi đây? cần chuẩn bị gì kh?" Đường Chí Cương háo hức Cố Tiểu Khê.

Lúc này ta hoàn toàn kh bận tâm chuyện Cố Tiểu Khê bác sĩ hay kh, chỉ đơn thuần tin tưởng vào do trưởng Lục.

"Ngồi cũng được." Cố Tiểu Khê ngồi xổm xuống, dùng ngón tay gõ nhẹ lên chân ta.

Đường Chí Cương hơi căng thẳng, suýt thì ngồi bệt xuống đất.

Lục Kiến Sâm kéo một cái ghế lại cho ta.

Vừa ngồi xuống, Cố Tiểu Khê liền ném cho ta một cái khăn: "Cắn vào!"

Mặt Đường Chí Cương lập tức đỏ bừng: "Chị dâu, kh sợ đau đâu, chịu được mà."

"Kh được, sợ ồn!" Cố Tiểu Khê kiên quyết.

Thế là, dưới ánh mắt ra hiệu của Lục Kiến Sâm, Đường Chí Cương đành c.ắ.n l chiếc khăn kh m sạch sẽ kia.

Chị dâu à, đây là khăn lau chân của đ!

Ngay lúc Đường Chí Cương hối hận vì đã tiện tay đặt chiếc khăn lên ghế, Cố Tiểu Khê bất ngờ đập một cái lên chân ta.

Một cơn đau dữ dội ập đến, Đường Chí Cương cảm giác như chân gãy lìa, cả suýt nữa ngất xỉu vì đau đớn.

Nhưng chưa kịp dứt cơn đau này, một cơn đau khác lại tiếp tục ập đến.

ta thậm chí còn chưa kịp rõ Cố Tiểu Khê đã làm gì, mồ hôi trên trán đã túa ra như mưa.

Ngay khi môi ta tái nhợt vì đau đớn, linh hồn như sắp lìa khỏi xác, giọng nói của Cố Tiểu Khê nhẹ nhàng vang lên, kéo ta trở lại thực tại.

"Xong !"

Lục Kiến Sâm liếc Đường Chí Cương một cái, th ta kh vấn đề gì liền xách một chậu nước đến, tự rửa tay cho vợ, rửa hết lần này đến lần khác.

Đường Chí Cương hoàn hồn, cảnh tượng trước mắt, kh khỏi lặng lẽ thở dài.

Thật sự mệt tim!

Lúc này, vợ của Đường Chí Cương là Lý Hồng, đúng lúc trở về, th trong nhà hai vị khách thì kh khỏi ngạc nhiên.

Đường Chí Cương thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống ghế nói với vợ: "Vợ à, đây là do trưởng Lục và vợ . Trưa nay họ sẽ ở lại nhà ăn cơm, em vào bếp chuẩn bị ."

"Được! Được! Em nấu ngay đây." Lý Hồng vội vàng chào hỏi khách vào bếp.

Cố Tiểu Khê quay sang nói với Lục Kiến Sâm: "Em vào bếp giúp một tay nhé, hai cứ nói chuyện ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...