Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời

Chương 164:

Chương trước Chương sau

Nhưng nghĩ đến việc sắp xa nhau lần nữa, thật sự kh nhịn nổi nữa .

Cố Tiểu Khê thực ra cũng kh muốn xa Lục Kiến Sâm, vì vậy kh nhịn được mà đáp lại nụ hôn của .

Chỉ vì một chút phản ứng của cô, mà nụ hôn của hai càng lúc càng cuồng nhiệt, kh thể dừng lại.

Kết quả là, đến khi trời sáng, Cố Tiểu Khê mệt đến mức kh dậy nổi, chỉ muốn khóc!

Ngược lại, Lục Kiến Sâm tr vô cùng sảng khoái, toàn thân tràn đầy năng lượng, cứ như vừa được bồi bổ bằng linh dược, sáng sớm đã mang bữa sáng đến cho cụ Tề ở bệnh viện.

Sau đó, tìm Tư Nam Vũ.

Cố Tiểu Khê kh hề hay biết chuyện này. Đến khi cô thức dậy, trời đã giữa trưa.

Vì Lục Kiến Sâm kh nhà, cô tự l một phần cơm từ khu trưng bày sản phẩm mới để ăn, sau đó xách giỏ, chuẩn bị bữa trưa cho cụ Tề đến bệnh viện.

Th cô tới, cụ Tề lập tức vẫy tay: "Qua đây, để ta bắt mạch cho cháu."

"Vâng ạ!" Cố Tiểu Khê liền ngồi xuống.

Ông cụ Tề bắt mạch cho cô, vẻ mặt lộ ra một chút ngạc nhiên.

"Kh tệ! Thời gian qua, thằng nhóc Lục Kiến Sâm chăm sóc cháu tốt, giúp cơ thể cháu ều dưỡng kh ít. Lượng t.h.a.i độc trong đã giảm khá nhiều."

"Thật ạ?" Cố Tiểu Khê cũng mừng rỡ.

Ngoài việc uống thuốc, cô cảm th lẽ còn nhờ lần trước đã th lọc cơ thể.

Ông cụ Tề gật đầu: "Đơn t.h.u.ố.c lần trước, một tuần uống một lần là đủ."

Cố Tiểu Khê thở phào nhẹ nhõm: "Tốt quá! Vậy khi nào cháu thể ngừng uống thuốc?"

Cô thực sự kh thích t.h.u.ố.c Đ y!

Ông cụ Tề khẽ mím môi, nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày: "Đơn t.h.u.ố.c trị tận gốc vẫn còn thiếu vài vị thuốc, cháu đợi thêm một thời gian nữa. Loại bỏ t.h.a.i độc cần thực hiện từ từ, như vậy sau này cơ thể mới kh bị tổn hại."

"Vâng ạ. Ông ăn trưa trước !"

Nói xong, cô ngồi xuống bên cạnh, tự bắt mạch cho .

Chỉ là... cô chẳng bắt được chút dấu hiệu nào của t.h.a.i độc cả!

Nghĩ đến đây, cô tò mò hỏi: "Ông ơi, làm nhận ra được t.h.a.i độc? cháu chẳng cảm nhận được gì qua mạch tượng?"

Ông cụ Tề bật cười: "Bắt mạch là một chuyện, nhưng nhiều khi dựa vào kinh nghiệm. Nắm được phương pháp bắt mạch thì thể nhận diện phần lớn tình trạng cơ thể. Ví dụ, cháu thể chẩn đoán một bị bệnh tim, nhưng cụ thể bệnh đó phát triển ra , nguyên nhân là gì, thì cháu kh biết, đúng kh? Những ều này cần dựa vào kinh nghiệm để phán đoán..."

Cố Tiểu Khê chăm chú lắng nghe, đột nhiên cảm th còn học nhiều thứ.

Sau bữa trưa, cụ Tề tập trung giảng dạy cho cô về thuật châm cứu.

Buổi chiều, Ngụy Minh đến một lần. Th Lục Kiến Nghiệp vẫn chưa tỉnh, trong phòng chỉ một già một trẻ đang say sưa giảng dạy, bà kh làm phiền mà rời trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-164.html.]

Đến lúc cần châm cứu cho Lục Kiến Nghiệp, dưới sự hướng dẫn của cụ Tề, Cố Tiểu Khê đặt mũi kim đầu tiên.

Xác nhận vị trí kh sai, lực tay ổn định, cụ Tề tiếp tục hướng dẫn cô thực hiện cây kim thứ hai.

Mỗi lần xuống kim, đều tỉ mỉ giảng giải cặn kẽ.

Cố Tiểu Khê chăm chú lắng nghe, còn cẩn thận suy ngẫm.

Ông cụ Tề th cô thực sự thiên phú, nên giảng dạy càng nghiêm túc hơn.

Buổi tối, Lục Kiến Sâm cùng Tư Nam Vũ đến bệnh viện.

Sau khi trò chuyện vài câu với cụ Tề, biết được t.h.a.i độc trong vợ đã được loại bỏ một phần, Lục Kiến Sâm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Điều này chứng tỏ t.h.u.ố.c hiệu quả!

Sau khi bảo Tư Nam Vũ đưa cụ Tề về khu nghỉ dành cho khách, Lục Kiến Sâm ở lại bệnh viện.

nghĩ đêm nay sẽ yên bình trôi qua, nào ngờ sự xuất hiện của nhà họ Tất đã phá vỡ sự tĩnh lặng của bệnh viện.

Mẹ Tất th Lục Kiến Sâm và Cố Tiểu Khê thì nghiến răng căm hận.

Chỉ một chuyến tới Th Bắc mà bà suýt bị coi là kẻ phản bội, suýt nữa bị đưa giám sát. Khó khăn lắm mới thoát ra được, vậy mà giờ ngay cả c việc bà cũng mất luôn.

Nhưng may mắn thay, trời vẫn c bằng, Lục Kiến Nghiệp sắp c.h.ế.t .

Nghĩ đến đây, bà ta lập tức ngẩng cao đầu, giọng đầy kẻ cả: "Chúng đến đây để bàn chuyện ly hôn giữa Tiểu Nguyệt nhà chúng và Lục Kiến Nghiệp."

Lục Kiến Sâm nhíu mày:

"Đợi Kiến Nghiệp tỉnh lại các tự nói chuyện với ."

"Nếu nó mãi mãi kh tỉnh lại thì ?" Mẹ Tất đắc ý, giọng ệu như đã chắc c rằng Lục Kiến Nghiệp sẽ kh bao giờ tỉnh lại nữa.

So với việc mang d khắc chồng, mất chồng, nhà họ Tất thà để con gái ly hôn còn hơn.

Nghe vậy, Cố Tiểu Khê kh vui, cô nhướn mày: "Ly hôn chẳng cần đương sự mặt ? Hai chạy đến đây bàn chuyện ly hôn là ý gì? Lục Kiến Nghiệp đâu cưới mẹ bà?"

"Cô..." Mẹ Tất vừa định mắng, nhưng bị ba Tất kéo lại.

"Thôi , tỉnh lại là tốt nhất. Hôm nay chúng chỉ đến xem Kiến Nghiệp thế nào thôi."

Mẹ Tất chút kh cam lòng nhưng vẫn nhịn xuống.

ều, khi th Lục Kiến Nghiệp nằm trên giường bệnh, nửa sống nửa c.h.ế.t, bà ta lại vui vẻ hơn hẳn.

Bà ta vứt xuống năm mươi tệ, giọng đầy khinh miệt: "Đây là tiền nhà đưa, đừng bảo con gái chưa từng đến thăm nó."

Nói xong, bà ta kéo chồng rời .

Lúc hai ra khỏi phòng bệnh thì gặp đúng lúc cụ Lục, bà cụ Lục và mẹ Lục vừa tới bệnh viện.

Hai bên gặp nhau, chẳng ai nói chuyện được vài câu đã cãi nhau ầm ĩ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...